Xấu hổ hơn cả trong tưởng tượng, tỏ tình trước mặt bàn dân thiên hạ thế này.
Tiếng huyên náo của học sinh, tiếng quát tháo của giáo viên, cùng đủ loại ánh mắt từ các thí sinh gần cửa sổ, Watanabe Tooru chỉ muốn độn thổ ngay lập tức.
Để vượt qua sự yếu đuối bản năng, hắn lấy hết can đảm gào lên một câu nữa.
"Tại ga Ochanomizu, cái ngày cậu hôn tôi, tôi đã luôn thích cậu!!!"
Cứ như thể chút không khí cuối cùng trong phổi cũng bị ép ra ngoài, gào xong câu này, Watanabe Tooru chống hai tay lên đầu gối, thở hổn hển.
4 điểm thể lực, vẫn còn quá yếu.
Đợi hắn lấy lại hơi, lúc ngẩng đầu lên lần nữa thì thấy thầy hiệu trưởng mặt đen như đít nồi, cô Koizumi Aona với vẻ mặt lo lắng, và cả thầy giáo thể dục đang xắn tay áo.
Watanabe Tooru bị lôi lên phòng giáo vụ, bị mắng cho một trận nên thân.
Nhưng cũng chỉ là bị lên lớp vài câu mà thôi.
Vì thành tích top đầu, cộng thêm việc cô Koizumi Aona hết lời nói đỡ, nên đừng nói là xử phạt, đến cả việc thông báo cho phụ huynh cũng không có.
Vào giờ nghỉ trưa sau khi thi xong, Watanabe Tooru trở thành đối tượng trêu chọc của toàn bộ nam sinh trong lớp. Ngay cả học sinh lớp bên cạnh và các anh chị khóa trên ở tầng khác cũng cố tình chạy đến xem Watanabe là nhân vật cỡ nào.
Kunii Osamu giả giọng the thé hét lên: "Bạn học Kujou Miki lớp 1-2, cái ngày cậu hôn tôi, tôi đã luôn thích cậu, ha ha ha ha ha!"
Sau đó, Saitō Keisuke lại tiếp lời, cũng bằng cái giọng đó: "Tôi xin thề với trường cấp ba Kamikawa, với ga Yotsuya, với tất cả mọi người..."
Màn bắt chước vụng về của cậu ta còn chưa dứt, xung quanh đã vang lên một tràng cười ầm ĩ.
"Tao thấy chúng mày đang ghen tị thì có! Chuyện này cần dũng khí của Siêu Nhân, lòng can đảm hơn người, và cả trí tuệ để nộp bài thi trước giờ nữa, chúng mày có không? Xứng sao?" Watanabe Tooru cố nén sự xấu hổ trong lòng, ra vẻ ta đây ngầu lắm.
Để thoát khỏi bầu không khí khó xử này, và cũng vì nóng lòng muốn biết câu trả lời của Kujou Miki, hắn lao ra khỏi lớp học.
Watanabe Tooru đi đến lớp 1-2 nhưng không thấy bóng dáng Kujou Miki đâu.
Hắn chặn một nữ sinh lớp 1-2 lại.
"Xin hỏi Miki đi đâu rồi?"
Cô bạn nữ sinh kia nhìn hắn bằng ánh mắt tò mò: "Không biết nữa, thi xong mình không thấy bạn học Kujou về lớp."
"Vậy à, cảm ơn cậu nhé, bạn học Inoue."
"Bạn học Watanabe quen mình sao?" Chẳng hiểu sao, nữ sinh họ Inoue này trông có vẻ hơi kích động.
"Đương nhiên rồi."
Việc nhớ tên và mặt của toàn bộ học sinh năm nhất đều là công của Kiyano Rin.
"Bạn học Watanabe, mình có thể hỏi cậu vài câu được không?"
"Xin lỗi nhé, bây giờ mình đang vội đi tìm Miki." Watanabe Tooru mỉm cười, nhân lúc cô bạn kia còn đang ngây ngất thì chuồn đi mất.
Đi ngang qua lớp 1-1, hắn vô thức liếc vào trong, không thấy Kiyano Rin đâu, ngược lại chạm mắt với Tamamo Yoshimi.
Nàng không có vẻ hóng hớt như những học sinh bình thường, cũng chẳng có sự mất cân bằng của một "bạn gái cũ", chỉ coi hắn như không khí, thái độ cực kỳ lạnh nhạt.
Vừa nghĩ đến việc trong năm ngày tới còn phải tìm cách khiến nàng hẹn hò với mình, Watanabe Tooru đã thấy đau đầu.
