Thậm chí hắn hoài nghi có phải đến lúc này vẫn có người đang nhìn chằm chằm xem bản thân có thể thu được gì từ trong thư không.
Cho nên hắn không mong đợi vào việc có vấn đề gì được viết rõ ràng ra, chỉ có thể tìm ý trong từng câu chữ.
Mà chỗ khiến Phương Thốn cảm thấy có vấn đề chính là một đoạn văn trong bức thư:
-Tư chất của tiểu Thốn hơn hẳn huynh, chỉ là lo lắng song thân không có nơi nương tựa cho nên động ý nghĩ cá nhân, không cho phép vào thư viện, ở nhà thay huynh trưởng tận hiếu.
Đoạn văn này nhìn rất là bình thường, đơn giản là Phương Xích cảm thấy tư chất của đệ đệ Phương Thốn rất cao, thậm chí còn cao hơn cả hắn ta, chỉ là hắn ta đã bước lên con đường tu hành, chú định phiêu bạt bên ngoài, gần như cắt đứt hồng trần, song thân ở trong nhà không có người phụng dưỡng, lúc này hắn ta mới không cho phép Phương Thốn tiến vào trong thư viện tu tập, chỉ làm một người bình thường ở lại trong tộc, thay thế người huynh trưởng là hắn ta phụng dưỡng song thân.
Chuyện này, vốn là tình trạng của Phương gia trong mắt người ngoài.
Từ nhỏ Phương Xích đã bộc lộ thiên phú vô song, còn Phương Thốn thì tới tận mười bảy tuổi vẫn còn ở trong nhà.
Dựa vào thanh danh và thân phận của Phương Xích, hắn vào Tiên Viện là việc vô cùng dễ dàng, thậm chí ngay ở thành Liễu Hồ này, lúc trước đã từng có người của thư viện Bạch Sương nổi tiếng tứ phương đến mời Phương Thốn, chủ động dẫn dắt hắn đi lên con đường luyện khí sĩ này.
Cơ hội bày ra trước mắt nhưng Phương Thốn không chịu đi, nói là vất vả, cả ngày chỉ chơi bời lêu lổng, suốt ngày chỉ loanh quanh ngoài đường.
Đến cả lão gia của Phương gia có đôi khi nói với người ngoài rằng luyện khí sĩ quá cực khổ, nửa đời không nhà, trong nhà có một người luyện khí là được rồi, đứa lớn thì ngày ngày ở bên ngoài không gặp được mặt, giữ đứa nhỏ ở bên cạnh phụng dưỡng cho đỡ cô đơn.
Bởi vậy có rất nhiều người mới phát giác được Phương Thốn không có lòng cầu tiến, không biết tận dụng cơ hội, bọn họ thường âm thầm giễu cợt.
Nhưng bọn họ lại không biết, thật ra Phương Thốn không thi nổi vào thư viện!
...
...
Thiên phú luyện khí vốn là thiên bẩm!
Con người có một ngụm Tiên Thiên chi khí, tinh thần lớn mạnh, chống lại tà ma, hoành độ sinh kiếp và phân biệt chúng sinh.
Một ngụm khí này, là từ khi con người, hoặc là thiên địa sinh linh sinh ra, thở ra ngụm đầu tiên, từ đó về sau liền ở lại thân thể, vô ảnh vô hình nhưng lại tồn tại chân thực, từ một ngụm khí này vượt qua hỗn độn cùng thanh minh, đã khác với bản thân từ trong bụng mẹ, mọi sinh trưởng hiểu biết sau này, nhận biết mọi vật, trải qua tuần tự từ nhỏ tới lớn lại tới già yếu, mà ở một ngụm khí này cũng sẽ rời đi lúc lâm chung…
Ngụm khí này là nguồn gốc của con người, cũng là căn cơ tu hành.
Vì do được ông trời ban tặng cho nên gọi là Tiên Thiên!
Cái gọi là luyện khí sĩ, chính là những người mượn Tiên Thiên chi khí để tu luyện.
Tư chất con người ưu hay khuyết đều do đây, có người trời sinh Tiên Thiên chi khí rất mạnh, từ nhỏ bách bệnh bất xâm, đầu óc thông minh.
Cũng có những người Tiên Thiên chi khí yếu kém, cho nên từ nhỏ thể chất yếu ớt, thần trí ngu dốt.
Hàng trăm ngàn người có tính cách khác nhau là bởi vì có Tiên Thiên chi khí.
Trăm ngàn tính tình đạt được trăm ngàn loại gặp gỡ.
Các loại nhân duyên đều từ ngụm khí này!
Ai ai cũng đều có Tiên Thiên chi khí, cho nên ai ai cũng có thể tu luyện.
Người có Tiên Thiên chi khí cường đại, tự nhiên sẽ có thiên phú hơn người, được ưu ái hơn.
Người có Tiên Thiên chi khí không mạnh sẽ rất khó dạy dỗ, thậm chí là càng khó có thành tựu.
...
...
Trong truyền thuyết, có một loại pháp môn để kiểm tra Tiên Thiên chi khí của luyện khí sĩ!
Thế gian đồn đại là, người có Tiên Thiên chi khí mạnh nhất chính là ba tấc ba ly ba phần, đây chính là giới hạn của một người có thể đạt được.
Người yếu nhất, đơn giản, chính là người chết!
Tuy nhiên, thế gian này rất lớn, không thiếu cái lạ. Có nhiều người sắp chết nhưng Tiên Thiên chi khí vẫn chưa cạn kiệt, có khả năng được giữ lại, lượn lờ ở bên ngoài cơ thể, ví dụ như cô hồn dã quỷ, cương yêu thi ma, đủ thể loại, không phải số ít.
Thư viện Bạch Sương được thành lập bên dưới Tiên Điện để bồi dưỡng luyện khí sĩ ở địa phương thay cho vương triều Đại Hạ, tự có quy củ thu nhận đồ đệ riêng.
Tiêu chuẩn của bọn họ lấy ba tấc làm ranh giới.
Người từ ba tấc trở lên, tư chất tốt, có thể dạy bảo.
Người từ ba tấc trở xuống, tư chất không đủ, cho dù có tu luyện cũng khó đột phá sinh tử kiếp, vẫn nên ngoan ngoãn sinh hoạt bình thường đi.
Ở trong mắt nhiều người, tư chất của Phương Thốn hẳn là rất tốt, dù sao thì hắn cũng có một vị huynh trưởng trong truyền thuyết, Tiên Thiên chi khí đạt ba tấc ba đổ lên, huynh trưởng có thiên phú cao như thế thì đệ đệ cùng mẹ sinh ra, chảy chung một dòng máu với huynh trưởng chắc chắn Tiên Thiên chi khí sẽ không kém, nhưng điều đáng xấu hổ hơn chính là, trong thâm tâm Phương Thốn biết rõ, Tiên Thiên chi khí của hắn hẳn là không đủ ba tấc...
Muốn dò xét Tiên Thiên chi khí của mình, cũng không nhất định phải trông cậy vào thủ đoạn của luyện khí sĩ, có một phương pháp rất đơn giản.
