Virtus's Reader
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 983: CHƯƠNG 2427: THIÊN TỨ LƯƠNG CƠ

Điều kiện này quả thực có sức mê hoặc cực lớn!

Thực lực của Thanh Linh Tôn Giả tuy còn xa mới có thể so sánh với Hàn Long Chân Nhân, nhưng bất luận thế nào, lão cũng là một Đại năng Độ Kiếp kỳ hàng thật giá thật.

Tu tiên giả bước trên con đường trường sinh, mục đích cuối cùng đương nhiên là bạch nhật phi thăng, trở thành Tiên nhân trong truyền thuyết. Nhưng từ cổ chí kim, phóng mắt khắp Tam giới, có mấy ai đạt được cơ duyên này đâu?

Đồng thọ cùng Thiên Địa là mục tiêu vĩnh hằng mà mọi tu sĩ đều theo đuổi. Tuy nhiên, điều đó thực sự... quá đỗi khó khăn.

Đừng nói thành Tiên, cho dù bước vào Độ Kiếp kỳ cũng cần nghị lực phi thường và cơ duyên to lớn vô cùng. Tuy cấp bậc Độ Kiếp không thể chân chính trường sinh bất lão, nhưng chỉ cần vận khí không đến mức quá tệ thì chuyện sống mười vạn, trăm vạn năm tuyệt đối không phải là nói ngoa.

Hơn nữa, thực lực của Đại năng Độ Kiếp kỳ đáng sợ vô cùng, không phải tu sĩ các cảnh giới bên dưới có thể so sánh. Trong suy nghĩ của tu sĩ bình thường, lão quái vật Độ Kiếp kỳ cơ hồ không gì là không thể.

Bây giờ đối phương lại hứa hẹn, chỉ cần dâng lên bảo vật này là có thể tùy thời yêu cầu lão làm một việc. Nói cách khác, điều này giống như một vị thần đột nhiên xuất hiện trước mặt ngươi, nói rằng có thể vì ngươi mà thực hiện một nguyện vọng. Có lẽ ví von như vậy hơi khoa trương, nhưng ý nghĩa căn bản cũng không khác là bao.

Chúng tu sĩ đương nhiên động tâm vô cùng.

Cơ duyên như vậy không phải lúc nào cũng có, nếu bỏ lỡ dịp này thì chẳng biết đến bao giờ mới có thể gặp lại. Dù sao đối với tu tiên giả bình thường, kể cả là cao thủ Động Huyền Kỳ đi chăng nữa, cũng tuyệt không có cơ hội tiếp xúc với lão quái vật Độ Kiếp kỳ.

Nhưng động tâm thì có thể làm gì được đây?

Không có U Ma La Hoa trong tay thì hết thảy đều chỉ là mơ mộng hão huyền. Giờ khắc này, bọn họ cũng chỉ có thể đứng đây nhìn thông báo trên bảng ngọc mà thèm thuồng. Nguyên một đám châu đầu ghé tai bàn tán, nhưng không một ai dám động tới tấm bảng ngọc kia.

Lâm Hiên lấy tay xoa cằm, hắn đọc đi đọc lại linh văn mấy lần, trong lòng bắt đầu tính toán thiệt hơn.

Trong tay hắn vừa vặn có một cây U Ma La Hoa. Nghĩ lại quả là trùng hợp, cây linh dược này chính là một trong những bảo vật mà Tuyết Hoa Thánh Tổ để lại. Tuy thương hải tang điền, năm tháng dài đằng đẵng đã trôi qua, nhưng cấm chế do đối phương bố trí quả thực xảo diệu vô cùng, dược tính của linh vật không hề suy suyển chút nào.

Không thể phủ nhận đây là một bảo vật phi thường trân quý, song đối với bản thân hắn mà nói cũng không có công dụng quá lớn. Hôm nay dùng nó đổi lấy một lời hứa của Đại năng Độ Kiếp kỳ, Lâm Hiên đương nhiên vạn lần đồng ý.

Cơ hội ngàn năm có một, làm sao có thể bỏ qua được?

Nghĩ thông suốt mọi chuyện, Lâm Hiên liền tiến lên một bước, vươn tay gỡ tấm bảng ngọc kia xuống.

