Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1108: Chương 1108: Lại gặp Cung Hỉ Phát Tài

Cung Hỉ Phát Tài tỏ vẻ vui sướng khi người gặp họa nói: “Ta thấy ngươi sắp bị đánh cho một trận nữa rồi!”

“Đừng nói nhảm!” Vương Viễn cũng lười nói chuyện vô nghĩa với Cung Hỉ Phát Tài, liếc mắt nhìn Cung Hỉ Phát Tài nói: “Ta còn có việc, ngươi tự mình chơi đi."

Nghe Vương Viễn nói thế, Cung Hỉ Phát Tài bỗng sốt ruột đứng lên, kích động nói: “Đừng mà, có chuyện gì hay ho cho ta theo với, ta đang chán lắm đây này.”

“Hả?”

Vương Viễn quay đầu lại nhìn Cung Hỉ Phát Tài.

Không nhìn không nhớ, Hoàng Long Phủ chính là trung tâm buôn bán vật liệu lớn nhất, đứa nhỏ Cung Hỉ Phát Tài này cũng là thương nhân buôn vật liệu lớn nhất trong trò chơi, nhất định vô cùng quen thuộc với Hoàng Long Phủ. Nói không chừng, hắn ta thật sự biết tổng giáo đầu của San Quân là ai.

“Ngươi lăn lộn ở Hoàng Long Phủ này bao lâu rồi?” Vương Viễn suy nghĩ một chút rồi hỏi.

“Cái gì?” Cung Hỉ Phát Tài đắc ý nói: “Những lời này của ngươi chính là xúc phạm ta. Không ai hiểu rõ Hoàng Long Phủ này hơn ta hết! Ngay cả quan phủ Liêu Quốc ta cũng vô cùng quen thuộc.”

“Ngươi làm gì mà dính tới quan phủ?” Vương Viễn ngẩn người hỏi.

Cung Hỉ Phát Tài tự hào nói: “Nộp thuế, ta chính là phú thương đóng thuế, từ thủ đô tới Yến Kinh, từ Hoàng Long Phủ tới thành Lâm An, người buôn bán nguyệt vật liệu và nộp thuế nhiều nhất chính là ta, nộp thuế muôn năm!”

“Đỉnh, quá đỉnh!”

Vương Viễn thật lòng ngưỡng mộ.

Thằng nhóc này thoạt nhìn trông ngây ngây ngô ngô, nhưng thực sự là một nhân tài trong việc buôn bán. Theo lời của hắn ta, trong toàn bộ các thủ đô lớn của Kim Liêu Đại Tống, hắn ta đều là người nộp thuế nhiều, nếu ở thế giới hiện đại thì chắc chắn chính là một doanh nghiệp gương mẫu của đất nước.

“Vậy thì dễ rồi!”

Huynh đệ có bản lĩnh, người làm anh đương nhiên cũng được thơm lây. Vương Viễn nói: “Thế ngươi có biết ai là tổng giáo đầu của San Quân không?”

“Không biết...” Cung Hỉ Phát Tài dứt khoát lắc đầu.

“Xì!” Vương Viễn tỏ vẻ khinh thường nói: “Vừa nãy ai mới khoe khoang khoác lác xong, giờ đã trở mặt quên hết rồi à?”

“Xin người!”

Cung Hỉ Phát Tài bất lực nói: “Những người mà anh em của ngươi quen biết đều là quan chức cấp cao... chức tổng giáo đầu nhỏ như thế, làm sao có thể móc nối quan hệ với ta được."

Vương Viễn: “...”

Được rồi, không gặp mấy tháng, Cung Hỉ Phát Tài càng lúc càng thích khoe mẽ làm màu rồi.

“Vậy trong số các quan chức cấp cao mà ngươi quen biết, có người nào biết tổng giáo đầu của San Quân mà ta đang tìm không?” Vương Viễn lại hỏi.

“Cái này...”

Cung Hỉ Phát Tài nắm tóc, cau mày suy tư nói: “San Quân rốt cuộc là làm cái gì?”

“Chắc là một kiểu quân đội.” Vương Viễn nói.

“Ồ...” Cung Hỉ Phát Tài nói: “Nếu là quân đội thì do Nam Viện Đại Vương quản lý, Hoàng thái thúc Gia Luật Trọng Nguyên tổng quản binh mã trong toàn Liêu Quốc, nhất định sẽ biết người mà ngươi muốn tìm.”

Nghe những gì Cung Hỉ Phát Tài nói, Vương Viễn rất vui mừng: “Vậy ngươi có thể dẫn ta đi nhờ họ giúp đỡ được không?”

