"Nhìn thấu lời nói dối ư? Tâm lý học? Hay kiến thức về biểu cảm và ngôn ngữ cơ thể? Hoặc là kết hợp cả hai?"
"Đều không phải." Kiyano Rin lắc đầu, "Lúc tôi ba tuổi, tôi đột nhiên có thể phán đoán được một người có đang nói dối hay không."
"..."
"Khó tin lắm đúng không? Tôi cũng không trông mong người khác tin vào chuyện hoang đường thế này. Nhưng kể từ lúc đó, tôi bắt đầu chán ghét những kẻ nói dối từ tận đáy lòng, đồng thời yêu cầu bản thân tuyệt đối không được làm chuyện đó."
"Chuyện đó là chỉ việc nói dối à?"
"Đương nhiên."
Chuyện này thú vị thật, Watanabe Tooru tò mò hỏi: "Vậy cậu có thích tôi không?"
Kiyano Rin tỏ vẻ đau đầu, đưa tay lên trán: "Cậu là cá vàng à? Tôi vừa nói rõ là ghét người nói dối. Cậu xưa nay không bao giờ nói dối, hay đang tự chửi mình không phải người thế?"
"Xin lỗi, cậu cứ coi đây là sự hiếu kỳ của một thằng con trai đi, dù sao cũng lần đầu nghe một cô gái đột nhiên bảo mình không bao giờ nói dối." Watanabe Tooru nói, "Nhưng mà, trên đời này làm gì có ai không nói dối được chứ."
"Thế nên ngoài bản thân mình ra, tôi không thích bất kỳ ai cả." Kiyano Rin đáp không chút do dự.
Mặt trời Tokyo dần lặn, một đàn quạ bay từ xa tới, lướt qua bầu trời Trường Trung học Kamikawa. Trên gương mặt lạnh lùng của cô gái, không hề có một chút dấu hiệu nào của việc nói đùa.
Watanabe Tooru tin cô gái này từ tận đáy lòng, cho rằng nàng đích thực là một người thành thật, một người chưa bao giờ nói dối.
Cảm giác này đến thật vô lý, Watanabe Tooru nghi ngờ mình đã bị vẻ đẹp 9 điểm của đối phương mê hoặc, đến mức tin vào một chuyện hoang đường như vậy.
Làm sao có người không nói dối được? Không thể nào, đã là người thì sẽ nói dối, hơn nữa còn bắt buộc phải nói dối.
"Hết giờ hỏi rồi." Kiyano Rin lật cuốn sách bìa cứng ra, "Với tư cách là thành viên chính thức, cậu muốn ở lại cũng được, nhưng làm ơn giữ im lặng."
"Không thành vấn đề."
Phòng sinh hoạt câu lạc bộ lại trở nên yên tĩnh, Watanabe Tooru thoáng nghe thấy tiếng kim loại va chạm chói tai, là âm thanh của gậy bóng chày đập vào bóng.
Câu lạc bộ bóng chày đã bắt đầu buổi tập.
Watanabe Tooru tạm gác chuyện của cô gái sang một bên, lấy sách giáo khoa ra, giả vờ học bài.
【 Bạn có một thư mới 】
Hắn mở ra.
【 Nhiệm vụ tạm thời: Vào lúc 16:03 ngày 26 tháng 4, trước mặt bạn xuất hiện một thiếu nữ tự xưng có thể nhìn thấu mọi lời nói dối. 】
【 Nội dung nhiệm vụ: Lừa gạt thành công đối phương một lần. 】
【 Thời gian nhiệm vụ: Một tuần 】
【 Phần thưởng nhiệm vụ: Độc Tâm Thuật / 1.000.000 điểm 】
Độc Tâm Thuật?
Đây rõ ràng là một trò chơi đời thường cơ mà, sao lại có lựa chọn đổi siêu năng lực thế này? Những năng lực trong cửa hàng đều là thứ con người có thể học được.
Watanabe Tooru mở lại mục 【 Điều khoản bổ sung 】.
Hắn có đọc qua các điều lệ liên quan đến nhiệm vụ tạm thời, nhưng không nhớ kỹ, chỉ biết là không tham gia cũng chẳng bị phạt gì.