Nhưng việc quan trọng nhất bây giờ vẫn là tìm được Kujou Miki, nếu không thì sự xấu hổ và công sức nãy giờ hắn bỏ ra sẽ đổ sông đổ bể hết.
Hắn chạy về phía tòa nhà câu lạc bộ, trên đường đi thấy các học sinh khác chỉ trỏ mình rồi khúc khích cười.
Sau vụ này, chắc chắn mình có thể đạt tới cảnh giới phớt lờ ánh mắt của người khác... Cứ thế, tìm thấy sự trưởng thành của bản thân từ trong nghịch cảnh cũng là một phần phi thường của Watanabe Tooru.
Kujou Miki và Kiyano Rin đều đang ở trong phòng sinh hoạt câu lạc bộ.
Kiyano Rin ở đây thì không có gì lạ, đây là nơi nghỉ trưa quen thuộc của nàng, nhưng Kujou Miki xuất hiện ở đây thì lại rất kỳ quái.
Dù đang tranh giành vị trí chủ tịch câu lạc bộ với Kiyano Rin, nhưng đó cũng chỉ là do lòng hiếu thắng, bản thân nàng chẳng có hứng thú gì với Câu lạc bộ Quan sát Nhân loại cả.
Lý do nàng tham gia cũng chỉ vì quy định của trường, và bình thường nàng cũng chẳng bao giờ ghé qua vào buổi trưa.
Chẳng lẽ đang đợi mình? Watanabe Tooru vừa suy đoán vừa bước vào.
"Miki."
"Hửm?" Kujou Miki lười biếng đáp lại một tiếng, tay vẫn đang lơ đãng chơi game.
"Tôi tỏ tình rồi, câu trả lời của cậu đâu?"
"Tỏ tình rồi?"
Giọng điệu nghi hoặc của nàng khiến Watanabe Tooru ngẩn người.
"Ừ, lúc thi môn đầu tiên vừa rồi, khoảng mười một giờ."
"Lúc đó tôi ngủ mất rồi, không nghe thấy."
"..."
Nghĩ kỹ lại thì, đối với Kujou Miki, việc kéo đến giây cuối cùng mới làm xong bài thi mới là chuyện lạ, hơn nữa nàng lúc nào cũng thiếu ngủ.
Ở một phòng thi không cho phép nộp bài sớm, cách duy nhất để giết thời gian chỉ có ngủ mà thôi – trường hợp bị lôi đi ăn mắng của Watanabe Tooru là ngoại lệ.
"Nhưng tôi đã tỏ tình rồi, toàn bộ thầy trò trong trường đều có thể làm chứng cho tôi."
"Tôi có nghe thấy đâu." Kujou Miki mỉm cười nói, "Chiều nay làm lại lần nữa đi."
"Còn làm lại nữa á?!"
"Đương nhiên, chuyện thế này dù sao cũng phải để chính chủ nghe thấy chứ?"
"Nói dối." Kiyano Rin đang đọc sách bên cửa sổ, giọng nói lạnh lùng bình thản của nàng đột nhiên xen vào.
Nụ cười của Kujou Miki tắt ngấm, nàng lạnh lùng liếc Kiyano Rin: "Tôi không nhớ là cô có thói quen chen vào chuyện của người khác đấy."
"Bạn học Watanabe không giống cô, cậu ấy là thành viên chính thức được tôi công nhận, cố gắng không để cậu ấy bị lừa cũng là một trong những trách nhiệm của chủ tịch câu lạc bộ." Kiyano Rin không chút khách khí phản pháo.
Luôn cảm thấy trong lời của Kiyano Rin có ẩn ý gì đó, Watanabe Tooru giật mình vội chuyển hướng sự chú ý của hai người: "Miki, chuyện này không giống như đã nói! Sao cậu có thể không giữ lời?"
"Tôi nói không giữ lời lúc nào?" Khóe miệng Kujou Miki nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn.
"..." Watanabe Tooru nhất thời không nói nên lời.
"Hơn nữa," Kujou Miki cười rạng rỡ, "tôi cũng chỉ nói là sẽ suy nghĩ, chứ có bao giờ nói nhất định sẽ đồng ý đâu?"
"Vậy rốt cuộc cậu muốn tôi làm thế nào mới chịu đồng ý?"
"Cậu thật sự thích tôi đến vậy à?"
"Không thích cậu thì tôi ở yên một chỗ không tốt hơn sao? Tại sao cứ phải sáp lại gần một người nguy hiểm như cậu làm gì?"