“Cái này đương nhiên không thành vấn đề, nhưng mà ta không biết hắn đâu...” Cung Hỉ Phát Tài Tan phủi tay nói.

“Mẹ kiếp! Ngươi đang đùa giỡn ta đấy hả!” Vương Viễn tức giận.

Cung Hỉ Phát Tài vội vàng nói: “Ngươi đừng vội, trong số những quan chức mà ta quen biết, có người đặc biệt thân quen với hắn!”

“Ai?”

“Sở Vương!” Cung Hỉ Phát Tài nói: “Nghe nói gần đây hắn đang chiêu hiền nạp sĩ, quy mô rất lớn, lấy bản lĩnh của ngươi còn thêm cả sự tiến cử của ta, đến trước mắt hắn tìm người chẳng phải càng dễ như chơi à."

“Ừm!” Vương Viễn gật đầu nói: “Vậy ngươi thu dọn đồ đạc một chút, dẫn ta đi tìm hắn!"

“Dọn cái rắm!”

Cung Hỉ Phát Tài tùy tiện ném chiếc bình trong tay xuống, tung một cước đá văng sạp nhỏ rồi kéo Vương Viễn: “Đi, ta đưa ngươi đến đó.”

Vương Viễn ngạc nhiên nhìn những viên đá trên mặt đất: “Ngươi không cần những quặng sắt này nữa sao?”

Quặng sắt chính là khoáng thạch quý hiếm, giá thị trường không hề rẻ, hình như năm bạc một khối.

“Ha ha!”

Cung Hỉ Phát Tài cười sảng khoái nói: “Quặng sắt chó má gì chứ! Đấy chỉ là mấy tảng đá ta nhặt được ở bờ sông thôi...”

“Ngươi thật là... không sợ sẽ bị người ta đánh cho phơi thây ngoài đường hả?" Vương Viễn sợ hãi kêu lên.

Hèn gì năm bạc một khối, năm đồng mở một lần, hóa ra chỉ là một đống rác rưởi, Cung Hỉ Phát Tài nói tới đây chơi, quả thực chính là chơi.

“Không tham rẻ thì sẽ không mất tiền, chỉ năm đồng mà thôi, ai không chơi nổi chứ!”

“Sau này nếu bị người đuổi giết, nhớ đừng gọi ta tới chùi đít cho ngươi!" Vương Viễn bĩu môi tỏ vẻ khinh thường.

Đúng như lời Cung Hỉ Phát Tài nói, hắn ta quen thuộc Hoàng Long Phủ.

Theo sau Cung Hỉ Phát Tài, không mất bao lâu cả hai đã trông thấy một tòa phủ đệ thấp thoáng phía xa.

Phủ đệ này cực lớn, cổng vào rộng rãi. Những chỗ ở mà Vương Viễn từng bắt gặp ngoại trừ hoàng cung Yến Kinh ra thì hào khí nhất chính là Triệu Vương Phủ. Tòa phủ đệ trước mặt này phải nói là không kém cạnh Triệu Vương Phủ Yến Kinh bao nhiêu.

So sánh với nó, Thủy Tiên sơn trang của Vương Viễn chẳng khác nào một căn nhà nhỏ ở nông thôn.

Xã hội thượng lưu đúng là biết hưởng thụ.

Ngay trên cổng phủ đệ treo một tấm biển, trên đó viết năm chữ lớn to chừng cái đấu – Nam Viện Đại Vương Phủ, dưới chữ Hán còn chú thích một hàng ký tự kỳ quái.

Nước Liêu do tộc Khiết Đan lập nên, vậy chắc hẳn những ký tự kỳ quái kia chính là chữ Khiết Đan, còn tại sao chủ thể lại viết chữ Hán thì hiển nhiên, tấm biển này tạo ra để cho người chơi nhìn, chứ ngày nay thì có mấy người biết mặt chữ Khiết Đan đâu.

“Nếu ta có được một tòa nhà lớn như vậy thì tốt biết bao!”

Cung Hỉ Phát Tài nhìn khoảng sân trước mặt mà hâm mộ không thôi: “Ngươi có biết ông bạn Phi Vân Đạp Tuyết của ngươi có hẳn một trang viên lớn không? Nhưng so với Nam Viện Đại Vương Phủ thì không biết chênh lệch bao nhiêu đâu. Mua nhà trong trò chơi chắc cũng mắc như ngoài đời ấy nhỉ?”

“Ha ha…” Vương Viễn bật cười, không đáp lại nhưng trong lòng thầm nghĩ: “Chủ Thủy Tiên sơn trang họ Vương, ngươi cũng họ Vương, ông đây sẽ nói cho ngươi biết chắc?”