Ngay lập tức, âm thanh ồn ào vang lên, chúng tu sĩ ngoại trừ kinh ngạc vẫn chỉ có kinh ngạc. Một lát sau, nét mặt của bọn họ càng trở nên phức tạp.

"Thật to gan, lại dám gỡ bảng ngọc của Thanh Linh tiền bối. Tiểu tử này đúng là chán sống rồi."

"Đúng vậy, U Ma La Hoa ngay cả ở Ma giới cũng là vật hiếm thấy, một tên tiểu tử Nguyên Anh kỳ làm sao có khả năng lấy ra được?"

"Tên này chắc chắn là bị điên rồi."

"Hừ, để xem hắn làm thế nào lấy ra được bảo vật mà Tôn Giả muốn. Chư vị đạo hữu nói xem kết cục của tiểu tử này sẽ ra sao?"

"Còn phải nói sao, đương nhiên là bị rút hồn luyện phách, muốn sống không được, cầu chết không xong." Lập tức có một tu tiên giả bên cạnh lên tiếng.

Chúng tu sĩ nhìn Lâm Hiên với ánh mắt vô cùng bất thiện, hơn nữa lại còn có chút hả hê. Lâm Hiên thở dài, hắn đương nhiên biết rõ đây là tâm lý ghen ghét của bọn họ. Nhưng hắn cũng hơi trách mình, vừa rồi lúc đi dạo các cửa hàng, Lâm Hiên vẫn duy trì tu vi ở Động Huyền sơ kỳ, mà giờ khắc này mục đích là đến trà lâu, nơi đó toàn là tu sĩ cấp thấp tụ tập, Lâm Hiên vì không muốn gây chú ý nên đã thu liễm tu vi xuống rất nhiều, chỉ còn lại Nguyên Anh kỳ mà thôi.

Mặc dù cảnh giới này không thể nói là thấp, nhưng ở Linh giới cũng chắc chắn không có gì đặc biệt. Giờ phút này, một tu sĩ cấp thấp lại đi gỡ tấm bảng ngọc không ai dám động vào, khó trách sẽ bị người khác giễu cợt trào phúng.

Lâm Hiên không mở miệng tranh cãi, đấu võ mồm với những kẻ vô tri này chỉ tổ tốn nước bọt. Tuy nhiên, những người kia lại được đằng chân lân đằng đầu, các loại lời châm chọc khiêu khích vang lên không dứt bên tai, hơn nữa càng nói lại càng cay nghiệt.

Lâm Hiên khẽ chau mày, linh áp đang thu liễm đột nhiên như đê vỡ tuôn ra.

Oanh!

Khí thế kinh người từ trên người hắn lan ra bốn phía, linh áp cực lớn cũng từ trên trời giáng xuống. Sắc mặt đám tu sĩ xung quanh lập tức đại biến, bọn họ bất giác lảo đảo lùi lại phía sau mấy bước. Những tu sĩ có tu vi hơi thấp một chút càng không chịu nổi, cảm giác như Thái Sơn áp đỉnh, trực tiếp khuỵu một gối xuống đất.

Vài gã Động Huyền Kỳ còn đỡ hơn một chút, nhưng thân hình cũng run lên bần bật, từng giọt mồ hôi to như hạt đậu phủ kín trán, hiển nhiên bọn họ cũng cảm nhận được áp lực đáng sợ này.

"Tu tiên giả Phân Thần kỳ!"

Chỉ trong nháy mắt, những âm thanh châm chọc khiêu khích đã im bặt. Mới vừa rồi bọn họ còn dùng ánh mắt khinh thường nhìn Lâm Hiên, nhưng giờ khắc này, cả đám đều lộ vẻ hoảng hốt vô cùng.

Sau đó chuyển thành sợ hãi! Đúng vậy, là sợ hãi!

Vừa rồi bọn họ không kiêng nể gì châm biếm Lâm Hiên là vì trong mắt họ, đối phương chỉ là một gã tu sĩ Nguyên Anh kỳ mà thôi. Nhưng ai có thể ngờ được, trong nháy mắt, đối phương từ một tiểu tu sĩ Nguyên Anh lại biến thành Đại năng Phân Thần kỳ.

