Ngay cả Ma Giới mà Lâm Hiên cũng đã từng đặt chân, một không gian nhỏ bé do vết nứt không gian tạo thành đương nhiên không thể khiến hắn chùn bước. Lâm Hiên không nói thêm lời nào, trực tiếp bước tới Truyền Tống Trận tinh xảo kia.
Thiếu niên họ Long theo sát phía sau.
Tĩnh Không thiền sư lắc đầu, tuy lão cũng bội phục khí độ của Lâm Hiên nhưng vẫn không cho rằng hắn có nửa phần cơ hội thủ thắng. Song việc đã đến nước này, khuyên bảo thêm cũng vô dụng.
"A di đà phật!"
Đại hòa thượng khẽ tụng Phật hiệu, sau đó cùng Lô Vân Trưởng lão bước lên Truyền Tống Trận. Lão tăng có cặp lông mày bạc trắng khẽ vê tràng hạt, một đạo pháp quyết màu vàng óng từ tay bay vút ra.
Ong...
Thanh âm cổ phác trầm hùng truyền vào tai, đồng thời Truyền Tống Trận lóe lên, một vầng hào quang màu trắng sữa rực sáng bao trọn thân hình cả bốn người. Một khắc sau, vầng sáng ảm đạm dần, thân hình cả đám đã biến mất không thấy đâu nữa.
Cảnh sắc trước mắt mơ hồ một lát rồi dần dần hiện rõ. Khung cảnh hoàn toàn khác so với bên trong cung điện, bốn người đang ở một không gian hết sức lạ lẫm.
Lâm Hiên thả thần thức ra, không gian này cũng không lớn, diện tích chỉ chừng mấy trăm mẫu mà thôi. Tuy nhiên, dùng nó làm sân đấu pháp cũng đã quá đủ.
Hơn nữa, Lâm Hiên vừa tới đây đã cảm giác được vài cỗ lực lượng ba động kỳ dị trong không khí.
Lâm Hiên cũng biết đôi chút về Trận Pháp Chi Thuật. Mặc dù chưa thể nói là tinh thông, nhưng kiến thức ở phương diện này cũng hơn xa tu sĩ bình thường.
Hắn tập trung suy nghĩ một chút rồi như nhận ra điều gì, mở miệng hỏi Tĩnh Không thiền sư: "Đại sư, vết nứt không gian này được cấm chế đặc thù gia trì thêm sao?"
"Đúng vậy. Nhãn lực của thí chủ thật tốt."
Trong mắt đại hòa thượng hiện lên vài phần kinh ngạc: "Vết nứt không gian này chính là dùng Quy Nguyên Tam Tài Trận gia cố thêm, trừ phi là tiền bối Độ Kiếp Kỳ trực tiếp động thủ, còn Tu Tiên Giả có tu vi thấp hơn có thể tùy ý tranh tài ở đây mà không cần lo lắng điều gì."
"A!"
Lâm Hiên nhẹ gật đầu, hắn dụng tâm cảm thụ ba động cấm chế chung quanh lần nữa. Khi đã chắc chắn nó chỉ có hiệu quả gia cố, không chút ảnh hưởng nào đến việc mình thi triển thần thông, hắn mới thật sự yên lòng.
"Thiên Tuyệt Lão Quái vẫn chưa đến, Lâm đạo hữu không ngại tìm hiểu bốn phía một chút chứ? Nói không chừng lát nữa sẽ có tác dụng trong chiến đấu đấy." Lô Vân đột nhiên mở miệng.
Lâm Hiên quay đầu lại, trên mặt lộ vẻ cảm kích nói: "Đa tạ đạo hữu đã nhắc nhở."
"Việc này không đáng gì. Mặc dù ta và Tĩnh Không đại sư không thể nói có giao tình thâm sâu với Vân Ẩn Tông, nhưng vẫn có một chút quen biết. Tuy nhiên, với vai trò trọng tài, chúng ta cần phải công bằng. Lát nữa quý tông quyết đấu cùng Thiên Tuyệt Lão Quái, chúng ta nhất định sẽ làm đúng luật, tuyệt không thiên vị một ai."
"Trong lòng Lâm mỗ hiểu rõ."
Lâm Hiên mỉm cười nói rồi nhắm hai mắt lại, thần thức từ từ lan tỏa ra. Không gian nhỏ bé này cũng không phải là một vùng đất bằng phẳng, phía trước hơn nghìn trượng có vài ngọn núi nhỏ chập chùng. Nói là núi nhưng kỳ thật gọi là đồi lại có phần thích hợp hơn.
Toàn bộ không gian tràn ngập sương mù nhàn nhạt, đừng nói thực vật cao lớn, ngay cả một bụi cỏ thấp bé cũng không có.
Mấy người cũng không đợi bao lâu, rất nhanh, không khí phía trước truyền tới mấy đợt dao động, vài bóng người xuất hiện trong tầm mắt.
Hai nam một nữ.
Ánh mắt Lâm Hiên lập tức rơi vào người tu sĩ mặc áo bào trắng đi chính giữa. Thoạt nhìn thì người này không quá năm mươi tuổi, cằm rộng mặt to, dung mạo cũng không xuất chúng, nhưng trên người lại tỏa ra khí tức vô cùng cường đại...
Thiên Tuyệt Lão Quái!
Tuy Lâm Hiên chưa từng gặp nhưng cũng đã xem qua dung mạo của lão trong ngọc giản, lúc này đương nhiên chỉ cần liếc mắt đã nhận ra. Huống chi hai người đồng hành cùng lão dù cũng là Tu Tiên Giả Phân Thần Hậu Kỳ, nhưng khí độ lại kém hơn rất nhiều.