Trong lúc nói chuyện, cả hai đã đi tới trước cửa phủ đệ, chỉ thấy có bảy tám người đứng chật kín cả cửa, chẳng biết đang làm gì nữa.

Chương 1109:

Lúc hai người Vương Viễn đến gần, một đệ tử Hoa Sơn dẫn đầu đột nhiên nâng trường kiếm lên ngăn trước mặt cả hai: “Đây là Nam Viện Đại Vương Phủ, những người không phận sự miễn vào!”

“? ??”

Hai người sửng sốt.

Nếu đám người này là NPC thủ vệ, Vương Viễn và Cung Hỉ Phát Tài chắc chắn sẽ thành thật kiếm cửa khác đi vào, nhưng bọn họ rõ ràng là người chơi lại đứng đây chặn đường, hiển nhiên là cố ý.

Cung Hỉ Phát Tài lớn tiếng nói: “Ngươi làm cái gì đấy? Nam Viện Đại Vương Phủ đang chiêu hiền nạp sĩ, tại sao không cho chúng ta vào?”

“Khà khà!”

Đệ tử Hoa Sơn kia cười bảo: “Vì thế nên mới không cho các ngươi vào đó, Nam Viện Đại Vương Phủ có chiêu hiền nạp sĩ cũng phải là anh em Bạo Đồ Quốc Tế bọn ta!”

Vương Viễn: “…”

Nghe đệ tử Hoa Sơn kia lớn tiếng nói như vậy, Vương Viễn xem như đã hiểu, hóa ra đám người này đang giữ nhiệm vụ.

Giữ nhiệm vụ giống như giữ địa bàn vậy, đều là hành vi đặc trưng của các môn phái lớn.

Giữ địa bàn là cướp khu luyện cấp, giữ nhiệm vụ là cướp quyền sở hữu nhiệm vụ.

Ví dụ như nhiệm vụ Sở Vương Chiêu Hiền Nạp Sĩ, rõ ràng là nhiệm vụ mở ra cho tất cả mọi người, thời điểm nhận nhất định có cạnh tranh, thế là bang phái lớn chỉ cần bao vây NPC phát nhiệm vụ, khiến những người chơi khác không vào được, từ đó nhiệm vụ này chỉ có thể phát cho vài người xác định.

Vốn tưởng rằng một thành thị mua bán trao đổi như Hoàng Long Phủ sẽ ít đi mấy hành động thiểu năng kiểu này, nhưng ai ngờ nơi đâu có người ắt có giang hồ.

“Ha ha!”

Vương Viễn khẽ mỉm cười, không nhiều lời mà chỉ tiến về phía trước.

Đối phó với loại người này căn bản không cần nói nhảm, phàm là kẻ dám cản đường, cứ thẳng tay giết chết là được.

“Ngươi bỏ ngoài tai lời ta nói đúng không?”

Đệ tử Hoa Sơn kia thấy Vương Viễn coi thường mình thì nhất thời tức giận, quát lớn một tiếng, cầm kiếm lên dùng một chiêu [Thương Tùng Nghênh Khách] đâm thẳng vào mặt Vương Viễn.

Đối mặt với trường kiếm đang đâm tới, Vương Viễn không tránh không né, mặc kệ nó đâm vào mặt mình.

“Keng!”

Một âm thanh vang rền vang lên, đệ tử Hoa Sơn chợt cảm thấy gan bàn tay tê rần, một kiếm mới rồi cứ như đâm trúng tường đồng vách sắt, không những không tiến thêm được mà còn bị chấn động đến rớt cả kiếm.

“A di đà phật!”

Không đợi đệ tử Hoa Sơn kia kịp phản ứng xem rốt cuộc chuyện là thế nào, trước mắt gã đã tối sầm lại, bên tai vang lên tiếng phật hiệu, đợi đến khi mở mắt bản thân đã xuất hiện trong điểm sống lại rồi.

“? ?? !! !”

Đệ tử Hoa Sơn kia nghệt mặt đứng giữa điểm sống lại, gã vạn lần không ngờ đến, phe mình nhiều người như vậy mà hòa thượng kia vẫn dám đánh trả.

Lúc này, những người chơi khác trong Nam Viện Đại Vương Phủ cũng chẳng khá khẩm hơn tay đệ tử Hoa Sơn đứng đực ở điểm sống lại bao nhiêu. Bọn họ liếc mắt nhìn thi thể thê thảm bị Vương Viễn đập chết dưới đất, lại nhìn hòa thượng trông cực kì đứng đắn và uy nghiêm kia, ai nấy đều trợn mắt há hốc mồm, trên mặt tràn đầy vẻ kinh hoàng.