Nín thở phi nước đại.
Khi chạy, hơi thở ẩn vào trong cơ thể làm phồng nội tạng và đan điền, người có thiên phú cao khi nín thở chạy sẽ chạy được trăm bước, hai trăm bước, nhưng người có thiên phú thấp cùng lắm cũng chỉ được mấy chục bước là đã hoa mắt chóng mặt rồi, điều này thật ra đã thể hiện sự mạnh yếu của Tiên Thiên chi khí.
Theo như lời đồn đại, còn có một phương pháp khác, chính là cắt dao vào cổ xem máu bắn ra bao xa...
… Nói vậy thôi, đừng thử!
CHƯƠNG 8. TIÊN THIÊN CHI KHÍ (2)
Phương Thốn đã âm thầm thử qua loại phương pháp thứ nhất, phát hiện mình chỉ có thể chạy tối đa tám mươi bước.
Về sau hắn điên cuồng luyện tập cực khổ một trận, nhưng cũng chỉ có thể cố đến tám mươi lăm bước, rất khó thêm được một bước nữa, trong lòng hắn cũng rõ ràng, đây là giới hạn của hắn, không thay đổi được. Giống như là ở kiếp trước khi làm một bài kiểm tra chạy một trăm mét, không phải là ai luyện tập một chút là cũng có thể chạy trong mười giây.
Có những thứ đã quyết định từ trong bụng mẹ là không có cách nào có thể thay đổi, chỉ có thể nhận mệnh.
Lúc trước hắn một mực không muốn đi vào thư viện là bởi vì một khi đi vào sẽ bị lộ.
Vì Tiên Thiên chi khí yếu đuối như thế, cho nên thiên phú của Phương Thốn tự nhiên cũng không cao hơn bao nhiêu, nhưng hết lần này tới lần khác, Phương Xích viết ở trong thư nói thiên phú của hắn cao hơn hắn ta, rõ ràng chính là đang nói hươu nói vượn, chẳng lẽ huynh trưởng nhà hắn đang già mồm trấn an cổ vũ hắn?
Người bình thường nhìn vào thì thấy bình thường, nhưng Phương Thốn biết, đây không phải là tính cách của huynh trưởng nhà hắn.
Đây chính là người trong tiệc mừng thọ của cha mẹ, chỉ nói sống lâu trăm tuổi mà không nói thọ tựa Nam Sơn...
Trong lòng hắn hiện lên nghi ngờ, Phương Thốn cúi xuống tiếp tục xem.
Hắn chậm rãi đọc, đến cuối thư thì thấy một câu rất đơn giản: "Thế gian dù như thế nào, thiên đạo huy hoàng, đạo ta không cô độc! Lời cổ nhân Xích hữu sở đoản, Thốn hữu sở trường, như đệ tâm theo tiên đạo cũng nhất định không thua vi huynh. Có thể rút hết mây loạn, trấn hết tà ma, huynh cũng có thể giải sầu quy điền làm chó mèo mà thủ mặt trời sáng tỏ. Vui vẻ của thế nhân, không hề có người như thế…"
Từ lời nói trên thư, Phương Thốn dường như cảm thấy ý muốn quy ẩn của huynh trưởng, hình như hắn ta có chút mệt mỏi.
So với toàn bộ bức thư, đoạn cuối này giống như là một lời tự thoại, lại giống như đang lời than thở với hắn.
Nhưng với tính cách của Phương Xích, liệu hắn ta sẽ càu nhàu sao?
Phương Thốn ngồi trước bàn sách, chậm rãi đọc, cố gắng tìm hiểu từng câu, từng chữ.
Thiên đạo huy hoàng, đạo ta không cô độc...
Thiên đạo huy hoàng, đạo ta không cô độc.........
..........
Thanh âm dần dần thấp lại, chỉ có một mình hắn có thể nghe thấy.
Nhìn thì như Phương Thốn đang bị những lời của huynh trưởng mình làm cho cảm động, lâm vào trong một loại cảm giác bi thương, nhưng không một người ngoài nào biết, trong tim Phương Thốn đang vô cùng kinh hãi, hắn có thể cảm nhận được một loại cảm xúc khác từ trong những chữ này, trong ký ức của hắn, đây cũng không phải một lần huynh trưởng nhắc những từ này với hắn khi tấm bé...
Đây không phải thứ Phương Xích thường nói, bởi vì chỉ khi Phương Xích ở một mình mới đề cập qua lúc hắn còn nhỏ...
Mà bây giờ nó lại xuất hiện ở trên thư viết, đây là có ý gì?
Hắn chậm rãi đọc chín chữ này, Phương Thốn để tâm thần của mình bình tĩnh, đắm chìm vào trong chín chữ này, không biết qua bao lâu, chín chữ này giống như sấm nổ trong hắn, tràn ngập khắp trái tim hắn, càng lúc càng vang, giống như là sấm chớp cuồn cuộn.
Xung quanh đang chậm rãi biến mất, chỉ để lại bóng tối vô tận, giống như lâm vào bên trong giấc mộng.
Án thư, cửa sổ, thậm chí nóc phòng đều biến mất, giống như bản thân đang ở hư vô.
Mà xung quanh hắn lại vang lên vô số tiếng sấm.
Cẩn thận lắng nghe thì sẽ phát hiện tất cả tiếng sấm đều đánh vào một chỗ, đó chính là chín chữ ‘Thiên đạo huy hoàng, đạo ta không cô độc, giống như những chữ này đã biến thành sấm chớp, vang vọng ở giữa phiến thiên địa này.
Rắc....
Phương Thốn ngẩng đầu, giống như nhìn thấy trên trời cao có từng tia điện xẹt qua!
Chỗ này giống như có lực lượng nào đó, xuyên qua thời không vô tận, ngang qua Đại Hạ, vọt về phía Phương gia.
Thần lôi kia giống như là mạng nhện giăng khắp bầu trời đen, sau đó từ cửu thiên rũ xuống.
Một đạo rồi lại một đạo, bổ xuống chỗ hắn, ở dưới thiên lôi vô tận kia, hắn chỉ là một người bình thường, là một con kiến hôi, giống như chỉ một đạo thần lôi kinh khủng dị thường kia đều có thể đánh hắn tan nát.
Không chỉ hắn, mà tất cả mọi người trong Phương gia cũng sẽ bị đánh nát.
Đối mặt với loại cục diện này, thậm chí hắn không có chút sức lực để giãy dụa nào.
Đến cả Phương Thốn cũng không nhịn dâng lên một loại cảm giác khủng hoảng, cảm thấy rất bất lực.
Trong lúc cấp thiết, hắn chỉ làm hai việc.
Việc thứ nhất, là nhảy lên thư án nghiên mực, đặt ở bên trái thư án một cái phù văn mơ hồ chưa từng gặp.
Việc thứ hai là cầm chiếc dù cũ chống lên đỉnh đầu.
Phương trạch là tòa nhà lớn nhất ở thành Liễu Hồ, trước cửa có hai con sư tử đá.
Một con nghiêng đầu, một con há miệng!
