Đàn ông mà, miệng mồm hay nói mấy lời đứng đắn nhưng ai mà chẳng thích đàn bà lẳng lơ chứ.
Bôi Mạc Đình không có tiền đồ nhất, nhìn đến chảy cả máu mũi.
“Bôi Tử, Bôi Tử, có tiền đồ chút được không hả…” Vương Viễn vì sự bất hạnh của ai đó mà cảm thấy bi ai, lại tức giận vì y không biết phấn đấu, thế là tát Bôi Mạc Đình một cái thật kêu.
Bôi Mạc Đình giật mình, ngượng ngùng xoa mặt.
“Chậc chậc chậc…”
Mọi người cảm thán, nếu là Mario thô bỉ hoặc Đinh Lão Tiên không biết cách giao lưu với con gái, chưa biết mùi gái thì chẳng nói làm gì.
Bôi Mạc Đình có tiền lại còn trẻ, khiến bản thân rơi vào trạng thái quẫn bách như vậy đúng là không giống ai.
Nhìn Phi Vân Đạp Tuyết và Vương Viễn đi, hai tên này bình tĩnh vô cùng. Phi Vân Đạp Tuyết thì thoáng liếc nhìn ả kia rồi chuyển tầm mắt sang nam nhân nọ. Vương Viễn còn đếch thèm nhìn ả ta, mắt vẫn dán lên người gã nam nhân, miệng thầm lẩm bẩm: “Mặc nhiều như vậy lúc nãy làm thế nào nhỉ?”
Trong lúc lầm bầm Vương Viễn không quên nhìn tay và miệng nam nhân kia.
Ha ha, suy nghĩ của Vương Viễn luôn khác biệt với mọi người thế đấy.
“Các ngươi là ai? Dám cả gan xông vào Từ Vân Tự?”
Nam nhân kia thấy nhóm Một Đám Ô Hợp không phải người Từ Vân Tự thì tức giận hỏi.
Đồng thời thông tin của hai BOSS xuất hiện trước mặt mọi người.
[Tiêu Hiên]
Cảnh giới: Kim Đan tầng một
Khí huyết: Đầy
Pháp lực: Dư thừa
Pháp thuật: Tam Muội Chân Hỏa, Bính Hỏa Thần Lôi, Nhiếp Hồn Pháp.
Pháp bảo: Thái Cực Đồ
Giới thiệu bối cảnh: Vốn là tán tu hải ngoại, có thể hấp thu nguyên thần của người khác, bị Sa Âm Ma Nữ Dương Hoa quyến rũ rồi lừa đến đây, cam tâm tình nguyện vì ả lẩn trốn trong ma môn.
[Dương Hoa]
Cảnh giới: Kim Đan tầng năm
Khí huyết: Đầy
Pháp lực: Dư thừa
Pháp thuật: Sa Nữ Huyền Âm Đại Pháp
Pháp bảo: Huyền Âm Châu
Giới thiệu bối cảnh: Yêu nữ ma môn, giỏi thuật mê hoặc lòng người, thải dương nguyên của nam nhân trong thiên hạ để tu luyện tà công, tu sĩ chính đạo trẻ tuổi khắp nơi đều từng ăn khổ trong tay ả.
“Nhiếp Hồn Pháp…”
Mọi người nhìn thấy thông tin giới thiệu của Tiêu Hiên, mới chợt hiểu ra, nguyên thần của bốn người Phong Hỏa Lôi Điện ở bên ngoài đã bị Tiêu Hiên nắm giữ, nên mới biến thành cái dạng trông như xác sống đó.
Mấy người đó đã biến thành con rối mà tu vi còn khiếp người như vậy, vậy chỉ sợ tu vi của bản thân tu vi còn mạnh hơn.
Tiêu Hiên có thể nhiếp hồn của bọn họ, chắc tám phần cũng là do mấy tên chính đạo đó bị Dương Hoa quyến rũ, bị sắc đẹp làm cho lú não.
Biểu hiện trực quan nhất, có thể nhìn đám người Một Đám Ô Hợp không có triển vọng kia là biết.
Mario và Bôi Mạc Đình kề vai sát cánh, nhìn chằm chằm vào Dương Hoa và cảm thán: “Đây là yêu nữ ma đạo á, đây đúng thật là một nữ Bồ Tát phổ độ chúng sinh mà!”
“Đúng vậy!” Đạo Khả Đạo và Đinh Lão Tiên gật đầu với vẻ chắc chắn.
“…”
Phi Vân Đạp Tuyết và Trường Tình Tử đều sa sầm mặt mũi.
Vương Viễn thì lại mang vẻ mặt tức giận và tiếc nuối.