Điều thứ hai trong cẩm nang "Trai đẹp Tokyo", luôn giữ lại 30% cảm giác bí ẩn với người khác.
Sẽ không ai ngờ được hắn có "Galgame".
Kujou Miki trầm tư một lúc, rồi vẫy vẫy ngón tay với Watanabe Tooru, mập mờ nói: "Cậu qua đây."
Watanabe Tooru đi tới, đứng bên cạnh ghế sô pha.
Kujou Miki đưa tay nắm lấy cà vạt của hắn, mạnh bạo kéo hắn lại gần hơn. Watanabe Tooru bất ngờ không kịp phòng bị, suýt nữa thì ngã nhào lên người nàng, may mà thân thủ nhanh nhẹn, tay kịp thời chống lên thành ghế sô pha.
Kujou Miki một tay kéo cà vạt, một tay mỉm cười vuốt ve khuôn mặt Watanabe Tooru.
"Nhìn kỹ thì, tướng mạo của cậu đúng là không tệ."
Nói xong, nàng hôn lên, môi hai người chạm vào nhau.
Watanabe Tooru mở to hai mắt.
"Cộp" một tiếng, Kiyano Rin gấp sách lại, nàng nói không chút cảm xúc: "Muốn hôn hít thì mời ra ngoài."
Kujou Miki buông cà vạt ra, dùng chân đặt lên bụng Watanabe Tooru, nhẹ nhàng đẩy hắn ra.
"Tiếp xúc cơ thể cũng không phải là không thích lắm. Tôi cho phép cậu làm bạn trai của tôi." Nàng chống khuỷu tay lên tay vịn sô pha, nắm tay đỡ lấy một bên má, nói bằng giọng điệu như đang ban ơn.
[Bạn có hai thư mới]
"Ngon!"
Nhìn Watanabe Tooru đang kích động, Kujou Miki cười khẩy nói:
"Nghe cho rõ đây, từ giờ trở đi, anh chỉ cần làm tôi không hài lòng một chút thôi, hậu quả sẽ không chỉ là chia tay đơn thuần đâu. Còn về kết cục cụ thể... anh cứ nghĩ theo hướng tồi tệ nhất đi, càng nghĩ càng đúng đấy."
Cuối cùng, nàng phán một câu như tuyên án tử hình: "Watanabe Tooru, anh đừng hòng quay lại cuộc sống như trước nữa."
Rõ ràng lời này tràn ngập sự uy hiếp và trêu đùa đầy ác ý, nhưng Watanabe Tooru lại có ảo giác rằng đối phương thật lòng muốn làm bạn gái mình.
Nhưng mặc kệ đối phương nghĩ gì, làm gì, quyết tâm báo thù của hắn vẫn không hề lay chuyển.
"Tôi biết rồi." Watanabe Tooru chỉnh lại cà vạt.
Kujou Miki đưa chân ra: "Mang giày vào cho tôi."
"..." Nhìn bàn chân nhỏ được bọc trong đôi tất dài màu đen trước mắt, Watanabe Tooru nói, "Bạn trai chứ có phải người hầu đâu nhỉ?"
"Giúp bạn gái mang giày không phải là việc bạn trai nên làm à?" Nói xong, nụ cười của Kujou Miki trở nên u ám hơn vài phần, "Hay là, anh muốn làm tôi không vui?"
"Mình đang chiếm hời, là mình đang chiếm hời." Vừa tự thôi miên bản thân, Watanabe Tooru vừa cầm lấy đôi giày trong phòng, mang vào cho Kujou Miki.
"Kỹ thuật cũng không tốt lắm, cũng chẳng thấy được sự cuồng nhiệt của anh đối với cơ thể tôi đâu cả... Nhưng xét thấy đây là lần đầu, tạm tha cho anh."
Dù rất ghét Kujou Miki, nhưng Watanabe Tooru vẫn không kìm được ham muốn cà khịa: "Chỉ là mang giày thôi mà, cậu nói cứ như thể tôi vừa làm gì cậu không bằng."
"Sẽ có cơ hội thôi," Kujou Miki nói với giọng trêu chọc kẻ cả, "đợi sau khi anh học được cách mang giày cho tôi một cách chính xác đã."
"..."
Mang giày xong, Kujou Miki không hiểu vì sao lại rời khỏi phòng sinh hoạt câu lạc bộ ngay lập tức.
Watanabe Tooru lại phỏng đoán với ác ý lớn nhất: Chắc chắn là đi nhà vệ sinh! Mà còn là tào tháo đuổi