Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1581: Chương 1580: Lại là Lục Bào lão tổ

“Chẳng trách.”

Mọi người bừng tỉnh.

Lên tận Tiên Linh Giới rồi mà phương thức hoạt động của quan phủ vẫn như xưa, dùng đầu người đổi công trạng.

Cả đường nhặt xác, Điều Tử tính ra cũng không thua thiệt, nhất là BOSS Nguyên Anh kỳ như Hiểu Nguyệt thiền sư, không biết chừng lại đổi được một món pháp bảo thượng phẩm gì đấy.

“Lão Ngưu! Ngươi xử lý trước đi!”

Điều Tử chỉ chỉ thi thể.

Điều Tử là một thiên quan có tâm tư rất tinh tế, đã sớm chú ý động tác thu nguyên thần của Vương Viễn.

Mọi người đều là hồ ly ngàn năm.

“? ??”

Những người khác lộ vẻ mờ mịt, thầm nghĩ hai người này đã tranh thủ rồi mà còn ra vẻ nhường nhau.

“Ha ha!”

Vương Viễn ngượng ngùng cười một tiếng, tiến lên trước, dưới ánh mắt kinh dị của mọi người dùng tay đè chặt tử phủ của Hiều Nguyệt thiền sư.

“Ầm!”

Vương Viễn vừa mới đặt tay lên, đột nhiên tử phủ của Hiểu Nguyệt thiền sư nổ tung. Một thứ như đứa trẻ nít bao bọc trong ánh sáng vàng vọt ra ngoài, bay cao hơn trượng, phát ra tiếng mắng chửi tức giận: “Tên hòa thượng chó má kia, còn dám đuổi tận giết tuyệt lão phu! Ta sẽ nhớ kỹ ngươi!”

Là Nguyên Anh bản mạng của Hiểu Nguyệt thiền sư! !!

Thời điểm những người khác há hốc mồm ngạc nhiên, Vương Viễn lại vô cùng lãnh đạm.

Tu vi NPC vượt qua Kim Đan là có thể binh giải, phế vật như Lăng Hư Tử còn binh giải được thì chuyện xảy ra trên người Hiểu Nguyệt thiền sư chẳng có gì là lạ cả.

Thấy Hiểu Nguyệt thiền sư định binh giải, Vương Viễn chẳng chút hoang mang đan ngón trỏ và ngón giữa tay phải với tay trái vào nhau, bốn ngón tay tạo thành pháp quyết “cấm”.

Cùng lúc đó, Hành Giả trên đầu Vương Viễn lóe lên luồng sáng vàng, một vòng tròn từ trên trời hạ xuống, trói lấy Nguyên Anh của Hiểu Nguyệt thiền sư.

“Thu!”

Vương Viễn quát lớn một tiếng.

Vòng càng thu càng chặt.

“A! !!”

Hiểu Nguyệt thiền sư gào thét, bị chiếc vòng khóa cứng giữa không trung, bất kể ông ta có giãy giụa như thế nào cũng không tránh thoát được.

Thần khí trên đầu Vương Viễn có kỹ năng khống chế, có hiệu ứng đặc biệt với mục tiêu là thần hồn, đây là lần đầu tiên mà hắn sử dụng.

Sau khi tóm được Hiểu Nguyệt thiền sư, Vương Viễn đạp lên phi kiếm Huyền Quy, tính thu nguyên anh của ông ta.

“Đa tạ tiểu hòa thượng!”

Nhưng đúng vào lúc này, trên đỉnh đầu Vương Viễn truyền đến một tiếng cười quen thuộc.

Vương Viễn ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một lão già mặc áo xanh vừa xấu vừa lùn treo ngược trên không trung, hướng về phía mình cười toe toét, vươn tay ra cái đã tóm được nguyên anh của Hiểu Nguyệt thiền sư nuốt vào trong bụng.

Lão già kia chính là Lục Bào lão tổ cướp nguyên thần của Lăng Hư Tử lần trước.

“Ha ha ha! Không hổ là nguyên thần Đại Thừa Kỳ, tu vi quả nhiên kinh người, không uổng công lão phu ẩn núp ở đây hồi lâu…” Lục Bào lão tổ nuốt trọn nguyên anh xong thì cười vô cùng đắc ý.

“Đù má! Lại là ngươi nữa! !!”

Miếng thịt tới tận mồm rồi còn rớt, Vương Viễn tức đến bể phổi, vươn hai tay ra đánh một chưởng [Thiên Hạ Vô Song] về phía Lục Bào lão tổ.

“Ha? Ngươi dám ra tay với lão phu?”