Bá tánh trong thành Liễu Hồ nhìn thấy đều nói nhị công tử của Phương gia không đứng đắn, nên hai con sư tử này cũng không đứng đắn.
Các tiểu thư trẻ tuổi và các phu nhân đi ngang qua Phương phủ đều cảm thấy hai con sư tử này nhìn mình không có thiện ý.
Có điều vô số người đi qua vào lúc nửa đêm đều sờ lên, đó chỉ là hai con sư tử đá, không phải vật sống.
Nhưng lúc Phương Thốn bày nghiên mực và thư án lên trên, hai con sư tử đá này lại mơ hồ xuất hiện chút thay đổi, vừa nhìn thì có vẻ vẫn vậy, vẫn là bộ dáng nghiêng đầu há miệng, nhưng tòa nhà sau lưng Phương gia thì lại mơ hồ thay đổi.
Còn thay đổi như thế nào thì không ai nói được.
Họ chỉ cảm nhận được vẫn là tòa nhà đó nhưng lại có gì đó không đúng lắm.
Cũng vào lúc này, Phương Thốn che dù, đi vào trong sân.
...
...
Dù nhìn qua vẫn là cái dù cũ bình thường, vải bạt màu đen, cán dù màu đen, phía trên không có hoa văn, nhìn qua rất cổ xưa cũ nát nhưng chỗ cán dù có khắc những đường cong ngang ngang dọc dọc.
CHƯƠNG 9. THIÊN ĐẠO CÔNG ĐỨC PHỔ
Mỗi một đường cong đều đại biểu cho một con yêu quái hoặc là tà tu mà Phương Thốn từng giết, từ lúc mười bốn tuổi, hắn đã tìm những yêu ma trong thành Liễu Hồ này, sau đó hoặc là thông qua sát thủ, hoặc là thông qua một số phương thức ít người biết, đưa những yêu vật này xuống địa ngục, nghiêm túc mà nói, những yêu ma không chết dưới tay hắn thì cũng vì hắn mà chết.
Trảm yêu trừ ma cứu bá tánh, chính là công đức.
Cái dù này là cái dù có công đức vô tận.
-Đùng đùng đùng...
Sấm sét cuồn cuộn kéo tới đánh về phía chiếc dù, sau đó phân tán trong vô hình.
Hoặc có thể là, không phải chiếc dù cũ đang chống lại sấm sét, mà là công đức trên dù đang chống lại sấm sét.
Phương Thốn có thể cảm giác được, có thứ gì đó đang tiêu tán trong vô hình trên đỉnh dù theo hướng sấm sét đánh xuống, khi chúng tản đi, đồng thời cũng giúp hắn hủy diệt những thứ vô tận: tà dị, thần lôi quỷ dị hỗn loạn điên cuồng, chôn vùi lẫn nhau...
Một màn huyền ảo này khiến Phương Thốn không biết hắn đang ở hiện thực hay trong ảo cảnh, hắn chỉ cảm thấy hắn đang trải qua một cơn ác mộng.
Sấm sét không ngừng đánh xuống, hắn cũng chẳng biết lúc nào tỉnh mộng.
-Thiên đạo không báo ứng, thiện ác ta tự biết!
May mắn thay, lúc hắn đang cảm thấy toàn bộ tâm thần sắp tan vỡ, đại não sắp nứt ra thì sấm sét trên đỉnh đầu cũng dần yếu đi, dưới bầu trời bỗng nhiên xuất hiện một bảng danh sách lớn, danh sách kia như muốn che khuất cả đất trời, phía trên viết một chữ, hình như là tên người, lại tựa như đang ghi chép, lộ ra hung uy vô tận.
Phương Thốn kiệt sức nhìn lên bảng danh sách, cố gắng nhìn rõ chữ ở phía trên.
Nhưng lúc hắn ngẩng đầu nhìn thoáng qua cũng chỉ thấy được một dòng chữ: Thiên đạo huy hoàng, đạo ta không cô độc.
Lúc hắn nhìn thấy rõ dòng chữ này, danh sách kia bỗng nhiên rơi xuống.
Lúc này, dường như cả trời cao đều rơi xuống, vừa vặn rơi xuống đỉnh đầu của Phương Thốn.
Trọng lượng như muốn ép chết hắn!
...
...
-Hô...
Phương Thốn bỗng nhiên tỉnh lại, hắn thấy mình vẫn còn ở trong thư phòng, chiếc dù cũ cũng đang cầm trong tay.
-Vừa rồi là...
Nghĩ tới ảo giác xuất hiện trong mộng, hắn liền cảm thấy khó thở.
-Chẳng lẽ đó chỉ là một giấc mộng?
Tim Phương Thốn đập liên hồi, hắn có cảm giác cực kỳ khác thường, nhưng khi suy nghĩ này xuất hiện trong đầu, hắn đột nhiên lại rơi vào bóng tối lần thứ hai, giống như đang chìm vào đêm khuya bất tận, nhưng trong bóng tối lại xuất hiện một quyển trục, đồng thời không tiếng động mà mở ra, mặt trên là những ký tự rắn rỏi mang phong cách cổ xưa.
Thiên Đạo Công Đức Phổ.
Liễu Hồ Phương Thốn, tiên thiên chi khí hai tấc chín mươi tám.
Sau đó là hai chữ công đức, ở phía dưới có dòng chữ nhỏ chậm rãi hiện ra.
Sáu ngàn niệm!
Mà con số sáu ngàn niệm cũng chậm rãi thay đổi, cuối cùng biến thành ba ngàn niệm.
-Đây là...
Phương Thốn hơi ngạc nhiên, vô số ý nghĩ lóe lên trong đầu.
Suy nghĩ này như tản ra từ quyển trục làm hắn có cảm giác vô cùng kỳ quái, theo suy nghĩ tiến vào trong tim, chậm rãi lan ra, bản thân vậy mà tự nhiên lại hiểu rất nhiều chuyện, in dấu thật sâu trong tim...
-Thiên Đạo Công Đức Phổ...
-Chuyển hoán công đức, sửa lại nhân quả...
-...
-...
-Đây… đây là bàn tay vàng của huynh trưởng?
Trên mặt của Phương Thốn dần hiện lên vẻ vi diệu.
Đại ca nhà mình, thực sự đặt bí mật lớn nhất trong phong thư này!
Rốt cuộc hắn đã hiểu, vì sao trước đó đại ca viết thư cho cha mình, ra lệnh cho mình chém giết yêu ma, giúp mọi người làm điều tốt!
Thì ra, huynh ấy đã sớm chuẩn bị truyền bí mật này cho mình!
Thì ra, để thừa kế Thiên Đạo Công Đức Phổ, ngoại trừ niệm tụng cửu tự bí chú còn phải trải qua loại khảo nghiệm quỷ dị như thế này.
Nếu không có những công đức trảm yêu trừ ma trong ngày thường, có lẽ hắn đã bị sấm sét quái dị kia đánh chết!
Tâm đặt trên hai chữ công đức, hắn thậm chí có thể chứng kiến những công đức này đến từ đâu.
Nam Bạch Yêu Khê tam quái ở thành Liễu Hồ, tính ra một ngàn năm trăm niệm.
