Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1652: Chương 1651: Chỉ làm màu được ba giây thôi

Trong trò chơi, tu vi của quái vật quân đội đơn thể có khả năng chẳng ra làm sao, nhưng sức chiến đấu đoàn đội chắc chăn cực kỳ bùng nổ. Những Lang Yêu này còn là binh lính trong Vạn Yêu cung, trên cơ bản địa vị của chúng tương đương với Ngự Lâm Quân, là tinh nhuệ trong tinh nhuệ.

Lúc này, phía trước ước chừng có mấy trăm đội Lang Yêu đứng trước mặt mọi người một cách chỉnh tề, cảm giác áp bách đó còn mạnh hơn đám yêu ma đầy đường bên ngoài Vạn Yêu cung gấp hơn ba phần.

“Tu sĩ nhân loại đáng ghét! Vậy mà lại dám xông vào Vạn Yêu cung! Bắt lại cho ta!"

Ngay khi đám người đang hoảng sợ cực kỳ, thì chỉ nghe thấy cách đó không xa truyền tới một giọng nói hung dữ.

Theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy một Lang Yêu to lớn dẫn đầu đang đứng trên bục cao, trong tay cầm một cột cờ lớn, thuận tay vung một cái, một tia sáng màu đen bao thủ lấy Đao Thuẫn Thủ, sau đó lại ra lệnh một tiếng, Đao Thuẫn binh hàng trước đồng loạt giơ tấm khiên, cúi đầu cúi người, xông về phía đám người Vương Viễn.

“Thu trận!”

Thấy Đao Thuẫn Thủ xông lại, Cảnh Xuân Rực Rỡ bèn ra lệnh. Nhóm Một Đám Ô Hợp lập tức thu hẹp trận hình, trốn sau lưng Vương Viễn, lui về sau chuẩn bị khống chế trước rồi mới ra tay.

“Lên!”

Mà đám Thiên Âm Minh lại khá ngang ngược, cứ thế xông thẳng lên không do dự.

“Kim Cương Bích Lũy!”

Đại Nhật Như Lai chặp hai tay lại, dựng thành lũy.

“Ầm!”

Đao Thuẫn Thủ lao lên trước nhất bị thành lũy của của Đại Nhật Như Lai ngăn lại.

“Lạc Tự Quyết!”

Cùng lúc đó Tam Dương Khai Thái nhảy lên thật cao rồi từ trên trời giáng xuống.

“Ầm!”

Tiếng va chạm thật lớn vang lên, Đao Thuẫn Thủ bị hất bay lên trời.

Côn Ngô vung tay kết ấn, vỗ một chưởng xuống đất rồi hô to: “Địa Thích!”

Không đợi Đao Thuẫn Thủ từ trên không đáp xuống, từng cọc giáo sắc bén bằng đất đã từ dưới đâm thẳng lên trời.

“Phập phập phập phập!”

Đao Thuẫn Thủ trong chu vi mấy trượng nháy mắt bị giáo đất đâm kín không thể động đậy.

Thanh Thành Vô Song lôi hồ lô ra hét lớn: “Thiên Tinh Hỏa!”

Một ngọn lửa màu trắng từ trên trời lao xuống, nuốt trọn lấy Đao Thuẫn Thủ…

“Ám Ảnh Thiên Tập Sát!”

Nhất Mã Bình Xuyên hóa thành một luồng sáng, chuyển động vèo vèo giữa đám quái, mỗi lần lướt qua lại kéo theo từng chùm mưa máu.

Đám kia không hổ là cao thủ hàng đầu của Tuyệt Hoạt Ca, phối hợp kỹ năng nhuần nhuyễn vô cùng, lại còn rất có tính thưởng thức nữa chứ.

Nhóm Một Đám Ô Hợp nhìn đến ngu người: “Uầy, khí phách thế! Chơi cứng đối cứng luôn! Phán định chiêu thức mạnh mẽ thôi rồi, ngay cả trị liệu cũng không cần!”

Đối phó với loại quái có tính xâm lược cực mạnh thế này, nhóm Một Đám Ô Hợp thường ưu tiên kéo giãn khoảng cách trước, khống chế rồi mới tập trung gây sát thương, hành động cực thận trọng.

Còn đám cao thủ Thiên Âm Minh lại khác, cứ lao lên đối đầu trực diện, ra tay điên cuồng phóng túng kiểu này bọn họ mới bắt gặp lần đầu.

Đây chính là lối đánh của cao thủ sao?

“Đánh rắm!”

Cảnh Xuân Rực Rỡ lại tỏ vẻ khinh thường: “Ai lại áp dụng lối đánh PvP điển hình lên quái bao giờ, chỉ làm màu được ba giây thôi! Mọi người chuẩn bị lên cứu viện!”

“Không thể nào? Bọn họ mà cần chúng ta đến cứu à?” Cả đám nghi ngờ hỏi.

