Tuy nhiên, bọn chúng cũng chỉ thất thần trong giây lát mà thôi, rất nhanh đã tỉnh táo trở lại, tất cả đều lộ ra thần sắc mừng rỡ, tiến tới thi lễ trước mặt Lâm Hiên.
Tuy nói năm mạch Vân Ẩn Tông trong thời gian gần đây có vẻ không hợp nhau, nhưng nay tông môn đang trong thời điểm sinh tử tồn vong, mọi người vẫn phải đồng lòng chống lại kẻ thù chung.
“Tốt rồi. Các ngươi không cần đa lễ, rốt cuộc địch nhân là thế lực phương nào, vì sao lại vây công tổng đà Vân Ẩn Tông chúng ta?” Lâm Hiên hỏi thẳng vào vấn đề, sự tình trước mắt hết sức cấp bách, không nên chần chừ tại đây làm gì.
“Chúng đệ tử cũng không biết.”
Câu trả lời của bọn chúng khiến Lâm Hiên kinh nghi trong lòng, hắn có chút kinh ngạc quay đầu nhìn về phía Thường Hổ. Tuy địa vị hai người chênh lệch rất lớn nhưng quan hệ lại không tồi chút nào. Lúc trước Lâm Hiên bị dư uy của Chân Linh Phượng Hoàng lướt qua, làm cho xương cốt toàn thân vỡ vụn, cũng may hắn được Thường Hổ và Tô Như, còn có Tĩnh Hư cứu về.
“Khởi bẩm sư tổ, đệ tử quả thực không biết. Sáng sớm hôm nay địch nhân đột nhiên xuất hiện gần khu vực Vân Ẩn Tông. Thực lực đối phương rất mạnh, trong thời gian rất ngắn đã công phá hộ phái đại trận. Đệ tử trong tông vì không có chuẩn bị trước nên trở tay không kịp, lại thêm số lượng địch nhân quá nhiều, chúng đệ tử cũng chỉ có thể gắng gượng ứng phó mà thôi. Vì vậy nên thân phận địch nhân hư hư thực thực, nhất thời chúng ta không thể nào tinh tường được.” Thường Hổ cười khổ nói, nhưng biểu lộ lại cực kỳ cung kính.
“Thì ra là thế.”
Lâm Hiên lấy tay xoa xoa cằm, trên mặt cũng không lộ ra nhiều vẻ thất vọng, không hiểu được thì cũng có sao, lát nữa chỉ cần bắt vài tên địch nhân sưu hồn là được.
Tuy nhiên, theo những lời mô tả của Thường Hổ thì hôm nay bổn tông rõ ràng đang gặp phải đại nguy cơ. Vì vậy Lâm Hiên cũng không trì hoãn ở chỗ này thêm nữa.
“Tốt. Các ngươi cũng chia nhau đi ngăn địch, nhưng bản thân cũng phải cẩn trọng một chút.”
Lâm Hiên nhắc nhở một câu rồi thanh mang toàn thân nổi lên, bay về phía sâu trong tổng đà Vân Ẩn Tông. Mấy tên đệ tử còn lại kia ngơ ngơ ngác ngác quay mặt nhìn nhau, nhưng rất nhanh, hàng loạt tiếng kêu thảm thiết ở đằng xa đã truyền vào lỗ tai. Lúc này bọn chúng mới sực tỉnh, trong lúc nước sôi lửa bỏng thế này mà còn bàng hoàng đứng đây. Tất cả lập tức biến thành những đạo độn quang tìm tới nơi phát ra thanh âm kia.
Lúc này Lâm Hiên đang lơ lửng giữa không trung, mà ở phía dưới hắn là thi thể chồng chất như núi, toàn bộ đều là tu tiên giả mặc hắc bào, số lượng phải gần trăm tên. Những kẻ này đúng là đen đủi, vốn là phụng mệnh đi công chiếm một cứ điểm trọng yếu của Vân Ẩn Tông, nhưng còn chưa đến nơi đã gặp phải độc thủ của Lâm Hiên, kết quả không cần nghĩ cũng biết được.
Mặc dù Lâm Hiên không phải kẻ tâm ngoan thủ lạt, nhưng đối với địch nhân xâm lấn bổn tông đương nhiên không thể thủ hạ lưu tình. Công bằng mà nói, thực lực gần trăm người này cũng không kém, tu vi đều là Nguyên Anh kỳ, trong đó tới một phần ba là Nguyên Anh Hậu kỳ, mà ba kẻ đầu lĩnh lại là một Tu sĩ Động Huyền Kỳ và hai Ly Hợp kỳ. Nhiều người tụ tập như vậy có thể nói là tinh anh hội tụ, nhưng đen đủi thay bọn chúng lại gặp phải Lâm Hiên. Chỉ sau vài hơi thở, tất cả đều vô thanh vô tức ngã gục, một chút lực hoàn thủ cũng không có.
Nếu còn gã nào may mắn sống sót thì cũng là do Lâm Hiên cố tình lưu lại. Lâm Hiên để cho một gã tu vi cao nhất sống sót, nhưng giờ khắc này gã cũng đang bị Lâm Hiên thi triển Sưu Hồn thuật. Ước chừng qua khoảng thời gian một chén trà nhỏ, Lâm Hiên cong ngón tay búng ra vài đạo hỏa cầu nhanh chóng biến gã xui xẻo này thành tro tàn, vẻ mặt của hắn lúc này khó coi đến cực điểm.
“Thiên Tuyệt Môn.”
Lâm Hiên thì thào tự nói, trên mặt lộ ra vài phần ngưng trọng. Thiên Tuyệt Môn này cũng không phải là tông môn bản quận, nhìn khắp Hàn Long giới cũng chẳng phải thế lực đỉnh cấp gì, so với Vân Ẩn Tông cũng chỉ nhỉnh hơn một chút mà thôi.
