Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1557: Chương 1556: Một chiêu phá phòng

Lúc này gặp được Mao Thái, Phi Vân Đạp Tuyết ném kỹ năng khống chế ra theo thói quen. Thật sự cái khác đừng nói, nhưng Phi Vân Đạp Tuyết ở cảnh giới Kim Đan kỳ thực sự không thấp, vừa ra tay đã quấn chặt lấy Mao Thái.

Hai cao thủ tinh anh tu pháp thuật hệ hỏa như Đạo Khảo Đạo và Mario thấy Mao Thái đã bị khống chế, cũng không cần Phi Vân Đạp Tuyết nhắc nhở, lập tức ra tay tấn công.

Chỉ thấy Đạo Khả Đạo quăng hồ lô lên trên trời, đáy hướng lên trời miệng hướng vào Mao Thái, Đạo Khả Đạo lẩm bẩm, kích hoạt hỏa quyết.

Nam Minh Li Hỏa phun ra từ trong hồ lô.

Hai tay của Mario chập lại, hai con rồng lửa một âm một dương xoay tròn, từ trên trời giáng xuống.

[Âm Dương Cực Viêm] !

“Ầm!”

Những cột lửa ngút trời nhấn chìm Mao Thái trong nháy mắt, đây chính là ý thức phối hợp giữa các cao thủ.

Một người hay phóng hỏa Vương Viễn hiển nhiên rất mê mẩn, vì thế hắn móc hồ lô của Lăng Hư Tử ra, cũng nhắm về Mao Thái…

Nhưng Vương Viễn không biết Tiểu Thiên Tinh, cũng không biết Nam Minh Li Hỏa, càng chưa từng tu luyện qua công pháp và thuật pháp của phái Thanh Thành, hồ lô quay một vòng trên trời, đến một quả rắm cũng không đánh ra được, thực sự rất xấu hổ.

Nhưng rất nhanh Vương Viễn đã không xấu hổ nữa, bởi vì Mario và Đạo Khả Đạo còn xấu hổ hơn.

Mọi người đều biết pháp thuật hệ hỏa có thể gây sát thương cho mộc.

Thanh thế của hai người này lớn như vậy, lại có khống chế của Phi Vân Đạp Tuyết hỗ trợ, theo lý mà nói cho dù Mao Thái không bị đốt chết, cũng phải rớt một tầng da mới đúng, nhưng ai ngờ tên hòa thượng này hoàn toàn không sợ hãi một chút nào, vừa suy nghĩ, trên đầu đã xuất hiện một vật kỳ quái, phóng ra năm đường sương mù bao quanh Mao Thái lại.

Thuật pháp của Mario và Đạo Khả Đạo trực tiếp bị sương mù ngăn ở bên ngoài.

Ngọn lửa lập tức đốt cháy dây leo thành tro, khi sương mù tản đi, Mao Thái lại vẫn lông tóc vô thương.

“Hừ hừ! Chỉ chút đạo hạnh này cũng dám làm loạn Từ Vân tự sao?” Mao Thái hừ lạnh một tiếng, vận pháp lực, Xích Âm Kiếm trong tay hóa thành mấy trăm kiếm quang mảnh như tơ, bắn thẳng về phía đám người Vương Viễn.

Nhìn thấy kiếm quang giống như như tơ ngập trời, ngược lại mọi người cũng không hoang mang, vận linh lực mở phòng thủ theo bản năng. Phi Vân Đạp Tuyết thậm chí còn sử dụng một lá chắn, chắn ở trước người mình.

“Né mau! Đừng cản! Không cản được đâu!” Vương Viễn thấy thế, lập tức lớn tiếng nhắc nhở.

Hắn đã từng đánh nhau với Mao Thái ở trạng thái nhiệm vụ, kiếm quang của người này cực kỳ quỷ dị, có hiệu ứng đặc thù phá phòng thủ, ngoại trừ Kim Cương Bất Hoại Chi Khu giống như của Vương Viễn ra, người bình thường chắc chắn không thể ngăn cản được.

Nhưng đợi khi mọi người phản ứng lại thì đã quá muộn. Kiếm quang của Mao Thái đã bay tới trước người bọn họ.

“Phập phập phập phập!”

Kiếm quang xuyên qua mọi người trong nháy mắt, bốn người Điều Tử, Đạo Khả Đạo, Trường Tình Tử và Nhất Mộng Như Thị ngay lập tức bị mấy đường kiếm quang cắm thành cái rây.

Điều Tử là quan phủ, máu dày phòng thủ cao, bên cạnh còn có một đệ tử Bách Hoa là Đinh Lão Tiên, tuy bị đánh chỉ còn một tầng da máu, nhưng rất nhanh đã được Đinh Lão Tiên kéo đầy lại.