Đừng thấy đám Thiên Âm Minh bị Vương Viễn dẹp gọn mà lầm, thực lực của bọn họ vẫn đáng được công nhận. Ai trong Tuyệt Hoạt Ca cũng mang tuyệt kỹ đầy mình, hoàn toàn không kém cạnh đám cao thủ Mario và Bôi Mạc Đình, chẳng nhẽ đánh mấy con quái nhỏ thôi cũng cần người khác lên hỗ trợ?

Nhưng mà đúng vào lúc này, chỉ nghe đám Nhất Mã Bình Xuyên la lên: “Ế? Đám Đao Thuẫn Thủ kia chưa chết à? Lì đòn thế nhở!”

“Đậu xanh rau má!”

Nhóm Một Đám Ô Hợp nghe vậy thì đen mặt.

Xem ra Cảnh Xuân Rực Rỡ đoán đúng rồi, bọn họ quen dùng lối đánh PvP, tiêu diệt đối thủ chỉ bằng một tổ hợp kỹ năng.

Nhưng quái nào giống với người chơi.

Làm một phép so sánh thế này, lượng máu của người chơi thấp hơn quái cùng cấp bậc rất nhiều, nhất là quái Tinh Anh với điểm khí huyết chỉ thua mỗi BOSS. Cùng một tổ hợp kỹ năng, người chơi khả năng cao sẽ chết, còn quái rớt cho nửa lượng máu là đã nể mặt sát thương đầu ra lớn của người chơi lắm rồi đấy.

Hơn nữa khi người chơi không chết ngay trong một đợt công kích bọn họ sẽ nhanh chóng ôm lượng máu thấp kéo giãn khoảng cách.

Nhưng đám Đao Thuẫn Thủ kia lại mặc kệ tất cả, chịu sát thương xong vẫn tiếp tục cố chấp đứng dậy, cứ thế nhấc thuẫn nện thẳng vào đám Nhất Mã Bình Xuyên.

Thanh Thành Vô Song và Côn Ngô còn đỡ, đứng sau lưng xe tăng cứng Đại Nhật Như Lai nên không sợ.

Hai đồng chí cận chiến Tam Dương Khai Thái và Nhất Mã Bình Xuyên trực tiếp bị Đao Thuẫn Thủ vây vào giữa.

Tam Dương Khai Thái thao tác cực nhanh, dùng một thanh trường kiếm đánh đủ bốn thức kiếm pháp điểm – đâm – băng – lạc, công kích khắp lá chắn.

Nhất Mã Bình Xuyên cũng chẳng kém cạnh gì, né trái né phải, di chuyển vô cùng tự nhiên giữa vòng vây quân địch.

Đám Đao Thuẫn Thủ này không có biện pháp cầm chân hai người bọn họ.

Nhưng nơi đây nào chỉ có mỗi Đao Thuẫn Thủ.

Phía sau còn có cung tiễn thủ lang yêu, hai bên cánh trái phải lần lượt là lang yêu pháp sư hệ băng và hỏa.

“Bắn tên!”

Thủ lĩnh lang yêu vung lá cờ trong tay, cung tiễn thủ lập tức giương cung lắp tên.

“Viu viu viu vèo!”

Đống tên như một cơn bão châu chấu từ phương trời xa ùn ùn kéo đến.

Đám Đại Nhật Như Lai bị Đao Thuẫn Thủ chặn lại một bên, muốn chạy sang hỗ trợ cũng khó.

“Ngũ Hành Hồi Thiên!”

Mắt thấy hai người Nhất Mã Bình Xuyên sắp bị bắn thành cái sàng, Cảnh Xuân Rực Rỡ khẽ lắc lục lạc trong tay.

“Đinh đang!”

Năm ma thần ngũ hành từ trên trời giáng xuống vây Nhất Mã Bình Xuyên và Tam Dương Khai Thái vào giữa, đồng thời mở ngũ hành đại trận.

Mưa tên dày đặc bị đánh bật toàn bộ.

Vương Viễn tung người vượt qua đám Đao Thuẫn Thủ nhảy vào trong ngũ hành đại trận, vươn tay tóm lấy cổ áo Nhất Mã Bình Xuyên và Tam Dương Khai Thái, sử dụng Thích Già Trịch Tượng Công ném cả hai về phía đội ngũ.

Kế tiếp hắn lại dùng [Thúc Địa Thành Thốn] lẩn khỏi bãi quái.

Ba người Đại Nhật Như Lai cũng nhân cơ hội quay về tụ tập với mọi người.

Lúc này cả năm đã sợ đến tái mặt.

Nhất Mã Bình Xuyên hoảng sợ nói: “Mẹ nhà nó chứ… Suýt chút nữa là xong đời rồi… May nhờ có Ngưu ca!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!