Tuy nhiên, danh tiếng Thiên Tuyệt Môn rất lớn, nguyên nhân là do lão quái Thái Thượng Trưởng lão Thiên Tuyệt được mệnh danh là Hàn Long giới đệ nhất tu sĩ dưới Độ Kiếp kỳ. Nói đơn giản, lão quái vật này là đệ nhất cao thủ Phân Thần kỳ trong giới này đấy.
Một thân thần thông cao thâm khó lường, không phải tu sĩ Phân Thần kỳ bình thường có thể so sánh được. Thậm chí có đồn đại nói rằng thực lực của lão cũng không hề thua kém hóa thân của lão quái vật Độ Kiếp kỳ. Tất nhiên, cái này cũng chỉ là truyền thuyết mà thôi, thực hư thế nào không phải ai cũng biết, hơn nữa cũng chỉ có một số nhỏ tu sĩ tận mắt chứng kiến lão quái này xuất thủ mà thôi.
“Trách không được bổn tông không thể ngăn cản, thì ra là đại địch này.”
Lâm Hiên khẽ thở dài, nhưng trên mặt lại không hề lộ vẻ sợ hãi. Hắn quả thực không thể địch lại lão quái vật Độ Kiếp kỳ, nhưng chẳng quản lão quái vật kia có bao nhiêu danh tiếng đi nữa cũng chỉ là Phân Thần kỳ mà thôi, Lâm Hiên đương nhiên không đặt đối phương vào mắt. Sau đó hắn liền hóa thành một đạo trường hồng, nhanh như điện bay về phía trước.
Một lát sau, linh quang phía trước chợt lóe, quang mang ngập trời, tiếng bạo liệt như sấm rền, cùng với những tiếng quát mắng chửi rủa liên miên không dứt.
Lâm Hiên nhướng mày lên, hắn đã cảm giác thiên địa nguyên khí chấn động không ngừng. Hiển nhiên song phương đang đánh nhau sống chết lúc này không còn là tu sĩ cấp thấp nữa, mà đã là tồn tại Động Huyền kỳ rồi. Chính xác mà nói là Động Huyền kỳ đỉnh phong, xét về thực lực hai bên, ngoại trừ Thái Thượng Trưởng lão ra đã là chiến lực cao nhất rồi. Độn quang Lâm Hiên dừng lại một chút, thay đổi phương hướng rồi tiếp tục bay đi.
Rất nhanh, cảnh tượng hai bên giao chiến long trời lở đất đã lọt vào tầm mắt, ba nam một nữ đang chia thành hai phe đối địch.
Ánh mắt Lâm Hiên đảo qua, thoáng cái đã nhìn rõ tu vi của bọn chúng, quả nhiên tất cả đều là Động Huyền kỳ, người có tu vi cao nhất lại là nữ tử mặc cung trang màu xanh lục. Lâm Hiên nhìn có chút quen mắt, hắn hơi suy nghĩ một chút đã nhớ ra.
Nàng này họ Lê, tên là Hồng Trụ, chính là Phong chủ Pháp Trận Phong. Có thể chưởng quản một mạch đương nhiên là cao thủ đứng đầu bổn tông, nhưng giờ khắc này nàng vẻn vẹn chỉ đơn độc giao chiến, bị ba gã địch nhân cũng đều là Động Huyền vây công nên có chút chật vật, khó lòng chống đỡ. Dù sao trong ba gã địch nhân đó cũng có một Hậu kỳ, hai Trung kỳ, mãnh hổ nan địch quần lang, nàng quả thực đã rơi vào thế hạ phong.
Cũng may nàng này là Phong chủ Pháp Trận Phong, sở trường là trận pháp chi thuật, nàng triển khai mấy bộ trận kỳ tùy thân mang theo mới miễn cưỡng chống đỡ nổi. Nhưng việc bại trận cũng chỉ là sớm muộn mà thôi.
Vốn Lâm Hiên cũng không quen biết Lê tiên tử, nhưng đã là đồng môn, có ai lại thấy chết mà không cứu.
Độn quang ngừng lại, thân ảnh Lâm Hiên hiện rõ. Tốc độ của hắn cực nhanh, khi hắn xuất hiện trước mắt, các đệ tử Thiên Tuyệt Môn mới kịp phản ứng.
“Kẻ đến là người phương nào?”
Một lão giả mặc hoàng bào trợn mắt hét lớn, nhưng trong nội tâm cũng không khỏi bồn chồn, độn tốc nhanh như vậy đủ để thấy đối phương không phải kẻ tầm thường.
Lâm Hiên nào có tâm tư dài dòng cùng lão, chỉ thấy tay áo hắn run lên, hơn mười đạo kiếm khí như cá lội tung hoành, nghênh phong bạo trướng, sau đó tựa gió táp mưa sa, chém thẳng về phía lão giả.
Lão giả kia vô cùng sợ hãi, đối phương ra tay nhanh hơn nhiều so với dự liệu của lão. Cũng may lão vẫn luôn cảnh giác, tay phải khẽ điểm về phía trước, mấy tấm thuẫn trước người lập tức bạo trướng, bao trọn thân thể lão vào trong.
Nhưng tất cả chẳng hề có chút tác dụng, sau một khắc, tiếng xé gió xuy xuy vang lên bên tai, mấy tấm thuẫn kia tựa giấy mỏng bị xé rách dễ dàng.
“Không!”
Lão giả hét lên một tiếng kinh hãi, cuối cùng cũng không thể thoát thân, bị loạn kiếm phân thây, ngay cả Nguyên Anh cũng không kịp thoát ly.