Nơi đây rộng rãi hơn bên ngoài Từ Vân Tự một chút.
Quái nhỏ Tinh Anh trong địa lao không khác bên trên là mấy, ngoài Xích Viêm Yêu Khuyển chính là Sa Âm Yêu Cơ, có kinh nghiệm trước đó, tất cả mọi người đồng loạt cách xa Sa Âm Yêu Cơ, tránh để ả mê hoặc. Một đường dọn dẹp quái nhỏ, cả đám đặt chân đến tầng đầu tiên của địa lao.
Đó là một khoảng sân rộng lớn, bên trên xây một tòa nhà nguy nga lộng lẫy, canh phòng bên ngoài là bốn tu sĩ trẻ tuổi đẹp trai.
Bốn tu sĩ không có tên, trên đầu lần lượt là bốn cái tên Phong Nô, Hỏa Nô, Lôi Nô, Điện Nô.
Mấy tu sĩ này đều có tu vi Kim Đan tầng một, động tác cứng ngắc, tựa hồ đã bị cướp mất nguyên thần, không nói lời nào đã xông thẳng lên.
Phong và Điện là kiếm tu, công kích mau lẹ và mạnh mẽ như gió rung chớp giật, chớp mắt cả hai đã cầm kiếm lao đến trước mặt nhóm Một Đám Ô Hợp.
“Lùi về phía sau!”
Vương Viễn thấy vậy vội vàng ra lệnh cho cả đám lùi lại, còn mình thì tiến lên trước, chặn hai kẻ kia lại.
“Phong Quyển Tàn Vân! !!”
Trường kiếm của Phong Nô bừng lên luồng sáng xanh, lấy tốc độ cực nhanh đâm về phía Vương Viễn.
Vương Viễn thuở nhỏ tập võ, phản ứng nhanh đến đâu không cần nói nhiều, sau khi tu luyện Cửu Chuyển Huyền Công, tố chất thân thể tăng lên trên diện rộng, mặc dù có phong chú gia trì nên Phong Nô xuất kiếm cực nhanh, nhưng ở trong mắt Vương Viễn tốc độ vẫn rất bình thường, chỉ thấy gã xuất kiếm không nhanh không chậm, hơi nghiêng người, trường kiếm của Phong Nô đã sượt sát qua ngực Vương Viễn.
Dầu gì Phong Nô cũng bị cướp mất nguyên thần, có tu vi Kim Đan nhưng không thể phát huy sáu phần sức mạnh.
Thấy Vương Viễn tránh thoát khỏi công kích, Phong Nô thoáng ngừng lại một chút, cổ tay khẽ động, chém ngang trường kiếm. Mà lúc này tay trái Vương Viễn đã tóm được cổ tay Phong Nô, tay phải đẩy lên, trường kiếm của gã văng ra.
Đồng thời hắn nhấc chân đá, mũi chân đụng vào đầu gối Phong Nô.
Phong Nô ăn đau đớn quỳ rạp một gối xuống đất.
[Tróc Cước] !
Đây chính là võ học gia truyền của Vương Viễn, một cước có lịch sử hai mươi năm, nếu ở trong thực tế, xương của Phong Nô đã phải vỡ thành mảnh vụn rồi, nhưng trong trò chơi chiêu thức phổ thông không có lực phán định như chiêu thức kỹ năng… trông thì mạnh đấy chỉ có thể đạp người ta khuỵu gối.
Đúng lúc này, Điện Nô vung trường kiếm, giống như roi da quật vào lưng Vương Viễn.
Vương Viễn dùng một tay đè chặt Phong Nô, tay còn lại duỗi ra sau chộp lấy trường kiếm của Điện Nô, kế đó thình lình dùng sức kéo giật một phát, Điện Nô bị quăng về phía nhóm Một Đám Ô Hợp.
“Lên! !!”
Thấy Điện Nô bị ném sang đây, Bôi Mạc Đình tay kết kiếm quyết đạp kiếm bay tới, trường kiếm chia ra làm mười, lao thẳng về phía Điện Nô.
Nhưng ai biết Điện Nô lại lắc mình vững vàng đứng lơ lửng giữa không trung, trường kiếm trong tay lóe lên tia điện, theo một loạt tiếng “đinh đinh đang đang”, đống trường kiếm của Bôi Mạc Đình bị hắn ta chém rụng lả tả.
“Í? Trời ạ!”
Bôi Mạc Đình nhìn đến ngu người.
Những người khác cũng ngạc nhiên há hốc mồm.
Thấy Vương Viễn nhẹ tay quăng một phát đã khiến Điện Nô văng đến đây, lại đấm đá hai ba phát làm Phong Nô ngã lộn nhào nên mọi người đều theo bản năng nghĩ thực lực của hai con BOSS này cũng bình bình.