Xích Phần Lĩnh Đại Đạo Lưu Huyền, bốn trăm niệm.
Yêu tu Trịnh Lâm ở Bắc Cung, tính ra cũng một ngàn hai trăm niệm!
...
...
Những thứ này đều do Phương Thốn dùng thủ đoạn mà diệt trừ yêu ma.
Trước đây hắn làm việc này, đều vô cùng bí ẩn.
Người ở thành Liễu Hồ chỉ biết những yêu ma hại người kia bị diệt trừ, lại không biết việc này có liên quan đến nhị công tử Phương gia.
Kiếp trước hắn nghe đồn, người làm chuyện tốt, dù không ai biết đến cũng sẽ có âm đức, sẽ có phúc báo.
Làm chuyện ác, dù cho lừa dối, cũng sẽ tổn hại âm đức, sớm muộn gì cũng có ác báo.
Lời này giống như an ủi người ta, người tốt sống không lâu, tai họa để lại nghìn năm, những chuyện này đã thấy nhiều.
Nhưng không ngờ, ở thế giới này lại xuất hiện dị bảo như vậy, có thể chuyển đổi chuyện mình làm thành công đức, cũng biểu hiện rõ trên quyển trục cổ quái này, giống như giải thưởng vậy, vô cùng rõ ràng.
Trước đó, ô của hắn nhờ những công đức này chắn được sấm sét hắc ám, vượt qua khảo nghiệm, cuối cùng kế thừa Thiên Đạo Công Đức Phổ.
Đây mới chính là nguyên nhân hắn có được Thiên Đạo Công Đức Phổ.
Những người khác có phát hiện bí mật trong thư phòng đi nữa cũng không chịu nổi khảo nghiệm này.
Nói cách khác, công đức của bản thân không đủ nhiều thì không thể nhìn ra đạo lý huyền diệu trong thư.
Nguyên nhân cụ thể, Phương Thốn cũng không nói rõ ràng được, hắn chỉ biết, huynh trưởng của mình đặc biệt gửi phong thư này cho mình, huyền cơ được ẩn giấu trong đó, mà chạm đến huyền cơ còn phải trải qua khảo nghiệm kinh khủng như vậy, chắc chắn đã tính trước hết những tình huống có thể xảy ra.
-Phương Xích à Phương Xích, lẽ nào đây chính là bí mật mà vị đại ca thiên tài như huynh trở thành thiên tài...
CHƯƠNG 10. THIÊN ĐẠO CÔNG ĐỨC PHỔ (2)
Phương Thốn nán lại hồi lâu, chỉ có tâm thần khẽ lay động, bóng tối trước mắt tản đi, quyển trục biến mất, bản thân vẫn cầm thư trên tay, ngơ ngác xuất thần, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì, chỉ có lòng hắn như thủy triều trào dâng:
-Ba năm trước, huynh để cho một đứa trẻ mười bốn tuổi là ta đi chém giết những yêu ma hung hãn kinh khủng đó, chính là vì những thứ này?
-Huynh sớm an bài ta đi trừ yêu, lại viết bức thư này trước khi đi tới Hoang Nguyên Vĩnh Dạ, ẩn giấu một huyền cơ như vậy...
-Là bởi vì, huynh đã sớm biết chính mình không còn cách nào trở về từ Hoang Nguyên Vĩnh Dạ sao?
-...
-...
Trải qua những bố trí này, Phương Thốn đã nhìn thấu được suy nghĩ của đại ca.
Hắn chợt hiểu ra, có lẽ huynh trưởng của mình đã sớm đoán được bản thân sẽ có một ngày như vậy!
Nhưng nếu đã sớm đoán được, vì sao không nghĩ biện pháp lẩn tránh?
Hắn bất đắc dĩ lắc đầu, rồi lại rơi vào một trạng thái hoảng hốt.
...
...
-Tiên thiên chi khí 29,8cm, đây là thiên tư của ta?
Xế chiều hôm đó, Phương Thốn không tiếp tục xem phong thư nữa mà cất vào trong ngăn kéo, gác tay lên trán thương cảm, sau đó hắn đi an ủi phụ mẫu, rồi dặn quản gia chuẩn bị xử lý tang sự của huynh trưởng, toàn bộ quá trình tâm bình khí hòa, không có chút khác thường nào.
Thẳng đến đêm khuya, hắn nằm lên giường, nhắm hai mắt lại, tiếp tục nghiên cứu Thiên Đạo Công Đức Phổ.
Nhìn tiên thiên chi khí hiện ra, hắn hơi ngạc nhiên.
Trước đây hắn chỉ dùng loại phương pháp bế khí chạy này, đại khái là đo lường được nhưng không biết tiên thiên chi khí cụ thể của mình.
Bây giờ có Thiên Đạo Công Đức Phổ này, trực tiếp mách bảo cho mình.
Hai tấc chín mươi tám, so với tiêu chuẩn chọn đồ đệ của thư viện Bạch Sương kém hai bậc, quả thực không được tốt lắm...
Đương nhiên đó là lúc trước.
Bây giờ đã có Thiên Đạo Công Đức Phổ...
Phương Thốn chậm rãi lĩnh ngộ những gì Thiên Đạo Công Đức Phổ tuôn vào trong thức hải của mình, hắn chậm rãi đưa một ngón tay, dò xét trên không, thực ra là đang đưa ngón tay chỉ vào con chữ ở phía trên Công Đức Phổ.
-Hao tổn công đức của ta, tu bổ tiên thiên của ta...
Hắn lẩm bẩm trong lòng, ngón tay nhẹ nhàng dừng trên những con chữ.
Xem xong, hắn liền thấy con số công đức ba nghìn niệm đang dần biến đổi thành hai nghìn bảy trăm niệm.
Mà tiên thiên chi khí của hắn bỗng nhiên tăng lên, từ 29,8cm, biến thành 30,1cm.
Phương Thốn chớp chớp mắt, tính toán tiêu chuẩn quy đổi, sau đó hắn cảm thấy có một hơi lạnh từ những con số chuyền vào trong cơ thể, giống như dòng nước ấm cuồn cuộn, thấm đầy toàn thân, dung nhập vào máu, sau khi máu lưu động thì chuyển khắp toàn thân, vô số lỗ chân lông trên người nở ra, giao hòa với hơi thở đất trời.
Thực sự khó có thể hình dung loại tư vị này.
Quả thực giống như là thở một cái giết chết mười con trâu, hay giống như chạy nửa tiếng trong ao bốn mươi hai độ.
-Đây là cảm giác thay đổi tiên thiên chi khí?
Phương Thốn có chút ngạc nhiên:
-Như là đại thúc năm mươi tuổi yếu ớt trở thành thanh niên mười tám mười chín tuổi ngay lập tức vậy...
Phương Thốn cực kỳ kích động.
Hắn biết ý nghĩa của sự thay đổi này là như thế nào.
Tiên thiên chi khí mà những luyện khí sĩ cho rằng hoàn toàn không cách nào thay đổi, lại có thể thăng lên dễ dàng!
