“Ha ha!”
Vương Viễn cười ha ha nói: “Cầu lão tiền bối, xem những lời ngươi nói kìa, ta chỉ là gặp dịp thì chơi thôi, ngài đừng ghen nhé.”
“Là ngươi! ! Là ngươi! !”
Công Tôn Chỉ khó khăn lắm mới bò dậy được, ông ta nhìn về phía Cầu Thiên Xích, hoảng sợ nói: “Ngươi… Ngươi còn sống?”
“Ha ha, chúng ta là phu thê, tất nhiên là bạch đầu giai lão, ngươi còn chưa chết thì ta làm sao có thể chết được?” Cầu Thiên Xích nhìn chằm chằm Công Tôn Chỉ, trong mỗi lời nói đều chứa đầy cảm xúc phức tạp.
“Được!”
Công Tôn Chỉ cười lớn tiếng nói: “Tiện nhân ngươi có mặt mũi nào để gặp ta chứ? Nếu ngươi còn chưa chết, vậy thì ta sẽ giết ngươi thêm một lần nữa!”
Vừa dứt lời, Công Tôn Chỉ lập tức cầm kiếm run run rẩy rẩy đứng dậy, vô cùng khó khăn đi về phía Cầu Thiên Xích.
Tống Dương thấy thế định bước ra đứng chắn ở trước mặt Công Tôn Chỉ.
Vương Viễn bèn kéo Tống Dương lại, nói: “Hai vợ chồng bọn họ đều không phải là người tốt, hơn nữa nhà người ta tự tàn sát lẫn nhau, người ngoài như chúng ta cũng không tiện nhúng tay!”
“Ách…”
Tống Dương liếc nhìn Vương Viễn, sau đó nói: “Ngươi muốn cho bọn họ tự tàn sát lẫn nhau để ngươi nhặt của hời đúng không.”
“Ha ha, lão phu khiêm tốn nho nhã chính trực, há lại là loại người như vậy?” Vương Viễn nói với vẻ khiêm tốn.
“Ngươi đừng coi ta là đồ ngốc!” Tống Dương bĩu môi với Vương Viễn, chẳng qua cô vẫn nghe lời đứng ở sau lưng hắn.
“Cha, người nhận sai đi!”
Đúng lúc này, Công Tôn Lục Ngạc đứng chắn ở trước mặt Cầu Thiên Xích, nói: “Mẹ còn sống, ngươi mau nhận tội cầu xin mẹ tha thứ đi…”
“Xin bà ta tha thứ?”
Công Tôn Chỉ cười lạnh nói: “Ta sai ở đâu chứ?”
“Cha đẩy mẹ xuống hang đá dưới nền đất, khiến mười mấy năm nay mẹ người không giống người quỷ không giống quỷ… Sao cha lại đối xử với mẹ như vậy?”
“Là bà ta làm hại ta trước, đẩy ta vào bên trong bụi hoa tình, lại để thuốc giải ở bên trong thạch tín, còn ép ta phải giết người mà ta yêu, con có biết không?”
Nhắc tới người mình yêu, Công Tôn Chỉ ngẩng đầu nhìn lên trời, sắc mặt lập tức thay đổi, ông ta chỉ về phía Cầu Thiên Xích, nói: “Đồ tiện nhân ác độc nhà ngươi, ép ta giết Nhu nhi! !”
Trong cơn phẫn nộ, Công Tôn Chỉ dùng chút sức lực cuối cùng, cầm kiếm đâm về phía Cầu Thiên Xích.
“Đừng mà!”
Công Tôn Lục Ngạc kêu lên một tiếng, đứng chắn ở giữa hai người.
“Phụt!”
Một kiếm của Công Tôn Chỉ đã đâm thủng trái tim của Công Tôn Lục Ngạc, máu tươi theo mũi kiếm phun ra ngoài.
“Ngạc Nhi! !!”
Con ngươi của Công Tôn Chỉ và Cầu Thiên Xích lập tức co rụt lại, cả hai kêu lên cùng một lúc. Không khó để nhìn ra, tuy rằng hai vợ chồng già này coi nhau như kẻ thù, nhưng lại rất yêu thương con gái mình.
Đáng thương cho một cô nương như hoa như ngọc như Công Tôn Lục Ngạc.
“Công Tôn lão tặc, ngươi chết đi cho ta! Phi, phụt!”
Hai người Công Tôn Chỉ và Cầu Thiên Xích sửng sốt mất mấy giây. Sau đó Cầu Thiên Xích gầm lên một tiếng, phun một hột táo về phía Công Tôn Chỉ.
Linh đài của Công Tôn Chỉ bị thương, công lực cũng bị phế hoàn toàn, một nhát kiếm vừa rồi đã là nỏ mạnh hết đà, giờ phút này ông ta làm sao có thể né được hột táo của Cầu Thiên Xích chứ?