Đệ tử Hoa Sơn nọ có thể dẫn đầu nhóm đứng thủ ngoài cửa giữ nhiệm vụ chứng tỏ thực lực của gã không yếu, ít nhất cũng mạnh hơn đám đàn em của gã.

Nhưng Vương Viễn mới đập một chưởng đã tiễn gã về Tây Thiên trong nháy mắt, thực lực của hòa thượng này rốt cuộc kinh khủng đến nhường nào?

Mở miệng niệm một tiếng A di đà phật, quay đầu đã đập một chưởng biến người ta thành đống gạch men, người này đúng là tà ác!

Phóng tầm mắt nhìn khắp giang hồ, người chơi Thiếu Lâm tự mặc dù không yếu, nhưng phần lớn đều theo đường phòng ngự, chịu đánh giỏi chứ đánh đấm hoàn toàn thua xa mấy môn phái chuyên gây sát thương như Hoa Sơn và Thiên Sơn. Mà trong ấn tượng của người chơi, cao thủ Thiếu Lâm tự có thể giết chết một người chơi hơn cấp bảy mươi chỉ bằng một chưởng trong chớp nhoáng chỉ có một…

“Ngươi… Ngươi là ai? Chúng ta là người Bạo Đồ Quốc Tế đó! Ngươi chớ có làm bậy…” Người chơi cách Vương Viễn gần nhất hoảng sợ lùi về sau mấy bước, run giọng nói.

Vương Viễn thành thật đáp: “Thiếu Lâm tự, Ngưu Đại Xuân!”

“Yêu… Thần tăng Ngưu Đại Xuân! !!”

Đám Bạo Đồ Quốc Tế nghe thấy danh hiệu của Vương Viễn thì run rẩy cả người, theo bản năng đứng tách ra hai bên, nhường đường cho hắn.

“Ầy, oai phong đến vậy hả?” Cung Hỉ Phát Tài bất ngờ nhìn Vương Viễn.

Bất kể danh hiệu của Vương Viễn trong giang hồ có lớn đến mức nào thì trong mắt Cung Hỉ Phát Tài hắn vẫn chỉ là một ông anh họ làm việc chả đàng hoàng tí nào… Lúc này thấy Vương Viễn mới báo tên thôi mà đã dọa sợ đám người ngăn trước cổng, Cung Hỉ Phát Tài khá sửng sốt.

Vương Viễn lạnh lùng bảo: “Đây gọi là thương hiệu!” Hắn nói cứ như thể đây là một chuyện nhỏ nhặt không đáng nhắc tới, đúng là giỏi làm màu!

“Ngừng ngừng!” Cung Hỉ Phát Tài không phục.

Hai người Vương Viễn ngông nghênh bước vào Nam Viện Đại Vương Phủ, dưới sự dẫn đường của Cung Hỉ Phát Tài, cả hai vòng qua hành lang dài tiến vào đại sảnh phủ đệ.

Lúc này Sở Vương đang ngồi ngay ngắn trên đại sảnh, mặt rất uy nghiêm, hai bên trái phải ngồi bốn người chơi.

Bên trái là một nam một nữ, xem lối ăn mặc thì theo thứ tự là người chơi Hoa Sơn và Nga Mi.

Bên phải là một già một trẻ.

Thiếu niên mặc đạo bào màu trắng, trông rất khôi ngô, sau lưng đeo một thanh trường kiếm, tiêu sái phiêu dật, hiển nhiên là cao thủ phái Thiên Sơn.

Trên người ba kiếm khách đều có ánh sáng vờn quanh, chứng tỏ trang bị khá ngon.

Mà người cuối cùng nhác trông hơn năm mươi tuổi, mặt đầy nếp nhăn mà cứ thích cười híp mắt, khiến người ta cảm thấy lão thật thô bỉ.

Điều khiến Vương Viễn cảm thấy buồn bực là, hắn không nhìn ra được môn phái của lão thô bỉ kia.

Mà hình như ba kiếm khách và lão thô bỉ kia không cùng một phe.

Huy hiệu đeo trên ngực ba kiếm khách giống nhau như đúc, bên trên viết một chữ “Thủy”, còn ngực lão thô bỉ lại không có gì.

Hai người Vương Viễn vừa bước vào đại sảnh, ba kiếm khách kia liếc mắt nhìn bọn họ đầu tiên, sau đó lại nhìn lão thô bỉ với vẻ đầy tức giận. Bầu không khí trong đại sảnh tràn ngập mùi thuốc súng.

Vương Viễn hứng thú nhìn bốn người kia giương cung bạt kiếm, trong lòng hò hét sung sướng: “Đánh đi, mau đánh đi!”

“Xuân Chó, sao ngươi lại giết huynh đệ bang ta?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!