Thiên phú, chính là do ông trời ban cho, có người tiên thiên khỏe mạnh, có người tiên thiên yếu đuối. Trong cuộc sống bình thường ăn uống và luyện tập có thể thay đổi được phần nào đó, cũng có thể làm chậm lại sự suy nhược tiên khí của mình, nhưng vĩnh viễn không thể đột phá được giới hạn đó, giống như là đa số người ở kiếp trước, sống chết mà luyện tập cũng không thể nào đột phá được cái cực hạn trăm mét mười giây này, bởi vì đã vượt qua khỏi khả năng đó.
Nhưng mà nay Thiên Đạo Công Đức Phổ lại có thể thay đổi được việc này.
Hắn đã tiêu hao mất ba trăm điểm công đức, trực tiếp tăng Tiên Thiên chi khí của Phương Thốn lên 3mm.
Chỉ 3mm này đã từ ngoài mười giây tiến vào trong vòng mười giây.
…
…
-Một trăm công đức, lại tăng lên được 1mm Tiên Thiên chi khí…
Phương Thốn hơi nhắm mắt lại, chậm rãi tính toán trong đầu:
“Vậy nếu như ta dùng toàn bộ công đức để tăng Tiên Thiên chi khí…”
Bản thân mình còn có hai ngàn bảy trăm công đức, nghĩa là có thể tăng thêm 27mm Tiên Thiên chi khí rồi.
Nếu đã như vậy, Tiên Thiên chi khí của mình sẽ trở thành 32,8cm, dù là ở thư viện Bạch Sương cũng xem như là khá cao.
Phương Thốn hít một hơi thật sâu, hắn áp chế ý niệm này xuống.
Hắn không biết bây giờ huynh trưởng đã qua đời hoàn cảnh bên ngoài Phương gia đã biến thành thế nào rồi, vì vậy hắn không dám lập tức nâng lên quá cao, sợ sẽ có người phát hiện mình đã thay đổi trong một đêm, cứ như biến thành một người khác, vì vậy hắn chỉ có thể mỗi ngày bắt đầu luyện võ tu luyện trong thời gian tới, sau đó dần dần tăng Tiên Thiên chi khí lên giữa quá trình, thoạt nhìn như là khôi phục khí lực.
Dù sao, thân làm thanh niên, bình thường lười biếng, trầm mê với tửu sắc, Tiên Thiên chi khí sẽ bị giảm sút.
Nhưng mà luyện thân thể sửa hết thói xấu sẽ khôi phục lại như ban đầu.
Điều này, trong mắt người bên ngoài thoạt nhìn là một chuyện vô cùng bình thường… ách, là chuyện tương đối bình thường.
Mà lúc này, điều quan trọng nhất thật ra là tác dụng kỳ diệu của Thiên Đạo Công Đức Phổ.
Hắn có thể xem được công đức trảm yêu trừ ma lúc bình thường của mình, thậm chí có thể mượn công đức mà tăng Tiên Thiên chi khí.
Vậy nếu như bản thân tiếp tục trảm yêu trừ ma, có phải là có thể liên tục đạt được công đức, liên tục tăng được Tiên Thiên chi khí?
Đưa Tiên Thiên chi khí của mình đã đến cực hạn 33.3cm của người thường, thậm chí vượt quá 33.3cm, vượt qua 1m, thậm chí trực tiếp đạt được 33m, 330m, vậy thì mình sẽ biến thành như thế nào đây?
Trở thành một thành niên năm tốt đến từ sao Hỏa sao?
…
…
Phương Thốn khẽ nói thầm, cố nén lại những suy nghĩ linh tinh trong đầu.
-So ra, chắc ta nên quan tâm một vấn đề khác…
CHƯƠNG 11. Ý CHỈ CỦA TIÊN ĐIỆN
Trước mắt thì công đức mình có thể dùng chuyển hóa thành Tiên Thiên chi khí, hầu như đều là đến từ diệt trừ mấy thứ yêu quái kia, nói cách khác, nếu mình muốn đạt được càng nhiều công đức hơn, sẽ vẫn phải đi giết những yêu ma quỷ quái làm hại dân gian kia?
Hắn cảm thấy hơi sững sờ, nếu vậy thì không phải là mình đang đi lại con đường cũ của huynh trưởng sao?
Trong cái thế giới không chứa được người tốt này, huynh lại muốn ta làm một người tốt?
Thế này khác gì với việc ép người ta làm kẻ ngốc?
Thật thiếu đạo đức!
…
…
Sườn núi thành Nam Long, đại công tử Phương gia, tiên sư Đại Hạ Phương Xích đang được chôn cất.
Giờ đây tin tức về đại công tử Phương gia qua đời đã lưu truyền đến thành Liễu Hồ, đã qua thời gian bảy ngày, mà trong thời gian bảy ngày này, chuyện này cũng đã lan truyền toàn bộ thành Liễu Hồ, thậm chí cả các quận xung quanh, nếu xa hơn mà nói, có lẽ ngoài thành Liễu Hồ thì tin tức này đã sớm truyền khắp toàn bộ Đại Hạ rồi, thậm chí là mấy vương triều khác ở bên ngoài Đại Hạ.
Phương lão gia không hề biết ảnh hưởng của chuyện này lớn như vậy, ông chỉ biết rằng nhi tử của nhà mình đã mất rồi, người đầu bạc tiễn người đầu xanh, vô cùng đau khổ, cũng chỉ có thể sắp xếp chuyện tang lễ. Nhưng mà, Phương Xích là bỏ mạng ở hoang nguyên Vĩnh Dạ, ngay cả thi hài cũng không có, vì vậy lúc này tuy đang mai táng bên trong lăng của gia tộc Phương gia, nhưng chỉ có một bộ đồ cùng một bộ ngựa gỗ mà lúc nhỏ Phương đại công tử dùng.
Phương Xích rời nhà từ nhỏ, chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, trong nhà căn bản cũng không có nhiều đồ của hắn.
Lăng của gia tộc Phương gia mới mua được mấy năm trước, dựa lưng vào núi, là một chỗ rất tốt, nhưng mà Phương lão gia định chôn người đầu tiên ở chỗ này là chính bản thân mình, nhưng không ngờ được, lại bị đứa nhi tử lớn không chịu thua kém của nhà mình tranh mất…
Khí trời âm u, không lâu sau liền đổ mưa, sấm chớp đùng đùng.
Mặc dù chỉ là chôn y phục, nhưng cũng lại có vô số người đến cúng viếng.
Không chỉ chủ các nhà giàu có ở trong thành, mà còn cả một số người tu hành ở những thành khác đến, những người đã từng chịu ơn của Phương gia, ngay cả thư viện Bạch Sương, cả viện trưởng và ba vị của tứ Đại Tọa Sư cũng đã đến, mười mấy vị lão sư, còn có thủ thành, phụ tá của thành Liễu Hồ, tướng lĩnh cũng đến mấy vị, đều vây quanh trước lăng mộ này, đứng yên giữa mưa, đợi đến khi đưa bộ đồ này vào trong gian mộ…
Bọn họ đã đợi nửa canh giờ, vẫn chưa chôn cất.