Không sai, chính là Đại năng!

Theo thông lệ, chỉ cần đạt tới cấp bậc Phân Thần kỳ, tu tiên giả liền có thể được xưng tụng là Đại năng. Hành tung của bọn họ đều thần bí vô cùng, bình thường khó gặp, Thần Long thấy đầu không thấy đuôi. Những kẻ ở đây cơ hồ cũng chưa từng gặp qua bất kỳ vị Đại năng nào, hôm nay xem như vận khí không tệ, hữu duyên diện kiến một vị cao nhân. Nhưng... mình lại đi châm chọc khiêu khích đối phương, lại còn nói móc cho rằng đối phương là hạng người ngu ngốc.

Nghĩ đến đây, nội tâm những tu sĩ này bắt đầu run rẩy. Nếu đổi lại mình là một Đại năng Phân Thần kỳ, tuyệt sẽ không buông tha cho những con sâu cái kiến dám mỉa mai mình.

Không ít kẻ mồ hôi lạnh đầm đìa, sợ đến phát run, nhưng bọn họ lại không dám nhúc nhích nửa bước, sợ sẽ kích động đến Lâm Hiên. Mỗi một khoảnh khắc trôi qua dài tựa một năm.

Cũng may Lâm Hiên không hề có ý định làm khó bọn họ. Hắn không phải kẻ hiếu sát, chỉ là vài câu trào phúng nên hắn cũng không để trong lòng. Người ta thường nói trong bụng Tể tướng có thể chống thuyền, với tư cách là một Đại năng tu sĩ, chút khí độ ấy Lâm Hiên vẫn có.

Họa từ miệng mà ra, song hôm nay Lâm Hiên cũng không định giáo huấn bọn họ thêm nữa. Hắn liền thu bảng ngọc vào trong ngực rồi hóa thành một đạo kinh hồng bay về phía chân trời.

Với tốc độ của hắn, khoảng cách nghìn dặm cũng chỉ trong nháy mắt, rất nhanh Thụ Tiên Thành đã ở sau lưng mấy vạn dặm. Bỗng nhiên Lâm Hiên ngừng lại, cả người lơ lửng giữa không trung. Chỉ thấy hắn đưa tay vỗ bên hông, một lần nữa lấy bảng ngọc ra rồi nhấc tay phải lên, đánh ra một đạo pháp quyết.

Xoẹt…

Linh quang lóe lên, văn tự trên bề mặt bảng ngọc bỗng nhiên mơ hồ đi rồi biến thành một hàng chữ khác.

Thiên Tường sơn mạch, Thiên Hà Quận, Tề quốc.

Cũng giống như những quận phủ khác ở Hàn Long giới, Thiên Hà Quận được tạo thành bởi hàng trăm quốc gia của phàm nhân. Lâm Hiên cũng không biết Tề quốc ở nơi nào, nhưng chắc hẳn chỉ cần để tâm nghe ngóng một chút là sẽ rõ ràng ngay thôi.

Nếu như cầm bảng ngọc này trong người mà trong vòng một tháng không đến được địa điểm chỉ định, sẽ bị quy tội cố tình gây sự. Thanh Linh Tôn Giả nhất định sẽ không buông tha, không cần nói cũng biết hậu quả khi đắc tội một vị Đại năng Độ Kiếp kỳ sẽ khủng khiếp như thế nào.

Tuy nhiên Lâm Hiên lại không hề để tâm, dù sao hắn đích xác có U Ma La Hoa trong tay.

Lâm Hiên nhắm hai mắt lại rồi thả thần thức ra. Rất nhanh đã có thu hoạch, bên trái hơn vạn dặm có một đội ngũ tu tiên giả, bọn họ chắc chắn biết vị trí Thiên Tường sơn mạch của Tề quốc ở đâu.

Lâm Hiên trực tiếp xoay người bay về hướng đó.

Mấy ngày sau.

Một đạo kinh hồng phá không bay ngang qua bầu trời, bên trong độn quang không phải ai khác mà chính là Lâm Hiên, rốt cuộc hắn cũng đã tới Tề quốc. Hắn chỉ dừng lại hỏi đường một lát, chỉnh lại phương vị rồi tiếp tục bay thẳng tới Thiên Tường sơn mạch.