“Đốc!”
Hột táo bắn vào mắt của Công Tôn Chỉ, ông ta kêu lên thảm thiết, che mắt ngồi xổm xuống đất.
Miệng của Cầu Thiên Xích cử động, muốn tấn công thêm một lần nữa.
Công Tôn Chỉ đột nhiên lớn tiếng nói: “Nếu ta bị bà ta giết chết, vậy thì sẽ không còn viên Tuyệt Tình Đan nào nữa đâu!”
“? ?? !! !”
Nghe thấy Công Tôn Chỉ nói vậy, đám Vương Viễn lập tức sửng sốt.
“Phi, phụt!”
Cầu Thiên Xích đã tiếp tục phun ra một hạt táo.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Vương Viễn duỗi bàn tay to ra che chắn ở trước người Công Tôn Chỉ.
“Duang!”
Hột táo đã bị Vương Viễn chặn lại.
“Ngưu Đại Xuân? Ngươi có ý gì?”
Cầu Thiên Xích vừa kinh hãi lại vừa tức giận.
“Ha ha!” Vương Viễn cười ha ha nói: “Cầu lão tiền bối! Nếu ngươi giết ông ta thì ta phải đi tìm Tuyệt Tình Đan ở đâu chứ?”
“Ta cũng có!” Cầu Thiên Xích nói.
“Đừng làm loạn nữa!” Vương Viễn nói với vẻ nghi ngờ: “Lúc ta trông thấy ngươi, trên người của ngươi đến một bộ quần áo cũng không có, vậy thì ngươi giấu đan dược ở đâu chứ? Hay là? ??”
“Má nó! Ngươi có thể đừng ghê tởm như vậy nữa được không!” Tống Dương dùng chân đá vào mông Vương Viễn.
Dương Quá và Tiểu Long Nữ nghe vậy cũng không nhịn được mà nhíu mày.
Mẹ nó, nếu Cầu Thiên Xích thật sự giấu đan dược ở chỗ đó, hai người thà bị độc chết chứ không chịu uống thuốc giải.
“Ngươi cho rằng ta không biết bào chế hả?” Cầu Thiên Xích lại nói.
“Ha ha!”
Công Tôn Chỉ nói với vẻ đắc ý: “Lúc ngươi tới đây chẳng lẽ không phát hiện ra trong cốc thiếu thứ gì sao? Chờ ngươi luyện dược chắc phải đợi đến mùa xuân năm sau rồi!”
“Thiếu?”
Vẻ mặt của Cầu Thiên Xích đột nhiên trở nên cứng đờ.
Công Tôn Chỉ lại nói tiếp: “Ngưu Đại Xuân, chỉ cần ngươi giết bà ta, ở chỗ ta có thuốc giải!”
[Hệ thống nhắc nhở: Ngươi kích hoạt nhiệm vụ ẩn [Cốc Chủ Tuyệt Tình Cốc], giết chết Cầu Thiên Xích sẽ nhận được Tuyệt Tình Đan * 1, có nhận nhiệm vụ hay không?]
“Ngưu Đại Xuân! Ngươi giết chết Công Tôn lão tặc, ta sẽ đưa cho ngươi phương thuốc của Tuyệt Tình Đan!” Cầu Thiên Xích cũng bỏ cả vốn gốc.
[Hệ thống nhắc nhở: Ngươi kích hoạt nhiệm vụ ẩn [Thiết Chưởng Vô Tình], giết chết Công Tôn Chỉ sẽ nhận được phương thuốc Tuyệt Tình Đan * 1, có nhận nhiệm vụ hay không?]
“Chuyện này…”
Nhìn thấy hai lời nhắc nhở của hệ thống, đám Vương Viễn không khỏi có chút khó xử.
Nhìn từ góc độ của người chơi trò chơi, cho dù là ở thời điểm nào phương thuốc cũng sẽ quý giá hơn đan dược, dù sao đan dược cũng chỉ có một viên, ăn xong là hết, còn nếu có phương thuốc, chỉ cần có thể tìm được nguyên liệu là có thể luyện chế bất cứ lúc nào.
Đạo lý này chính là cho cần câu chứ không cho cá.
Nhưng dựa vào cuộc nói chuyện giữa Công Tôn Chỉ và Cầu Thiên Xích, có vẻ như một nguyên liệu nào đó để luyện chế Tuyệt Tình Đan đã không còn, nếu muốn luyện chế thì phải chờ tới năm sau.
Độc trên người Dương Quá và Tiểu Long Nữ cùng lắm cũng chỉ chống cự được nhiều nhất bảy bảy bốn mươi chín ngày, sau đó sẽ độc phát công tâm, khi đó ngay cả ông trời cũng không cứu được.