...
【250: Trò chơi này không có bất kỳ hình phạt nào đối với Player, bao gồm cả nhiệm vụ tạm thời; 】
【251: Phần thưởng đặc biệt xuất hiện trong nhiệm vụ tạm thời sẽ chỉ xuất hiện trong nhiệm vụ tạm thời, cửa hàng không cập nhật; 】
【252: Độ khó của nhiệm vụ tạm thời không đồng đều, mức độ nguy hiểm không xác định, về nguyên tắc khuyến khích Player tích cực tham gia, đồng thời nhắc nhở Player phải thận trọng; 】
【253: Dựa trên tinh thần vận hành cơ bản của trò chơi, phần thưởng của nhiệm vụ tạm thời tương xứng với hệ số độ khó; 】
【254: Nhiệm vụ tạm thời có tồn tại những nhiệm vụ gần như không thể hoàn thành, nhưng không có nhiệm vụ nào là tuyệt đối không thể hoàn thành; 】
【255: Bất kỳ hành vi phi pháp nào của Player trong trò chơi (bao gồm cả nhiệm vụ tạm thời), bao gồm nhưng không giới hạn ở bắt cóc, uy hiếp, mua chuộc, sắc dụ, sử dụng thuốc, đều không liên quan gì đến trò chơi này, hậu quả do Player tự gánh chịu; 】
...
Đại khái là vậy.
Nhiệm vụ lần này, chỉ cần nhìn vào phần thưởng 1.000.000 điểm vô lý kia là biết nó thuộc loại gần như không thể hoàn thành.
Watanabe Tooru dù rất thèm muốn Độc Tâm Thuật, nhưng cũng không ôm hy vọng gì.
Nhưng nếu vậy, có phải đã chứng thực được việc Kiyano Rin có thể nhìn thấu mọi lời nói dối không? Dù không phải là tất cả, nhưng chắc chắn không phải là người mà ai cũng có thể tùy tiện bỏ chút công sức là lừa được.
Không thích bất kỳ ai ngoài bản thân mình sao? Nếu là thật, đó sẽ là cảm giác như thế nào?
Watanabe Tooru thử tưởng tượng xung quanh mình toàn là những người mình ghét... Chà, thế thì thà ở quê cả đời trồng rau còn dễ chịu hơn.
Đến giờ tan học, lúc đóng cửa phòng sinh hoạt, Watanabe Tooru không kìm được mà liếc nhìn Kiyano Rin đang chăm chú đọc sách.
Xuất thân danh giá, vừa xinh đẹp vừa thông minh, lại mắc chứng cố chấp có thể xem là bệnh tâm lý này.
Thật đáng tiếc.
Rời khỏi Câu lạc bộ Quan sát Loài người, Watanabe Tooru đầu tiên là nhập hội với Saitō Keisuke, sau đó đợi Kunii Osamu mồ hôi nhễ nhại ở sân thể dục, rồi cả ba cùng nhau đến một quán ăn gia đình gần đó.
Quán này tên là Tomoe, nằm ở một góc trên con đường lớn của Shinjuku, là nơi học sinh quanh đây thường lui tới.
Ngoài Trường Trung học Kamikawa, gần đây còn có một trường trung học nữ sinh trực thuộc đại học và một trường trung học phổ thông bình thường, ba trường thường xuyên cùng nhau tổ chức các hoạt động.
Lúc ba người đến, trong quán đã có không ít người. Có gia đình già trẻ lớn bé ra ngoài ăn tối, nhưng phần lớn là học sinh mặc đồng phục của ba trường đến tụ tập.
Thực đơn của quán rất phong phú, từ các món Nhật, bít tết kiểu Tây, cho đến các loại bánh ngọt của nhiều nước, giá cả lại rẻ, chỉ cần gọi món là có thể uống nước ngọt thoải mái.
Watanabe Tooru gọi một phần mì Soba, Saitō Keisuke gọi mì sợi, Kunii Osamu ăn khỏe hơn, ngoài mì sợi còn gọi thêm bít tết và khoai tây chiên.
