“Ta vẫn không tin! Ta có thể cứu thằng nhãi con này, thì cũng có thể giết chết được nó!”
Vương Viễn thuận tay ném pháo Oanh Thiên sang một bên, kéo áo cà sa trên người xuống, nửa người trên để trần lộ ra cơ bắp cường tráng, hắn hét lớn về phía Độc Cô Tiểu Linh: “Linh Tử! Kéo đại pháo Thần Võ của ngươi lên đây cho ta!”
“Nè, đừng có lãng phí pháo nữa có được không?” Bạch Hạc Lưỡng Sí khuyên giải: “Thứ đó có thể đánh được Trương Vô Kỵ không?”
“Kéo lên đây!” Vương Viễn không để ý đến Bạch Hạc Lưỡng Sí, mà trực tiếp hét lên.
Độc Cô Tiểu Linh bất đắc dĩ, cũng chỉ có thể lôi đại pháo Thần Võ ra, cũng triệu hồi con rối đến bên người, rồi bảo mọi người: “Nào, khiêng lên tay, làm giáo đỡ pháo!”
“Khỏi cần!”
Vương Viễn đi qua đó, hai tay ôm đại pháo Thần Võ, một hơi khiêng nó lên vai.
“…”
Mọi người nhìn mà mí mắt giật điên cuồng, tên hòa thượng này lại làm trò quái đản gì đây?
“Lão Ma! Thêm chút lực đi! Túm chắc vào!” Vương Viễn khiêng đại pháo Thần Võ, lại một lần nữa ra chỉ thị.
“Được!”
Mọi người lại xông lên bao vây Trương Vô Kỵ, Mario vòng đến phía sau hắn, tay phải sử dụng [Hổ Trảo Tuyệt Hộ Thủ], lòng bàn tay hướng lên trời, duỗi ra bóp vào giữa hai chân hắn, sử dụng một chiêu [Đoạn Tử Tuyệt Tôn].
Trương Vô Kỵ giật thót một cái, chết đứng ngay tại trận, trạng thái vô địch lại bị giải trừ.
Trên người Vương Viễn lóe lên kim quang, mở [Phật Pháp Vô Biên].
Trong lúc nhất thời, tiếng Phật vang lên bốn phía, xảo diệu êm tai, kim quang ngưng tụ thành Trượng Lục Kim Thân, dưới ánh nhìn chăm chú đầy kinh hãi của tất cả mọi người, Vương Viễn tới đến trước mặt Trương Vô Kỵ, một chân giẫm Trương Vô Kỵ lên mặt đất, nòng pháo của đại pháo Thần Võ đè lên đầu hắn, rồi quát một tiếng: “Chết cho ta!”
“Ầm!” một tiếng rung trời, đạo pháo Thần Võ phát ra ánh lửa màu tím chói mắt.
Sức giật sau đó cực lớn, trực tiếp đẩy cả Vương Viễn lẫn đại pháo Thần Võ bay về sau hơn mười thước, kim quang trên người Vương Viễn vỡ thành tiếng, rồi ngã xuống đất thật nặng nề, chỉ thở ra mà không hít vào, thanh máu trên đầu cũng chỉ còn lại một chút ít.
Mặt đất dưới người Trương Vô Kỵ, bị đại pháo Thần Võ bắn ra một cái hố to, Trương Vô Kỵ nằm trong hố, trên người cháy đen sì một mảnh, quần áo bị nổ nát tươm, khó khăn lắm cũng chỉ che đậy được cái chỗ vừa bị Mario bóp, máu đầy trên mặt toàn một màu đen, thanh máu trên đầu cũng đã trống rỗng.
Mọi người vây tới, đứng bên hố nhìn Trương Vô Kỵ nằm trong hố, trái tim đột nhiên nhảy lên thình thịch, rất sợ hắn lại sống trở lại, rồi hồi một hơi đầy máu, nhưng sửng sốt vài giây, thấy Trương Vô Kỵ không hề hồi máu, mọi người đột nhiên có một loại cảm giác được giải thoát.
Mẹ nó chứ, cuối cùng hắn cũng chết, xem ra ngay cả Trương Vô Kỵ cũng không đỡ được đại pháo Thần Võ này.
Không có biến thái nhất mà chỉ có biến thái hơn.
Trương Vô Kỵ hiển nhiên khủng khiếp, ít nhất thì người ta là BOSS, là cao thủ tuyệt đỉnh, nhưng một đòn vừa rồi của Vương Viễn mới là điều khiến người ta cảm thấy sợ hãi nhất. Hắn dùng cơ thể xác thịt để chống lại lực sát thương chính của đại pháo Thần Võ, con mẹ nó, ngay cả Trương Vô Kỵ còn có thể bị bắn chết tươi, trên thế gian này còn ai có thể đỡ được hắn nữa đây?