Về phần Điều Tử, người này không chỉ có cái mũi hữu dụng, mà còn là người nói ít làm nhiều, hắn vung cây bút lông trong tay, vẽ ra một lá bùa quấn vào Dương Hoa ở phía sau Tiêu Hiên.
“Cấm!”
Lá bùa bay ra, một dòng chữ vàng cực to sáng lên trên đầu Dương Hoa.
[Vạn Lại Vô Thanh] !
Thân là thiên quan, lực gây sát thương của Điều Tử chính không cao, nhưng thủ đoạn khống chế lại đủ cao, mấy loại như cố định cơ thể, giam cầm, cấm pháp gì đó, các loại pháp thuật khác nhau đều có thể dùng để khống chế trước.
Một chiêu [Vạn Lại Vô Thanh] này chính là kỹ năng cấm pháp, có thể cấm đối phương sử dụng thuật pháp trong thời gian ngắn.
Sở dĩ mục tiêu là Dương Hoa, là vì trực giác chiến đấu của Điều Tử vô cùng nhạy bén, tuy rằng Dương Hoa cũng không có thủ đoạn tấn công chân chính gì, nhưng đối với một tổ đội ế chổng chơ như Một Đám Ô Hợp mà nói, lực sát thương của cô ta chắc chắn không kém gì Tiêu Hiên, không ra tay giết Dương Hoa trước, còn không phải là đại xúi quẩy hay sao.
“Giết Dương Hoa trước!”
Dương Hoa đã bị Điều Tử cấm pháp, không thể sử dụng được pháp thuật, Vương Viễn ý thức được mưu đồ của hắn, mới tung người nhảy tới trước mặt Dương Hoa, giơ nắm đấm to như cái đấu, vung thẳng một quyền về phía cô ta.
“Bốp!”
Mắt thấy Dương Hoa sắp bị một quyền của Vương Viễn đấm trúng mặt, đột nhiên một ngọn lửa đỏ thẫm chặn giữa hai người rồi biến hóa thành một lá chắn, một quyền này của Vương Viễn nện lên lá chắn bằng lửa.
[Tam Muội Hỏa Thuẫn]
Hắn ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Tiêu Hiên nắm ngọn lửa, đang nhìn Vương Viễn đầy tức giận.
“Rầm!”
Một tiếng nổ vang lên, Tam Muội Hỏa Thuẫn của Tiêu Hiên bị một quyền của Vương Viễn đánh cho hơi lung lay, đốm lửa văng bốn phía. Ngay sau đó hắn lại giáng thêm một quyền xuống, khiến lá chắn tan biến vô hình hóa thành những đốm lửa nhỏ.
“Ế?”
Tiêu Hiên thấy quyền cước của hắn dũng mãnh như vậy, trong lòng cũng ngạc nhiên, hắn ta trở tay vung một cái, nhẹ nhàng đẩy một ngọn lửa lên ngực Dương Hoa, Dương Hoa bị đẩy lùi xa mấy trượng, kéo chút khoảng cách với Vương Viễn.
“Một đám tu sĩ chính đạo các ngươi dám cả gan đả thương phu nhân của ta!” Tiêu Hiên chợt quát một tiếng, giơ hai tay lên triệu hồi một con rồng lửa.
Con rồng lửa xoay tròn trên không một vòng, rồi lao về phía Điều Tử.
Tiêu Hiên cũng không ngu, cũng biết người biết pháp thuật khống chế là đứa ghê tởm nhất.
Điều Tử phản ứng cực nhanh, vội vàng cầm Bút Phán Quan trong tay vẽ một vòng tròn ở trước người, dùng pháp lực ngưng tụ thành lá chắn phía trước, ngăn cản con rồng lửa.
“Mau tránh ra! Ngươi không cần mạng à! Đây là Tam Muội Chân Hỏa đó!” Mario thấy thế, vội vàng lớn tiếng nhắc nhở.
“?” Điều Tử nghe vậy cũng hơi sững sờ.
“Ầm!”
Lúc này, con rồng lửa đâm vào lá chắn bằng pháp lực của Điều Tử, chỉ thấy một ngọn lửa bốc thẳng lên trời, lá chắn pháp lực của Điều Tử giống như nhiên liệu khiến cơ thể của con rồng lửa bành trướng hơn.
“Grào!” Một tiếng rồng ngâm, ngọn lửa phun về phía Điều Tử.
“Ngự Mộc!”
Phi Vân Đạp Tuyết chập hai tay lại, một sợi dây leo quấn lấy Điều Tử kéo hắn về sau, Điều Tử bị kéo thẳng về đội ngũ, tránh được một phát cắn của rồng lửa.
“Muốn chạy?”
Tiêu Hiên cười lạnh một tiếng, rồng lửa đuổi theo Điều Tử, trong phút chốc đã đuổi đến cách hắn chưa đầy ba trượng.