Những người khác cũng không thúc giục gì mà chỉ đứng đợi.
Bởi vì lúc này, bọn họ đều là sứ giả của Tiên Điện, đến đây là để phúng viếng tiểu tiên sư Phương Xích.
Theo như quy tắc từ xưa đến nay, phàm là tiên sư mới qua đời, thì ngay cả tôn trưởng luyện khí siêu thoát khỏi thế giới này cũng sẽ giáng chỉ an ủi.
Tiểu tiên Phương Xích, lúc còn sống đã vào Tiên Điện phụ Thất Vương đọc sách, ở vương triều Đại Hạ này, đó đã là một đại nhân vật xa rời trần thế, đương nhiên Tiên Điện nên phái sứ giả đến phúng viếng, thậm chí cả Tiên Đế tự mình hạ chỉ phúng viếng, mà trước đây Phương gia cũng đã nhận được thông tin, quả thực có Tiên Sứ đang trên đường đến, giờ đợi mãi không thấy Tiên Sứ, đương nhiên không dám nhập mộ.
Đợi đã lâu, chân núi hoàn toàn mờ mịt, cũng không có một bóng dáng nào.
…
…
-Thất điện hạ, nên tiếp tục…
Mà lúc này ngoài mười dặm, một người đang ngồi trong lương đình ven đường, nhưng lại có một đoàn đội lễ nghi rườm rà chừng ba, bốn trăm người đang chờ đợi, trong tay những người này đang nâng vật Tiên Đế ban thưởng để tùy táng, có tay đang nâng Hồn Đăng Trản, có người đang nâng hoa tươi màu trắng, có người đang bưng Thần Tiên Hương an hồn, kiểu mẫu rất cao quý, thậm chí đã gần bằng phúng viếng một vị ở vương điện.
Nhưng đội nghi trượng này chỉ còn cách chỗ lăng mộ một đoạn nữa lại đều dừng chân ở đây.
Trong lương đình, có một vị thiếu niên đội mũ quan bằng vàng, trên người mặc hoàng bào, trên tay còn đeo một sợi dây bạch sắc đang ngồi trên ghế đá, trên bàn bày đầy hoa quả, vừa lười biếng mà để cho thị nữ đút vào trong miệng, vừa trêu đùa với thị nữ.
Mà bên cạnh hắn ta, lại có một vị nội thị mập mạp mặc lam bào, thấp giọng khuyên:
-Thất điện hạ phụng lệnh của Tiên Đế, đến đây giáng chỉ, tiễn tiểu tiên sư Phương Xích một đoạn, cũng không nên làm chậm trễ thời gian mới đúng, mặc dù chỉ là chôn một bộ y phục và di vật, nhưng cũng là thái độ của Tiên Điện chúng ta, đây là thể hiện uy nghi, ý niệm yêu tài của Tiên Điện chúng ta với Phương gia, với Liễu Hồ, với người trong thiên hạ…
-Ngươi gấp cái gì chứ, không nhìn thấy trời đang mưa à, ngươi không sợ rơi vào ta hả?
Người thiếu niên kia nghe thấy thì mất kiên nhẫn, quay đầu trừng mắt nhìn vị nội thị mập mạp kia.
Nội thị quay đầu lại nhìn bên ngoài lương đình một lát, mưa phùn dày như sương, trong lòng có chút bất đắc dĩ, khom người xuống, thấp giọng khuyên nhủ:
-Tiên thân kiều quý của điện hạ đương nhiên không thể bị mưa dính vào, lão nô có thể ra tay, xua tan mây đen cho điện hạ…
-Hành vân bố vũ, vốn là thiên đạo vận chuyển, tên lão nô như ngươi lại có gan lớn dám tùy tiện thay đổi?
Người thiếu niên kia lại trợn mắt nhìn ông ta một cái, lại nói:
-Bổn vương không vội, tránh chút là được.
Vẻ mặt nội thị đã có chút khó xử, trầm ngâm một chút, mới khổ sở nói:
-Điện hạ, Phương Xích tiên sư vẫn đang chờ…
-Bộp bộp…
Người thiếu niên kia bỗng tức giận, cầm trái cây và hạt dưa trên bàn vứt xuống dưới đất làm mọi người trong lương đình sợ hãi, quỳ rạp xuống.
-Vậy cứ cho hắn ta chờ là được rồi.
Vẻ mặt người thiếu niên đã trở nên vô cùng âm u:
-Lúc còn sống không dám để hắn ta đợi, chẳng lẽ chết rồi mà hắn còn không chịu chờ sao?
Nội thị khom người, không dám trả lời.
-Tuy hắn đã chết, nhưng đừng cho rằng bổn vương đã quên đi lúc trước hắn đã đối xử với ta như thế nào…
CHƯƠNG 12. Ý CHỈ CỦA TIÊN ĐIỆN (2)
Vẻ mặt người thiếu niên hiện ra một tia hận ý nặng nề, gần như là nghiến răng mà nói:
-Vốn dĩ hắn ta chỉ là một con chó mà Tiên Điện ta nuôi, nhưng lại thích dạy chủ nhân làm gì, vốn hắn chỉ là cỏ dại mọc ra từ bùn nhão ở cái Liễu Hồ này, lại mang bộ dạng nực cười muốn ban ơn cho thiên hạ, đáng ra hắn ta phải ra sức mà ủng hộ ta, phụng dưỡng hầu hạ ta, nhưng mà hắn ta lại cứ hết lần này lần khác răn dạy ta…
-Loại người như vậy, đáng đời phải chết ở hoang nguyên Vĩnh Dạ, đáng bị người trong thiên hạ này cười nhạo!
Nhưng mà, dù sao hắn ta cũng là lão sư của điện hạ…
Nội thị nhìn thấy người thiếu niên đã tức đến méo cả mặt, cẩn thận mà nói:
-Vậy thì quà tặng ban cho Phương gia…
-Ngươi là muốn nói viên cửu Khí Cửu Chuyển Đại Đạo Diệu Sinh Đan mà phụ hoàng lấy từ Thiên Ngoại Thiên đến ban cho Phương gia sao?
Người thiếu niên quay đầu nhìn về phía nội thị, cười hì hì:
-Nghe nói hắn ta chết, phụ hoàng đã đặc biệt chạy từ Thiên Ngoại Thiên qua đây, không thèm đề ý đến Thiên Ma đang tiếp cận, muốn vào hoang nguyên tìm thi hài của hắn ta, nghe nói hắn ta chết, Phi Thăng đạo nữ tôn cũng tức giận mà hủy cả ba tòa yêu sơn, nghe nói hắn ta chết, đại ca cũng xông vào trong Ma Đàm mà mạnh tay đại sát… Ha ha, đám người bọn họ đều thực sự không thích người này nhưng cứ phải làm ra bộ dạng vô cùng đau lòng, cứ giống như là con chó đó chết rồi thì trời Đại Hạ ta cũng phải sụp xuống ấy…
Xung quanh đều yên lặng, không ai dám đáp lại lời của hắn ta.
Mà người thiếu niên này càng nói, sắc mặt càng u ám hơn, đột nhiên lại nói:
-Đưa qua đây.