Ước chừng nửa ngày sau, một sơn mạch bao la mờ mịt hiện ra trước mắt. Hai mắt Lâm Hiên híp lại nhìn về phía xa rồi không chút do dự tiến vào.

Rất nhanh, một khe núi được bao bọc bởi một tầng sáng cấm chế xuất hiện trong tầm mắt. Một đạo truyền âm phù từ trong tay áo Lâm Hiên bắn ra, chỉ thấy hắn cúi đầu lẩm bẩm gì đó rồi vung tay lên, đạo truyền âm phù kia liền hóa thành một con hỏa long bay vút vào trong khe núi.

Cũng không lâu lắm, ước chừng thời gian uống cạn nửa chén trà, sương mù phía trước bắt đầu chuyển động, sau đó tản ra hai bên hình thành một lối đi nhỏ uốn lượn. Tiếng bước chân êm ái truyền vào tai, một nữ tử ăn mặc kiểu nha hoàn đi ra.

Nữ tử này chỉ khoảng mười bảy, mười tám tuổi, tuy quần áo và trang sức biểu hiện rõ thân phận nha hoàn, nhưng tu vi lại không kém, chính là một tu tiên giả Ly Hợp kỳ, khí độ càng phi phàm, so với thiên chi kiêu nữ của các danh môn đại phái còn có phần hơn.

Dù sao chủ nhân của nàng cũng là lão quái vật Độ Kiếp kỳ, người hầu của lão sao có thể tầm thường được.

Nàng bước tới trước mặt Lâm Hiên, vén áo thi lễ rồi dịu dàng nói: "Tiền bối chính là người đã gỡ bảng ngọc của chủ nhân nhà ta xuống sao?"

"Đúng vậy. Lâm mỗ nhờ cơ duyên xảo hợp đã từng thu được một cây U Ma La Hoa. Kính xin cô nương dẫn đường để ta có thể bái kiến Thanh Linh tiền bối." Lâm Hiên cũng không muốn dong dài với một tiểu tỳ nữ, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.

Nha hoàn kia nghe xong, không nhịn được cười tươi như hoa: "Tiền bối thực sự có bảo vật này sao? Tiền bối chính là khách quý của chủ nhân, mời theo ta vào trong."

Sau đó, nàng cũng chẳng câu nệ lễ nghi, trực tiếp quay người đi trước dẫn đường, Lâm Hiên không nói hai lời, cất bước theo sau.

Đi sâu vào trong, Lâm Hiên bất ngờ phát hiện ra đây chỉ là một sơn cốc bình thường, hoàn toàn khác biệt so với tưởng tượng của mình. Chỉ một thoáng sau, một hồ nước nhỏ xuất hiện trước mắt, mặt hồ trong suốt, phẳng lặng không một gợn sóng. Bên cạnh hồ có vài gian nhà tranh.

Lâm Hiên hết sức kinh ngạc, thoạt nhìn nơi đây chỉ như chỗ ở của một ẩn sĩ bình thường, thật khó có thể tưởng tượng được đây lại là động phủ của một vị Đại năng Độ Kiếp kỳ.

Lâm Hiên theo nha hoàn kia đi vào một gian nhà tranh. Bên trong bài trí giản dị vô cùng, một giường, một bàn, một ghế dựa. Ngồi trên giường là một lão giả khoảng năm mươi tuổi.

Thần thức Lâm Hiên vừa đảo qua đã lập tức bị bắn ngược trở lại. Song Lâm Hiên không phải tu sĩ tầm thường, hắn đã nhận ra người trước mắt không phải bản thể của Thanh Linh Tôn Giả mà chỉ là một hóa thân mà thôi.

Tuy nhiên, điều này cũng không có vấn đề gì. Hóa thân và bản thể, ngoại trừ thực lực chênh lệch ra thì tất cả ký ức và tính cách đều giống nhau, cho nên hóa thân hoàn toàn có thể thay mặt làm chủ.

Lâm Hiên không để lộ bất kỳ tia dị sắc nào, lập tức xoay người thi lễ: "Vãn bối ra mắt tiền bối."

✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!