“Hắn chết rồi sao?” Phía xa, truyền tới giọng nói suy yếu của Vương Viễn.
“Chết rồi…” Mọi người vội vàng gật đầu, báo cáo một tin vui này cho hắn.
“Phù… cuối cùng cũng chết!” Vương Viễn cũng thở dài một hơi, nghe thấy tiếng thở dài của hắn, mọi người lập tức rơi lệ đầy mặt.
Tên BOSS Trương Vô Kỵ này tuyệt đối là BOSS khiến người đau xót nhất mà bọn họ từng gặp trong cuộc đời chơi trò chơi này, người này trông cả người lẫn vật đều vô hại, không có tính sát thương gì, nhưng chỉ đứng ở nơi đó cho ngươi đánh mà vẫn có thể khiến ngươi sụp đổ… lúc này mới thấy ghê tởm cỡ nào.
“Khụ khụ!”
Nhưng ngay khi tất cả mọi người đều cho rằng Trương Vô Kỵ đã chết ngắc rồi, thì đột nhiên trong hố truyền tới tiếng ho của hắn: “Ta nói, các ngươi vừa tới đã đánh ta, lẽ nào không nghĩ đến việc ngồi xuống, từ từ nói chuyện với ta sao?”
“Đệt… Trương Vô Kỵ còn sống! !”
Nghe thấy giọng nói của hắn ta, tất cả mọi người đều sợ đến hồn bay phách lạc, ôm lấy nhau run lập cập, Vương Viễn nằm trên mắt đất, nước mắt chảy dọc theo gò má, có bao lời muốn nói lại tập trung thành một câu: không biết xấu hổ, quá không biết xấu hổ…
“Yên tâm! Các ngươi thắng rồi!”
Lúc này, Trương Vô Kỵ thở dài một hơi, sau đó nói với vẻ tủi thân: “Thực ra ngồi xuống nói chuyện với ta một chút, ta cũng không phải không cho các ngươi qua cửa… kết quả các ngươi cũng chẳng thèm hỏi lấy một câu đã lên đánh ta, còn lôi pháo ra bắn ta nữa… quá dã man, cũng may ta có hào quang của nhân vật chính, bằng không thật sự bị các ngươi chơi chết rồi.”
Vừa nói, Trương Vô Kỵ vừa chậm rãi bò ra khỏi hố, xem ra hắn quả thực đã hoàn toàn mất đi sức chiến đấu.
“Mau thêm một đao, đừng để hắn sống!” Lúc này, Vương Viễn cũng lấy lại sức, chỉ vào Trương Vô Kỵ rồi hô to.
Trương Vô Kỵ nói với vẻ mặt đau khổ: “Ngưu ca, ngươi cũng không phải không biết thái sư phụ của ta là Trương Tam Phong, giết ta đối với ngươi có lợi ích gì đâu.”
“…”
Đám người Bạch Hạc Lưỡng Sí vốn còn muốn đi lên bồi một đao, nhưng nghe thấy lời này của hắn, lại vội vàng dừng tay lại. Bọn họ chỉ lo Trương Vô Kỵ, mà suýt chút nữa quên mất cái này.
Tiểu tử này không chỉ khó đối phó, mà người đứng sau hắn cũng cứng đến dọa người, Trương Tam Phong đó chính là một trong tứ đại cao thủ thần cấp, Trương Vô Kỵ lại là đồ tôn của lão, giết Trương Vô Kỵ không chỉ không có lợi, mà thậm chí còn đắc tội với Trương Tam Phong, không đáng không đáng.
Vương Viễn cũng sững sờ, vội vàng nói: “A di đà phật, chỉ cần Trương giáo chủ một lòng hướng thiện, dẫn dắt Ma giáo tạo phúc cho vạn dân, thì tiểu tăng cũng bằng lòng thả cho ngươi một con đường sống.”
“…”
Mọi người quay đầu lại nhìn Vương Viễn, thầm nói: “Không hổ là ngươi, nhận thua cũng nhận một cách có khí phách như vậy.”
“Tuy rằng Ma giáo chúng ta là tà phái, nhưng chưa bao giờ từng làm chuyện thương thiên hại lý! Sáu môn phái lớn vây công đỉnh Quang Minh, toàn là do một tay tên ác tặc Thành Côn đó châm ngòi!” Trương Vô Kỵ nói với vẻ tự tin đầy mình.