Thị vệ và người nô bộc đứng bên cạnh ngơ ngác nhìn nhau, sau khi do dự một lát, có người đi đến giữa đoàn lính, đi đến trước chiếc đỉnh đồng tử kim ở trên thuyền, mở nắp chiếc đỉnh đồng lấy ra một cái hộp tử kim nhỏ, hai tay nâng lấy đưa đến trước mặt của hắn ta.
Người thiếu niên mở hộp tử kim ra, liền nhìn thấy một viên đan dược có màu đỏ lẫn trắng trong đó.
Mùi dược liệu thơm nồng mà tản ra ngoài không khí, dường như trong nháy mắt cỏ cây xung quanh lương đình tràn đầy sức sống, xanh ngắt đến mức tỏa sáng.
Mọi người nhìn đan dược, vẻ mặt khẽ thay đổi, đều có chút rung động.
-Ngay cả con cháu Tiên Điện ta cũng phải lập được công huân mới có thể được ban thưởng Đại Đạo Diệu Sinh Đan, thế mà lại cứ ban thưởng cho người nhà hắn ta như vậy?
Người thiếu niên đó khẽ để đan dược trong tay mà ngắm nghía, trên mặt dần lộ ra nụ cười suy tư, bỗng nhiên ngay lúc đó, hắn ta ây da một tiếng, năm ngón tay buông lỏng, viên đan dược kia lập tức lăn trên mặt đất, dính đầy bùn đất.
Những người xung quanh đều thấy kinh hãi, định chạy đi nhặt lấy, nhưng lại không dám.
Cũng ngay lúc đó, con chó đang được thị nữ đứng bên cạnh người thiếu niên kia lại đột nhiên ngửi ngửi, ánh mắt nhìn chằm chằm vào viên dược, bỗng dãy dụa nhảy ra khỏi người thị nữ, vội vàng đáp xuống mặt đất, một ngoạm liền nuốt viên đan dược kia xuống.
-Này…
Cho dù là lão nội thị, hay là những hộ vệ nghi trượng xung quanh đều kinh hãi, sau đó người người cúi đầu, giả bộ không nhìn thấy.
-Hắn thân làm sư của ta, lại chỉ biết đối kháng với ta, hôm nay lại muốn bảo ta tặng đan dược cho người nhà hắn?
Người thiếu niên kia nhìn thấy cảnh đó, đột nhiên phá lên cười, tiếng cười rất sảng khoái:
-Cho chó ăn cũng đỡ hơn là cho hắn ta.
Vẻ mặt nội thị trở nên vô cùng sa sút, không khuyên bảo gì nữa.
…
…
Vì vậy, trong màn mưa phùn như sương mù, toàn bộ mọi người chỉ có thể chờ đợi.
Bao gồm cả Phương Xích đã chết, vì ý chỉ của Tiên Điện chưa đến, hắn ta cũng chỉ có thể chờ đợi mà không thể xuống mồ.
Lúc áo mũ của Phương Xích được nhập thổ thì đã là đêm khuya rồi.
Vốn dĩ quy củ là buổi sáng hạ táng, buổi tối động phòng, nhưng Phương Xích lại không thể không đợi.
Bởi vì mãi đến tối thì mưa mới ngừng, cuối cùng thì ý chỉ của Tiên Điện cũng tới.
Hơn nữa tuyên đọc ý chỉ, cũng chỉ là một vị nội thị mập mạp, đọc một cách qua loa, rồi vội vàng rời đi, thậm chí chỉ nghe đồn lúc đầu vị đó là Thất Điện Hạ đã tự mình thay mặt cho Tiên đế bệ bạ đến an ủi người Phương gia lại căn bản không hề lộ mặt, người Phương gia chỉ có thể quỳ trên bùn đất, khấu tạ tiên ân, chôn y quan, sau đó mới đỡ Phương lão gia và phu nhân cả người đã ướt đẫm trở về phủ.
Mà trong Phương phủ đã bày tang yến cũng không có mấy người đến ăn, không biết vì đợi quá lâu hay là vì mấy sứ giả của Tiên Điện chậm chạp chưa đến, lại qua thái độ qua quýt lúc tuyên chỉ cũng hiểu được gì đó, vốn là hô hào là đến nhà người ta để đưa tang, lại không kiên trì đợi đến buổi đêm, sớm đã tự mình tản đi hết rồi, thậm chí còn không hề chào hỏi gì.
Phương phủ treo đầy lồng đèn trắng, dưới cơn mưa phùn lại lộ ra vẻ thưa thớt người, im lìm vắng vẻ.
…
…
-Lão huynh à lão huynh, huynh đường đường là Tiên Sư, sao lại biến thành bộ dạng như thế này?
Đoàn người Phương Thốn ướt sũng quay về Phương phủ, thay xong một bộ xiêm y sạch sẽ lại đi ra ngoài.
Hắn đi qua tiền viện náo nhiệt, lại xuyên qua nội đình vắng vẻ, lạnh nhạt mà đánh giá toàn bộ mọi thứ, trong đầu lại nhớ lại lúc đưa tang buổi sáng, đợi mãi mà không thấy Tiên Điện đến phúng viếng, trái tim cũng sinh ra chút bi thương, yên lặng mà thở dài.
Thân phận của huynh trưởng Phương Xích chắc là rất cao, làm sao lại đi thê lương như thế?
Tu hành lâu như vậy, chẳng lẽ không kết giao được người bạn thân nào sao?
Cũng không biết có người nào có ý xấu không, bởi vì việc này sinh ra ý tưởng…
Nghĩ đến mấy vấn đề này, hắn gọi quản gia lại hỏi:
-Thu lại toàn bộ bạc của các cửa hàng được bao nhiêu?
CHƯƠNG 13. CỮU CỮU CỦA THÂN NƯƠNG
Quản gia bận rộn cả ngày, vẻ mặt rất mệt mỏi, còn chưa hết đau buồn, thấy tiệc đám tang còn chưa kết thúc, nhị công tử đã quay về hỏi chuyện làm ăn của dòng họ, trong lòng lại cảm thấy khó chịu, nhưng vẫn thành thành thật thật trả lời:
-Bẩm nhị công tử, trong thời gian bảy ngày này, chưởng quầy và các ông chủ quản lý việc làm ăn ở bảy thành chín phủ cũng đã đến không ít, vội về chịu tang cho đại công tử, nhưng những người đến đây, cũng chỉ có một nửa là đưa bạc đến, những người khác đều nói thời gian quá ngắn, rất khó để tập trung bạc, nên đưa đến đây cũng không nhiều lắm…
-Tính toán toàn bộ, cũng chỉ gần mười mấy vạn lượng…
Lúc nói những thứ này, vẻ mặt của ông ta cũng không dễ nhìn gì.
Lấy nội tình của Phương gia, việc buôn bán trải rộng mỗi quận, nếu như nói là trong chốc lát mà thu về toàn bộ bạc, làm sao cũng không thể chỉ có từng ấy được.
-Cũng không tồi, đủ một trận!
