Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1617: Chương 1616: Cảnh Xuân Rực Rỡ bỉ ổi

“Bạn ngươi?” Cảnh Xuân Rực Rỡ hỏi.

“Không sai! Vương Viễn gật đầu.

Cảnh Xuân Rực Rỡ bĩu môi: “Chắc chắn cũng không phải người tốt đẹp gì.”

“Ngươi cũng không phải người tốt.” Vương Viễn đáp.

“Ngược lại cũng đúng…” Cảnh Xuân Rực Rỡ tỏ vẻ tán thành.

Một lúc sau, đám người Một Đám Ô Hợp đồng thời tới quán rượu.

“Bên này!” Bây giờ bộ dáng của Vương Viễn là Mao Thái, sợ người khác không nhận ra, mới thuận tay chào hỏi.

“Chẳng trách ngươi to gan như vậy, hóa ra ngươi lại biến đi biến lại.”

Mọi người thấy bộ dáng này của Vương Viễn, trong lòng cũng hiểu ra, đều ngồi xuống.

“Sư phụ!”

Lúc này, một giọng nói vang lên phía sau Vương Viễn, quay đầu nhìn lại, thấy con nhóc Tố Niên Cẩn Thời cũng đã tới.

“Tố Tố tới rồi à, đã lâu không gặp…” Mario và Bôi Mạc Đình tiến lên với vẻ vô cùng nịnh nọt.

“Ế? Sao ngươi lại đẹp trai lên thế?” Tố Niên Cẩn Thời nhìn chằm chằm vào Vương Viễn với vẻ nghi ngờ.

“Mẹ nó…” Vương Viễn tức giận.

Ý gì đây? Mao Thái đã xấu như vậy rồi mà còn trở nên đẹp trai được sao? Thẩm mỹ lệch lạc như vậy, chắc chắn tam quan cũng có vấn đề, phải tuyệt giao thôi!

Tố Niên Cẩn Thời cũng không khách sáo, đi thẳng tới ngồi xuống bên cạnh Vương Viễn.

“Răng rắc!” Đôi đũa mà Điều Tử vừa mới cầm trong tay gãy thành tiếng, hắn thầm kêu một tiếng: “Toi rồi…”

“Vù!”

Cùng lúc đó, trong quán rượu nổi lên gió lạnh thấu xương, tràn ngập sát khí, hai ánh mắt truyền tới từ hai bên trái phải, Tống Dương và Độc Cô Tiểu Linh nhìn chằm chằm vào Vương Viễn và Tố Niên Cẩn Thời.

Bôi Mạc Đình và Mario ngậm miệng không nói, Phi Vân Đạp Tuyết thì quay đầu nhìn ra cửa, những người khác giả bộ chuyện này không liên quan đến mình, trong quán rượu lập tức lặng ngắt như tờ.

“Ai gọi ngươi tới đây?” Vương Viễn nhíu mày, hỏi Tố Niên Cẩn Thời.

“Phi Vân Đạp Tuyết!” Tố Niên Cẩn Thời chỉ vào Phi Vân Đạp Tuyết.

“Đồ chó! Cố tình khiến ta khó xử đúng không?” Vương Viễn túm áo Phi Vân Đạp Tuyết lên.

Phi Vân Đạp Tuyết vội vàng xin tha: “Đừng đừng đừng, ta là ông chủ đó, ngươi nể mặt ta cái đi… ngươi còn nợ ta một trăm linh thạch, ta cũng không có ý khác mà…”

“Đây là ai?” Tống Dương bình tĩnh hỏi.

“Ừm, người đó… không rõ nữa… hình như là đồ đệ mà lão Ngưu mới nhận.” Mario nhỏ giọng giải thích.

“Đồ đệ?” Cảnh Xuân Rực Rỡ cười ha ha, đáp: “Muốn học thì phải ngủ với sư phụ trước… Há!”

“…”

Cảnh Xuân Rực Rỡ vừa nói ra lời này, lực chú ý của tất cả mọi người đều bị lão thu hút, nhìn thấy dáng vẻ của lão, đầu tiên mọi người sững sờ, sau đó trong đầu nhảy ra hai chữ: “Đê tiện.”

“Ế?”

“Cái đệt?”

“Lão già này là ai đây?”

Bôi Mạc Đình ngơ ngác phun liền ba câu: “Lão tiên sinh này sắp sáu mươi rồi đi.” Đồng thời cũng thầm bảo: “Một đống tuổi rồi mà cũng dám chơi trò chơi, không sợ xuất huyết não sao?”

“Ha ha.” Cảnh Xuân Rực Rỡ mỉm cười, đáp: “Năm nay lão phu năm mươi tám, nhưng làm ông ngươi cũng dư rồi.”

Nói chuyện phiếm chiếm lời, Cảnh Xuân Rực Rỡ thật đúng là lão bất tử.

“Đệt!”