Mà Trường Tình Tử thì lại sử dụng một con rết dài màu đỏ, dùng một chiêu pháp thuật [Giả Vật Đại Hình], để con rết hứng sát thương thay mình.

Đạo Khả Đạo có thân thủ không yếu, ngay khi kiếm quang sắp đâm chết mình, hồ lô bản mệnh của y phát ra một tia sáng màu lục bao phủ y lại, lượng máu cũng nhanh chóng khôi phục.

Nhất Mộng Như Thị thì lại khá thảm, công pháp không ổn, pháp bảo không xong, thao tác cũng không được nốt… Trực tiếp bị kiếm quang đâm chết, lùi ra khỏi bí cảnh.

Đứa trẻ này đúng là thành thật, không chặn được thì cứ học theo Mario đi. Tên chó Mario này thấy tình thế không ổn, ngay lập tức trốn đến sau người Vương Viễn, ngược lại lông tóc vô thương.

Tuy rằng pháp bảo phòng thủ của Phi Vân Đạp Tuyết bị đánh tan thành tia sáng, bay trở vào trong cơ thể, nhưng vẫn được tính là khó khăn lắm mới ngăn được đòn tấn công của Mao Thái.

Lúc này, ngoại trừ loại biến thái không sợ kiếm quang của Mao Thái như Vương Viễn ra, người lợi hại nhất đương nhiên là Bôi Mạc Đình.

Bôi Mạc Đình vốn chính là cao thủ kiếm thuật của phái Hoa Sơn, sau vì tu hành Tịch Tà Kiếm Pháp mà bị phái Hoa Sơn trục xuất khỏi sư môn, sau lại học công pháp dị thường Quỳ Hoa Bảo Điểm, cái khác đừng nói, nhưng tốc độ thân pháp có thể nói là người đương thời không ai sánh bằng.

Sau khi phi thăng, y gia nhập vào kiếm phái Thục Sơn. Phía Thục Sơn là môn phái kiếm tu, phong cách chính là nhanh, chuẩn, độc.

Sau khi Quỳ Hoa Luyện Âm Đại Pháp dung hợp với Thục Sơn Ngự Kiếm Quyết, Bôi Mạc Đình đã phát huy đặc điểm nhanh, chuẩn, và độc của kiếm quyết phái Thục Sơn đến cực hạn.

Tiểu tử này đứng trước người Tố Niên Cẩn Thời, kích hoạt Thục Sơn kiếm quyết, phi kiếm bao quanh phía trước và sau lưng, một chia mười, mười chia một trăm, thoải mái thu phát, kiếm ảnh bay lên bay xuống, chỉ nghe thấy tiếng keng keng keng mà kiếm quang của Mao Thái đã bị Bôi Mạc Đình chặn lại hết.

Không chỉ Bôi Mạc Đình không bị kiếm quang đả thương, mà Tố Niên Cẩn Thời ở sau lưng y cũng không bị kiếm quang của Mao Thái đâm thủng.

“Trâu bò quá!” Đám người Một Đám Ô Hợp thấy Bôi Mạc Đình mạnh mẽ như vậy, đều sợ hãi than.

Phái Thục Sơn không hổ là đệ nhất đại phái ở tiên linh giới, không chỉ đẹp mà con mẹ nó còn biết đánh… sớm biết thế này đã học kiếm rồi, chứ pháp thuật thất bại biết bao.

Bôi Mạc Đình không chỉ có thể chặn kiếm quang, mà còn có sức đánh trả, sau khi đánh tan kiếm quang của Mao Thái, y chập hai ngón tay trái chỉ về phía trước, Thanh Vân Kiếm xuyên qua kiếm quang, đâm thẳng về phía Mao Thái.

“Hừ hừ! Thuật pháp như vậy mà cũng mạnh miệng?” Mao Thái hừ lạnh một tiếng, trăm đường kiếm quang hợp lại làm một, hóa thành một tia sáng màu đỏ quấn vào Thanh Vân Kiếm.

“Rắc!” Một tiếng trong trẻo vang lên.

Thanh Vân Kiếm vừa mới mua của Bôi Mạc Đình lập tức bị xoắn thành hai nửa ngay tại trận.

“Phụt…”

Phái Thục Sơn người kiếm hợp nhất, phi kiếm chính là pháp bảo, pháp bảo chính là phi kiếm, phi kiếm bị gãy, Bôi Mạc Đình phun ra một ngụm máu tươi, tay phải búng một cái, một pháp bảo hình cây châm bắn vào mi tâm của Mao Thái.

Mà Mao Thái thì lại chắp hai tay lại, năm luồng khói lại bảo vệ quanh người gã ta.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!