Sở dĩ Vương Viễn có thể thoải mái tới tới lui lui giữa biển người đuổi giết mình như vậy phần lớn đều dựa vào thuật dịch dung.
Mọi người đều tìm kiếm bằng thị giác, ai mà ngờ được một hòa thượng to cao vạm vỡ lại biến thành một cô gái nhỏ nhắn được chứ?
Cho nên Vương Viễn mới có thể đục nước béo cò trong đoàn người, tránh thoát các cuộc truy bắt hết lần này đến lần khác.
Nhưng tình huống hiện tại lại khác.
Đám Biển Trời Một Màu chỉ sợ Vương Viễn chạy biến mất dạng giữa đoàn người mênh mông nên lúc hai bên vừa chạm mặt, Vương Viễn đã bị cao thủ Lục Phiến Môn đánh dấu, thế là trên đầu hắn lòi ra thêm một ký hiệu đỏ tươi, vô cùng nổi bật giữa đám đông, cho dù hắn có biến thành dáng vẻ gì cũng không chạy thoát được.
“Bắt hắn! Cướp lấy ngọc tỷ!”
Máu Chảy Nghìn Dặm lại la lên thất thanh, vừa hô vừa cùng đám Lý Tiêu Dao xông về phía Vương Viễn, ý đồ khống chế hắn.
Nhào lên cùng còn có mười mấy cao thủ Tiên Thiên của Bên Bờ Hải Hà.
“Muốn bắt ta? !”
Vương Viễn dĩ nhiên không phải loại người gặp tí khó khăn đã bó tay chịu trói.
Lúc này trong khu rừng rậm ngoại thành Trường An tập trung hơn mười nghìn người chơi, trong đó cao thủ phi thăng chiếm một phần ba, nhiều cao thủ như vậy cùng xông lên, Vương Viễn muốn chạy cũng khó.
Ngày thường Vương Viễn rất tỉnh táo, suy nghĩ sáng suốt, nếu không làm sao có thể bình yên vô sự sống sót qua được những cuộc đuổi giết gắt gao?
Nhưng lúc này rơi vào đường cùng, đối mặt với hiểm nguy trùng trùng bốn phía, Vương Viễn không khỏi sục sôi nhiệt huyết, tính tình hung ác cũng bị khơi dậy.
Hắn vung tay nện một chưởng đẩy lùi Máu Chảy Nghìn Dặm, nhấc chân đá văng Tâm Sinh Tướng.
Trường thương của Lý Tiêu Dao hướng vào lưng Vương Viễn, hắn nâng tay vỗ chập lại khiến trường thương gãy thành mấy khúc, sau đó đẩy mạnh hai tay ra.
Lý Tiêu Dao phát hoảng, vừa sử dụng [Đạp Tuyết Vô Ngân] tránh thoát về sau, vừa nâng hai tay lên đón đỡ.
“Ầm!”
Tiếng va chạm thật lớn vang lên.
Lý Tiêu Dao phun ra một búng máu, bị đẩy lùi tận hơn mười thước, nện vào giữa đám đông…
Lúc này đám cao thủ Tiên Thiên của Bên Bờ Hải Hà cũng chạy đến bao vây Vương Viễn, nhấc vũ khí lên chém không ngừng.
“Tới đi! Xem ai có thể làm ta bị thương?”
Đẩy lùi đám Lý Tiêu Dao xong, Vương Viễn càng sục sôi hơn, hắn vận nội lực sử dụng thuật nói bằng bụng rồi hét lớn một tiếng.
“Ông! !”
Một luồng sóng âm lấy Vương Viễn làm trung tâm khuếch tán ra xung quanh, tất cả mọi người đứng trong bán kính hai trượng đều ong cả đầu, người không nhúc nhích nổi.
Vương Viễn lôi thần binh [Đấu Chiến] ra, vũ khí đón gió phóng to lên như cái xà nhà. Hắn dùng cả hai tay ôm vũ khí vào ngực, vừa đi lòng vòng vừa vung mạnh.
Các cao thủ mới tỉnh táo lại từ cơn khiếp sợ lại phải lật đật nâng binh khí lên đón đỡ.
“Vù!:
Côn sắt… Không phải gọi là cột sắt kéo theo tiếng gió gào thét quét ngang bốn phía.
“Đinh! Keng! Bịch, bịch!”
Vương Viễn thần lực vô song, Đấu Chiến vô địch, thoáng chốc mười mấy cao thủ Tiên Thiên cách Vương Viễn gần nhất đều bị nện thành gạch men, đến cả vũ khí cầm theo cũng không ngoại lệ, đón đỡ gì đó hoàn toàn không có tác dụng…
“Ôi mẹ ơi!”