Lục Bào lão tổ khá bất ngờ, phất tay lên, Vương Viễn chỉ nghe có tiếng nổ vang, kế tiếp một chưởng phong đánh tới.

“Ầm! !!”

Vương Viễn bị chưởng phong đánh lui mấy bước, Lục Bào lão tổ mượn lực bay ra xa hơn mười trượng, kéo giãn khoảng cách với hắn.

Lục Bào lão tổ ổn định thân hình giữa không trung, kinh ngạc nhìn Vương Viễn: “Ha ha! Tiểu hòa thượng lợi hại đấy, lão phu không có thời gian chơi với các ngươi nữa, đi đây!”

Vừa nói Lục Bào lão tổ vừa phất trường bào, hóa thành một luồng sáng xanh biến mất trước mặt mọi người.

“Tình huống gì thế? Chuyện gì vừa xảy ra vậy?”

Lúc này mọi người cũng rối rít ngự kiếm tới.

“Khụ! Khụ!”

Lục Bào lão tổ chạy mất, Vương Viễn không đuổi theo mà toát mồ hôi trầm mặc hồi lâu, cuối cùng tằng hắng một tiếng, phun ra một ngụm khói màu xanh mới hòa hoãn lại được.

“Không sao!”

Vương Viễn khoát tay nói: “Chúng ta đánh không lại lão…”

“Kia không phải tổ sư của bọn ta à?” Trường Tình Tử lẩm bẩm: “Sao lão lại ở đây?”

“Ai biết lão khốn kiếp kia định làm gì?” Nhắc tới Lục Bào lão tổ, Vương Viễn tức mình không thôi.

Hai lần liền!

Lần đầu tiên cướp nguyên thần của Lăng Hư Tử, lần thứ hai là nguyên anh của Hiểu Nguyệt thiền sư, không biết lão rốt cuộc là cố ý hay gì.

Bực bội nhất chính là, tu vi của lão già khốn kiếp kia cực cao, hơn hẳn Hiểu Nguyệt thiền sư nhiều, còn biết dùng độc và có kinh nghiệm thực chiến, mọi người cùng xông lên chưa chắc đã làm gì được lão.

“Mới rồi ta loáng thoáng nghe lão nói gì mà nguyên thần Đại Thừa Kỳ, không uổng công lão ẩn núp lâu như vậy.” Mũi Điều Tử không chỉ thính mà lỗ tai còn cực kỳ nhạy.

“Đại Thừa Kỳ? Lão già kia bị ngu à? Rõ ràng là Nguyên Anh kỳ mà.” Vương Viễn giơ ngón giữa về hướng Lục Bào lão tổ mới biến mất.

Điều Tử nói: “Lúc trước không phải Hiểu Nguyệt thiền sư nói ở đây bế quan sao? Không biết chừng ông ta đã bị thương.”

“Có lý lắm!” Mario nói: “Dầu gì cũng là đồ đệ của Trường Mi lão tổ, thực lực đâu thể nào mới Nguyên Anh kỳ.”

Mọi người vừa suy đoán vừa trở lại bên cạnh thi thể Hiểu Nguyệt thiền sư. Điều Tử thu hồi thi thể rồi cả đám rời khỏi bí cảnh.

[Hệ thống thông báo: Hoàn thành thăm dò bí cảnh, tu vi của bạn tăng lên rõ rệt.]

Vượt qua phụ bản Từ Vân Tự, thanh kinh nghiệm của đám Mario Trúc Cơ tầng mười lập tức đầy ắp, chỉ chờ đột phá là có thể kết thành Kim Đan.

Cảnh giới của Phi Vân Đạp Tuyết thì đã tăng lên Kim Đan tầng hai.

Tu vi của Vương Viễn trực tiếp tăng lên Trúc Cơ tầng mười và hắn nhìn thấy mục chọn độ kiếp xuất hiện.

“Lại là độ kiếp đặc biệt à? ??”

Vương Viễn buồn rầu… sao còn chưa dứt vậy?

Song ngẫm kĩ lại thấy cũng chẳng thành vấn đề.

Đột phá giới hạn, công pháp khác nhau sẽ có những thiết lập khác nhau.

Mario và Bôi Mạc Đình cần dung hợp công pháp cấp cao mới có tỷ lệ nhất định đột phá Kim Đan.

Phi Vân Đạp Tuyết thì cần chuyển thế trọng tu, công pháp đại đạo thông thẳng lên, cũng là nhóm phiền phức nhất.

Mà Vương Viễn chỉ cần chịu mấy đợt sét là có thể đột phá, so ra đơn giản hơn người khác nhiều.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!