Bôi Mạc Đình là loại người dễ dàng bị người khác chiếm lời như vậy, thấy Cảnh Xuân Rực Rỡ tự xưng mình là ông, y lập tức nổi nóng. Cũng may không thể sử dụng kỹ năng pháp thuật đánh người trong khu vực an toàn, bằng không với tính cách của y, kiểu gì cũng đâm một kiếm tới.

“Ha ha, tính cách của người trẻ tuổi chớ có nóng nảy như vậy.” Cảnh Xuân Rực Rỡ đã được lời còn khoe mẽ.

“Đây chính là bạn mà Ngưu ca muốn giới thiệu cho chúng ta sao?” Điều Tử ở bên cạnh hỏi.

“Đúng vậy.” Vương Viễn chỉ vào Cảnh Xuân Rực Rỡ nói: “Giới thiệu một chút, ông cụ này là Cảnh Xuân Rực Rỡ.”

“Cảnh Xuân Rực Rỡ?”

Nghe được bốn chữ này, ánh mắt của tất cả mọi người đều trở nên nóng rực, Mario duỗi tay tới theo bản năng.

“Này này này… ánh mắt này của các ngươi khiến ta rất khó chịu đấy nhé.” Cảnh Xuân Rực Rỡ bị dọa cho giật mình.

“Ha ha ha!” Vương Viễn cười ha ha, bảo: “Lão Xuân chớ có sợ, đây đều là bạn của ta, tin tưởng được.”

“Chậc.” Cảnh Xuân Rực Rỡ đảo trắng mắt: “Đến ngươi ta còn không tin được, sẽ tin bạn ngươi chắc?”

“Lão Ngưu, có phải ngươi bụng đói vơ quàng không thế?” Bôi Mạc Đình liếc mắt quan sát Cảnh Xuân Rực Rỡ, nói: “Già như vậy còn chơi trò chơi sao? Ngươi sẽ không kêu lão tổ đội chung với chúng ta đấy chứ?”

“Đúng đó… ngươi thấy lão đã từng này tuổi, đừng xảy ra chuyện lại đổ lên người chúng ta, không phải người chơi tà phái chúng ta có lòng dạ độc ác đâu.” Trường Tình Tử cũng nói.

Người già chơi trò chơi xảy ra chuyện không phải không có, nhớ vài năm trước có ông cụ chơi điện tử đột nhiên xuất huyết não, người ta đã kiện Long Đằng và người cùng chơi trò chơi với ông cụ lên tòa, sống chết đòi bồi thường, chuyện này rất khiến người ta đau trứng.

Còn nữa, chơi trò chơi tầm mười tám đến ba mươi mới là thời đỉnh cao, người già khả năng phản ứng kém, thân thủ cũng không nhanh, phần lớn người già chơi trò chơi đều là du lịch, ngắm cảnh, giải sầu, dẫn người già ra ngoài đánh giết, rõ ràng là một gánh nặng.

“Ta già sao? Tiểu tử này thoạt nhìn còn già hơn cả ta thì phải?” Cảnh Xuân Rực Rỡ nghe được lời này rất bất mãn, thuận tay chỉ vào Mario tóc trắng đầy đầu.

“Đệt!” Mairo tức giận: “Ta là tóc trắng chứ không phải già nhé!”

Mọi người: “…”

“Các ngươi biết cái rắm ấy! Lão Xuân rất lợi hại đấy!” Vương Viễn cười bảo: “Nhà có người già như có báu vật, hiểu chưa?”

“Lão Ngưu nói đúng đó!” Phi Vân Đạp Tuyết rất tán đồng với quan điểm của Vương Viễn, nói: “Đến khi đó để Xuân ca nhìn phía sau, trong lòng chúng ta cũng có tự tin.”

“Ặc…”

Phi Vân Đạp Tuyết là ông chủ, hắn đã nói như vậy rồi, hiển nhiên những người khác sẽ không nói gì cả.

“Ngưu ca, có thể thả ta ra được chưa?” Phi Vân Đạp Tuyết cầu xin.

“…” Vương Viễn hơi cạn lời, ném hắn qua một bên.

Cảnh Xuân Rực Rỡ hỏi Vương Viễn với vẻ cợt nhả: “Người hung dữ đó là bà cả sao? Người bình thường không có gì nổi trội là bà hai? Còn thêm một bà ba nữa… lại còn có thể kêu bọn họ ở chung trong đội, được đó tiểu tử, hậu sinh khả úy…”

“Răng rắc!” Tống Dương và Độc Cô Tiểu Linh nghe vậy, nắm tay siết chặt kêu răng rắc.

“Ngươi còn nói nữa ta sẽ cho bọn họ giết ngươi lấy phần thưởng đó.” Vương Viễn liếc mắt nhìn Cảnh Xuân Rực Rỡ.

“Thật sao?” Mario và Bôi Mạc Đình nóng lòng muốn thử, đợi lệnh bất cứ lúc nào.

“Chậc! Thật không thú vị!” Cảnh Xuân Rực Rỡ mang vẻ mặt nhàm chán.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!