Thấy Vương Viễn hung hãn như vậy, đám người chơi Bên Bờ Hải Hà đều thầm hoảng sợ không thôi.
Kia là cao thủ Tiên Thiên đó, thế mà không chịu nổi một hiệp! Hòa thượng này rốt cuộc còn có thể mạnh đến mức nào?
Giữa biển người, Vương Viễn ôm một cây cột sắt, chạy bên nọ xọ bên kia, quật lên quật xuống, binh khí trong tay lướt đến đâu người người đổ rạp đến đấy, lần lượt tan biến, căn bản không đánh trả được lần nào.
Mới trong chốc lát mà đã có mấy chục cao thủ Tiên Thiên chết thảm dưới thần binh của Vương Viễn, thi thể ngổn ngang đầy đất, gạch men chi chít vì quá máu me, tóm lại không một ai toàn thây cả.
Cảnh tượng đáng sợ như vậy đập thẳng vào mắt mọi người khiến ai nấy đều trố mắt nghẹn họng, khiếp sợ khôn cùng.
Trong thực tế ít nhất còn có khái niệm gọi là thể lực, một người có ngạo mạn đến đâu đi nữa, ôm một cột sắt nặng như vậy đập người thì sớm muộn cũng đứt hơi mà chết. Nhưng trong trò chơi không có thiết lập này.
Chỉ cần đủ thuộc tính là có thể quăng ném không hạn chế.
Cứ như vậy, người tới bao nhiêu cũng không ngăn cản được tên yêu tăng này.
Hòa thượng phía trước mặt mũi âm trầm đáng sợ khiến người nhìn không khỏi sợ hãi tự tận đáy lòng.
“Lùi về phía sau! Lùi về phía sau! Tấn công tầm xa!”
Đúng vào lúc đó, lão đại của Bên Bờ Hải Hà là Trăng Sáng Mọc Trên Biển rống to ra lệnh.
Nhận được mệnh lệnh, những người chơi xông lên trước nhất đều thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng lùi về sau.
Cùng lúc đó, người chơi môn phái tầm xa như Đường Môn Ngũ Độc lôi nỏ và ám khí ra, nhắm thẳng về phía Vương Viễn.
“Xoạt!”
Một bầu trời mưa tên bao phủ cả người Vương Viễn.
- 1
- 1
- 1
- 1
Vô số giá trị sát thương bé tin hin nhảy lên trên đầu Vương Viễn.
Sát thương đầu ra của công kích tầm xa vốn không cao.
Với lực phòng ngự của Vương Viễn, trừ phi là mấy môn phái giỏi đánh nhau như Hoa Sơn và Thiên Sơn, dùng toàn bộ mười thành nội lực ra tay may ra mới khiến hắn bị thương được, đống ám khí này dĩ nhiên chẳng đáng nhắc đến.
Rơi vào người Vương Viễn chỉ có thể miễn cưỡng đánh ra chút sát thương, còn chẳng đau bằng muỗi cắn.
Nhưng muỗi nhiều cũng đốt chết người.
Công kích tầm xa dày đặc, tốc độ nhanh, một người chơi thậm chí có thể bắn ra mười mấy mũi tên và ám khí trong vòng một đợt.
Cưỡng chế mất máu nhiều, Vương Viễn cũng khó lòng trụ được.
Nhiều người như vậy đồng thời ra tay, một đợt tấn công qua đi, Vương Viễn mất hơn mười nghìn điểm máu, hơn nữa lượng sát thương kia còn duy trì liên tục, không có ý dừng lại.
“Kim Cương Hàng Thế!”
Vương Viễn điều động chân khí, chân khí hộ thân màu vàng bao bọc cả người hắn, sau đó dùng Càn Khôn Ma Lộng nhảy về trước mười mét, bật gốc một cây đại thụ, ném về phía đám Bên Bờ Hải Hà.
[Thích Già Trịch Tượng Công] !
“Ầm! !!”
Gốc cây to lớn biến thành ám khí, rơi xuống biển người khiến mặt đất hơi chao đảo, bụi đá tung bay, thậm chí có mấy người chơi bị nện chết tại chỗ.
“Đù!”
Trăng Sáng Mọc Trên Biển nheo mắt, sợ đến ngây người.
Còn Vương Viễn thì cười hì hì, nhảy tới nhảy lui trong rừng rậm.
Mặc dù đâu đâu cũng đông nghẹt người khiến Vương Viễn không trốn thoát được nhưng đại thụ trong rừng rậm lại là thứ cực kỳ hữu hiệu, giúp hắn cản không ít ám khí.
Cùng lúc đó, hai tay Vương Viễn luân phiên nhau sử dụng [Thích Già Trịch Tượng Công], nhổ gốc cây bên cạnh đánh trả ác liệt về phía đám Bên Bờ Hải Hà.