Ăn được vài miếng, Saitō Keisuke nói: "Watanabe, ở riêng trong phòng với Kiyano Rin cảm giác thế nào?"
"Hửm???" Kunii Osamu đang ngậm một miệng mì lớn, phát ra âm thanh không rõ ràng.
Chủ đề của đám con trai luôn không thoát khỏi mấy chuyện này.
Watanabe Tooru gắp một ít mì Soba, nhúng vào nước dùng rồi hít vào miệng, cảm thấy hương vị và độ dai không bằng mì mẹ tự tay làm ở quê.
Ăn xong miếng mì, hắn mới mở miệng trả lời hai người bạn tò mò: "Bị ghét rồi."
"Cậu không làm gì đấy chứ?" Saitō Keisuke kinh ngạc hỏi.
"Chỉ là làm chuyện mà bất cứ thằng con trai nào cũng sẽ làm thôi."
"Hừm..." Kunii Osamu cuối cùng cũng nuốt hết đồ ăn xuống, "Cậu ra tay rồi à? Không sợ chết sao? Ngay cả Kiyano Rin mà cậu cũng dám?"
Watanabe Tooru đang định giải thích thì thấy một bóng dáng quen thuộc ở quầy nước ngọt.
"Tớ đi lấy ít nước." Hắn cầm cốc đứng dậy.
"Lấy giúp tớ một ly luôn." Kunii Osamu uống một hơi hết sạch ly nước của mình, đưa cốc cho hắn.
Watanabe Tooru cầm hai cái cốc, đứng xếp hàng ở cuối.
Đứng ngay trước hắn là một nữ sinh trung học, sở hữu vòng ba đầy đặn đáng ghen tị của người mẫu và vòng eo thon gọn. Vì chán khi phải xếp hàng, cô nàng đang lấy ngón tay quấn tóc để giết thời gian.
"Bạn học Tamamo, cậu cũng đến đây ăn à?"
Giọng chào hỏi không quá nhiệt tình, nhưng tự nhiên và rất dễ nghe, Tamamo Yoshimi bất giác quay đầu lại.
Đó là một thiếu niên vô cùng đẹp trai với tướng mạo thanh tú, cũng đang mặc đồng phục của Trường Trung học Kamikawa – mà dù không mặc đồng phục, Tamamo Yoshimi cũng nhận ra hắn.
Hot boy nổi tiếng của Trường Trung học Kamikawa, học sinh giỏi, và là một tên nhà nghèo từ quê lên.
Tuy Tamamo Yoshimi không thích bọn nhà nghèo, nhưng ngoại hình của đối phương lại rất hợp gu cô, thế nên cô nở một nụ cười quyến rũ.
"Trùng hợp thật đấy, Watanabe."
Watanabe Tooru vui vẻ nói: "Tớ còn đang định tự giới thiệu, sợ bạn học Tamamo không nhận ra tớ."
Tamamo Yoshimi đưa bàn tay nhỏ với bộ móng trong suốt làm trái nội quy trường lên đôi môi gợi cảm: "Sao có thể chứ? Watanabe là đại soái ca của trường Kamikawa chúng ta mà, là chủ đề bàn tán của rất nhiều bạn nữ đấy."
"Thật sao? Bạn học Tamamo cũng là chủ đề bàn tán của đám con trai bọn tớ đấy."
"Ể? Thật á? Mọi người nói gì về tớ thế?"
Đa số mọi người đều tò mò xem người khác giới bàn tán gì về mình, đặc biệt là những người có ngoại hình ưa nhìn, Watanabe Tooru nhìn Tamamo Yoshimi trước mặt và thầm nghĩ.
Trừ Kiyano Rin, nàng ta sẽ chẳng có thời gian hay tâm trí đâu mà đi nghe ngóng xem đám người mình không ưa nghĩ gì về mình.
Lúc này người phía trước vừa lấy nước xong, Watanabe Tooru hạ thấp giọng, dùng chất giọng êm tai nhất của mình nói:
"Bọn tôi cũng đang bàn tán, không biết muốn bao nuôi bạn học Tamamo thì một tháng cần bao nhiêu tiền nhỉ."