"Dư phu nhân, Huy Trưởng lão, không ngờ hai người bọn họ cũng tới."
Tĩnh Không đại sư biến sắc, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại. Ngay cả lão cũng cảm thấy hết sức hứng thú với trận chiến này, bọn họ đến đây xem cũng không có gì là kỳ quái. Song đây cũng là một kỷ lục trong tất cả các trận quyết đấu ở Tinh Nguyệt Thành, từ xưa tới nay chưa từng có trận đấu nào mà bốn người trong sáu Đại Trưởng lão đồng thời chủ trì.
"Lâm tiểu gia hỏa, ngươi chính là kẻ muốn quyết đấu cùng lão phu sao?"
Ánh mắt Thiên Tuyệt Lão Quái đảo qua người Lâm Hiên, trên mặt cũng khó giấu vẻ kinh ngạc. Tuy ban đầu lão đã cảm thấy đề nghị của Vân Ẩn Tông có chút không biết sống chết, nhưng tuyệt chưa từng nghĩ tới kẻ quyết đấu với mình rút cuộc lại là một tiểu tử Phân Thần Sơ Kỳ.
"Đúng vậy, chính là Lâm mỗ. Lát nữa đấu pháp, kính xin đạo hữu hạ thủ lưu tình."
Mặc dù lời nói của Lâm Hiên có chút yếu thế, nhưng trên mặt lại mang theo một nụ cười như có như không, căn bản chính là đang trêu tức đối phương.
"Tốt, tốt lắm!"
Thiên Tuyệt Lão Quái cười lạnh: "Thật đúng là không biết sống chết! Lát nữa lão phu sẽ đưa toàn bộ Vân Ẩn Tông của ngươi xuống Âm Tào Địa Phủ."
"Ngươi có thể sao?"
Dù sao quan hệ song phương cũng không thể hòa hoãn, Lâm Hiên đương nhiên sẽ không tỏ ra yếu thế.
"Được. Lão phu ngược lại muốn xem ngươi có thể mạnh miệng tới khi nào." Lão quái vật vừa nói vừa quay đầu sang bên cạnh: "Dư phu nhân, bây giờ đã có thể động thủ phải không?"
Bà lão tóc trắng ngẩng đầu lên: "Hiện giờ đã ở trong vết nứt không gian, hai vị đạo hữu lúc nào cũng có thể bắt đầu tranh tài."
Lời còn chưa dứt, bà lão và mấy vị Trưởng lão Tinh Nguyệt Thành khác đã cùng lui lại phía sau.
"Sư đệ cẩn thận."
Long thiếu niên nói một câu rồi cũng lùi bước.
Thanh thế khi hai tồn tại Phân Thần Kỳ giao thủ nhất định không nhỏ, mặc dù bọn họ là tồn tại cùng giai nhưng cũng không muốn bị vạ lây.
“Tiểu tử, chịu chết đi!"
"Thật sao? Ai thắng ai thua còn chưa biết được đâu."
Lâm Hiên không chịu yếu thế đáp trả, mà còn chưa dứt lời thì đối phương đã ra tay.
Chỉ thấy lão nâng tay phải lên, kết một đạo pháp ấn kỳ lạ rồi lật bàn tay, nhấn nhẹ một cái ra phía trước. Không hề có âm thanh nào phát ra, nhưng Lâm Hiên lại cảm thấy một luồng cự lực bàng bạc đánh tới trước ngực mình.
"Đây là pháp thuật gì?"
Cho dù Lâm Hiên kinh nghiệm vô số nhưng cũng chưa từng thấy qua thần thông quỷ dị này. Song hắn cũng không hề chậm trễ, sự tình ngoài ý muốn chẳng thể làm khó được hắn. Bả vai hắn khẽ rung lên, bước sang trái một bước đã biến mất vô tung vô ảnh!
Cửu Thiên Vi Bộ!
Tuy nhiên, Lâm Hiên vừa mới tránh thoát công kích của đối phương, còn chưa kịp thở phào thì tóc gáy đã dựng đứng cả lên, trong lòng bỗng nhiên dâng lên một cảm giác sợ hãi khó hiểu.
Nguy hiểm!
Bình tâm mà nói, Lâm Hiên căn bản cũng không biết nguy hiểm tới từ hướng nào. Nhưng bản năng được mài giũa qua hàng nghìn trận đấu pháp đã buộc hắn phải hành động ngay lập tức.
Lâm Hiên không kịp nghĩ ngợi, tay áo phất lên, vô số tia sáng màu đỏ chói mắt bắn ra, Cửu Cung Tu Du Kiếm như đàn cá lội lướt ra ngoài.
Chín chín tám mươi mốt chuôi Tiên Kiếm xoay tròn, bao bọc bốn phía xung quanh thân thể hắn. Chỉ trong nháy mắt, từng hồi âm thanh “đinh đinh đang đang” truyền vào tai, tựa như có vô số vật nhỏ đang va đập vào màn kiếm.
Lâm Hiên híp hai mắt nhìn kỹ lại, toàn thân bỗng phát lạnh. Phải có tới hàng trăm cây Pháp Bảo Phi Châm nhỏ như lông trâu đang đập vào màn kiếm, mỗi một cây đều lấp lánh màu xanh biếc, hiển nhiên có chứa kịch độc.
Đối phương đã tế ra bảo vật này từ lúc nào, làm sao chúng có thể qua mặt được thần thức của mình chứ?