Nhưng Bôi Mạc Đình vừa ra tay mới phát hiện chuyện không hề đơn giản như thế.
Bôi Mạc Đình là kiếm tu Thục Sơn, có Quỳ Hoa Luyện Âm Đại Pháp làm trụ cột, xuất kiếm chỉ có một chữ - nhanh, kiếm quang của Mao Thái y còn đỡ được toàn bộ kìa!
Với kiếm thuật và tu vi của y cộng thêm thanh Xích Âm Kiếm mới lấy được, một mình đấu với tu sĩ Kim Đan kỳ chỉ là chuyện nhỏ, nhưng một hiệp vừa qua Bôi Mạc Đình đã hiểu ra rằng, đòn phủ đầu lúc trước chỉ vẻn vẹn giúp y đấu ngang sức ngang tài được với Điện Nô mà thôi.
Quả nhiên chỉ có kiếm tu mới áp chế được kiếm tu.
Hai kiếm tu đánh với Vương Viễn và Bôi Mạc Đình, bên phía Hỏa Nô và Lôi Nô cũng không nhàn rỗi.
Ngay lúc Vương Viễn ném Điện Nô cho Bôi Mạc Đình, Hỏa Nô đột nhiên nâng tay trái lên đấm ba phát vào mũi, tay phải bấm quyết, há miệng phun một luồng lửa nóng hừng hực về phía hắn.
“Không được làm sư phụ ta bị thương!”
Tố Niên Cẩn Thời thấy vậy lập tức nhớ tới ngũ hành sinh khắc mà Vương Viễn từng dạy mình, lập tức đan tay kết ấn đẩy về trước, ngọn lửa nóng chưa kịp lan đến người Vương Viễn đã bị một con rồng nước đụng thẳng vào.
“Uỳnh! !! !”
Tiếng va chạm thật lớn vang lên.
Ngay lúc Tố Niên Cẩn Thời cho rằng rồng nước sẽ dập tắt pháp thuật của Hỏa Nô, ngọn lửa gặp nước lại như được tưới dầu, chớp mắt bùng lên ba trượng, nuốt trọn lấy Vương Viễn.
May Vương Viễn có Cửu Chuyển Huyền Công hộ thể nên không bị thương, chẳng qua mặt mũi bị thiêu đen sì.
“Ơ ơ?” Tố Niên Cẩn Thời bị dọa sợ đến luống cuống chân tay.
Không phải nước có thể dập lửa à, chuyện gì mới xảy ra vậy?
“Má nó là Tam Muội Chân Hỏa! !!” Mario nhất thời biến sắc.
Tam Muội Chân Hỏa là pháp thuật hệ hỏa cấp cao, tam muội là tiếng Phạn, ý là tu tâm, ngọn lửa này là tâm hỏa, Thủy Long của Tố Niên Cẩn Thời là phàm thủy, tất nhiên không dập được tâm hỏa, ngược lại thành đổ thêm dầu vào lửa.
Trong lúc Tố Niên Cẩn Thời kinh ngạc, không hề để ý có một đám mây đang ngưng tụ trên đầu mình, một đạo thiên lôi từ trên trời giáng xuống.
Mario tay nhanh mắt lẹ ném Thái Ất Ngũ Yên La ra, năm màn khói bao bọc lấy Tố Niên Cẩn Thời chặn lại đạo thiên lôi. Kế tiếp hắn ta nâng tay phải lên, thình lình nắm lại thật chặt.
“Aaaaa! !!”
Một tiếng hét thê thảm vang vọng trời xanh, mọi người theo tiếng kêu nhìn lại, phát hiện bàn tay đá khổng lồ chẳng biết đã xuất hiện dưới háng Lôi Nô từ lúc nào, bóp chặt lấy đường con cháu nhà hắn.
“À… Ờ… Ừm…”
Mọi người nhìn chòng chọc Mario bằng ánh mắt đầy kỳ dị, rốt cuộc y có bao nhiêu đam mê với thân dưới của người khác vậy?
Ngay cả Vương Viễn cũng nhịn không được cảm thán, chó không bỏ được thói ăn phân…
Thế công của bốn BOSS nhỏ này mặc dù hung mãnh nhưng phòng ngự lại chẳng ra gì, Lôi Nô và Điện Nô chia ra bị Mario và Bôi Mạc Đình kiềm chế, Phong Nô bị Vương Viễn quật ngã xuống đất.
Chỉ có Hỏa Nô mạnh mẽ cực kỳ, miệng phun Tam Muội Chân Hỏa vô địch, Thủy Long của Tố Niên Cẩn Thời không phá được, Ngự Mộc Thuật của Phi Vân Đạp Tuyết dĩ nhiên chẳng làm nên trò trống gì.