Không ngờ Phương Thốn lại lộ ra bất cứ biểu cảm bất ngờ hay tức giận gì, ngược lại còn lộ ra vẻ dửng dưng, chỉ nhẹ giọng nói:
-Nói với chưởng quầy của toàn bộ cửa hàng, gần đây đừng gây họa gì, không được làm liều, thà rằng đóng kinh doanh trước, đến lúc thích hợp lại bán tiếp, việc làm ăn của nhà mình, nếu như mà có ai cưỡng ép cũng không được gây thù với người khác, tất cả bảo mệnh làm đầu, không thủ được thì nhường đi!
-Chuyện này…
Quản gia bị lời của Phương Thốn dọa cho kinh ngạc, vẻ mặt đầy ngạc nhiên mà nhìn lại.
Phương Thốn cười cười, nói:
-Cần phải chuẩn bị sẵn sàng, sợ là chuyện làm ăn của Phương gia sắp bị tấn công dồn dập rồi!
-Bọn họ dám?
Quản gia nghe vậy, vẻ mặt liền trở nên tức giận, có vài phần uy nghiêm, ông cũng biết thói đời hiểm ác, nhưng mà năm ông còn trẻ đã vào Phương gia, quen với sự tồn tại của vị tiểu tiên sư đó, trong một thoáng đúng là khó tiếp thu sự thật này hơn Phương Thốn, chỉ cảm thấy không biết bao nhiêu người đã đến dập đầu mà cầu xin Phương gia che chở, trước giờ chưa từng nghe qua có người dám đụng vào việc làm ăn của Phương gia ở Liễu Hồ!
-Không cần tức giận, lẽ thường tình thôi mà!
Phương Thốn lại cười nói:
-Thế sự như kỳ, nhân tình như đao, đến thì dễ, bỏ đi không cần đau lòng!
Trong lòng hắn hiểu rõ, Phương lão gia thực sự không phải là người hợp với việc làm ăn, sự nghiệp của Phương gia cũng không phải là ông ấy làm nên.
Bây giờ nhìn thấy việc làm ăn Phương gia phân bố khắp bảy thành chính phủ mười hai quận, nhưng trên thực tế, nhiều việc làm ăn như vậy, lại có không ít là có người vì muốn được tên tuổi của Phương gia bảo vệ, chủ động cầm tiền đến trước cửa xin Phương gia, lúc huynh trưởng còn sống, tự nhiên bọn họ sẽ ngoan ngoãn mà dâng tiền tài lên, nhưng giờ tiểu tiên sư Phương Xích đã mất rồi, đại thụ đã ngã, những cửa hàng đến cầu che chở đương nhiên cũng sẽ rời đi hết.
Bây giờ thứ mà Phương Thốn muốn bảo vệ chính là những cửa hàng thuộc về Phương gia.
Phương gia gia đại nghiệp đại, không biết bao nhiêu người đang đỏ mắt mà nhìn việc làm ăn của Phương gia, lúc này đã thèm đến nước miếng chảy dài rồi.
Nếu mặc cho bọn họ đến cướp đoạt, chỉ sợ cuối cùng ngay cả chút nước cặn cũng không còn.
Vốn dĩ trong kế hoạch của Phương Thốn, những người này cũng không ra tay nhanh như vậy, dù sao hổ đã chết nhưng oai phong vẫn còn, cho dù Phương Xích chết đi, thân phận và địa vị của hắn ta, lại thêm mọi người cũng không biết là hắn ta tu hành nhiều năm như vậy có còn người bạn nào lợi hại đến giúp đỡ nữa không, vì vậy tuy mắt những người này đã thèm, cũng sẽ không lộ răng nanh nhanh như vậy.
Sự khinh mạn của Tiên Điện đã là một loại thái độ, có khả năng khơi ra hậu quả đáng sợ.
Phương Thốn lo lắng, có lẽ sẽ có vài người tàn nhẫn mà phản ứng nhanh, đã đánh hơi được tình hình, khẩn trương muốn ra tay rồi.
Bây giờ hắn vẫn chỉ là một người phàm, không thể ngăn cản được những chuyện này, vì vậy hắn chỉ có thể chuẩn bị thật tốt. Những chuyện làm ăn bên ngoài, nên bỏ thì bỏ đi, mình chỉ cần bảo vệ việc làm ăn của Phương gia ở thành Liễu Hồ đủ để Phương phủ chi tiêu hàng ngày là được rồi.
Dù sao cũng không thể để lão gia và phu nhân bị đói được!
-Vâng…
Nhìn thấy Phương Thốn đạm nhiên, quản gia lại có chút chần chừ rồi mới đồng ý lại một tiếng.
Ông ấy đã trải qua hơn nửa cuộc đời rồi, sao lại không hiểu nhân tình thế sự chứ, chỉ là trong khoảng thời gian ngắn, khó có thể tiếp thu mà thôi, bây giờ nhìn thấy nhị công tử xưa nay phóng đãng có tiếng, giờ lại biết suy xét sự việc hơn cả mình, trong lòng có chút xúc động.
-Cha ta đâu?
-Lão gia trong sảnh, đang nói chuyện với mấy người thân thích và mấy ông chủ nhỏ…
Phương Thốn gật đầu rồi đi vào trong sảnh, còn chưa vào cửa đã nghe thấy ồn ào trong sảnh lớn rồi.
-Tỷ phu không tin được người trong nhà hả?
Một giọng nói thô lỗ tức giận mà la hét:
-Ngài một người ở nhà hưởng phúc, nhưng việc làm ăn ở trong thành ngoài thành, đều là ta đứng ra chăm lo thay cho ngài, ngày thì trông vàng, tháng thì trông bạc, có lúc nào ta đã tức giận gì chưa? Mà giờ, Xích ca nhi mất rồi, chúng ta không phải đã tính toán rồi sao, khế đất và thương ấn của thập nhị liên hoàn ổ ở ngoài thành, ngài cho ta là quá đúng rồi…
Trong lòng Phương Thốn hơi động, nhất thời trên mặt tụ lại một luồng hàn khí, cất bước vào trong.
Trong sảnh, Phương lão gia cầm canh gừng, đang run rẩy mà uống, phu nhân vì buổi sáng quá đau thương, lúc này sớm đã được nha hoàn đỡ đi nghỉ ngơi rồi, một ngày nay vì đưa linh cữu đại nhi tử đi mà thương tâm không nói thành lời, đã đứng trong mưa lạnh tới hơn nửa đêm, vốn là thân thể của một người phàm cũng lớn tuổi rồi nên có chút không chống đỡ được nữa, nếu không phải lúc bình thường đã chăm sóc rất tốt, chắc bây giờ đã ngã bệnh rồi.
Mà đối diện với Phương lão gia, người đang mặc một bộ tơ lụa Lăng La là Tào Nhân cữu cữu, cữu mẫu và biểu huynh Tào Xương, trên hai dãy ghế còn lại còn có chưởng quầy của bảy thành chính phủ, đám ông chủ nhỏ, một sảnh tràn ngập người.
Mà lúc này, Tào Nhân cữu cữu đang tức giận mà nhắc đến chính là việc làm ăn của Phương gia.