Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1657: Chương 1656: Cô gái này là cái quỷ gì vậy?

“Băng Tự Quyết!”

Tam Dương Khai Thái hét lớn một tiếng, bổ một kiếm vào mặt Vạn Cổ Hồ Vương với thế không thể đỡ.

Vạn Cổ Hồ Vương không tránh không né, duỗi tay trái chộp lấy cổ tay Tam Dương Khai Thái trước khi thế kiếm của gã ập đến, sau đó quật mạnh về sau.

“Ầm!”

Nhất Mã Bình Xuyên đang ẩn thân sau lưng Vạn Cổ Hồ Vương bị nện cho mất trạng thái, hai người va ầm vào nhau, ngã dúi xuống đất.

“Má nó…”

Mọi người thấy Vạn Cổ Hồ Vương hung hãn như vậy thì rối rít nhìn về phía Vương Viễn: “Ngươi gọi đây là phong ấn chín thành tu vi à?”

“Đúng vậy…”

Vương Viễn nói: “Nếu không các ngươi đã sớm chết rồi.”

Ngoài miệng thì nói như vậy nhưng trong lòng Vương Viễn lại chấn động không thôi.

Lạc đà gầy vẫn hơn con ngựa, đặt trong trường hợp này mà nói tuyệt đối không chỉ đúng chun chút.

Vạn Cổ Hồ Vương là vua của vạn yêu, thực lực mạnh đến đâu có thể tưởng tượng được, dù hiện tại không ở thời kỳ đỉnh phong và còn bị phong ấn chín thành công lực lão ta vẫn cực kỳ khó chơi, có trời mới biết nếu đụng độ nhau ở thời kỳ đỉnh phong thì còn mạnh đến trình độ nào.

“Tam Phiên Phiền Não Phong!”

Vạn Cổ Hồ Vương chung quy cũng là BOSS hệ phép, sau khi dùng tay quật Nhất Mã Bình Xuyên và Tam Dương Khai Thái xong lão ta lại bắt pháp quyết, chỉ thấy ánh sáng xanh chợt lóe, mấy trăm lưỡi đao gió phóng thẳng về phía cả đám.

“Phi Vũ Bách Thức!”

Độc Cô Tiểu Linh lôi hai nòng pháo Gatling ra, mưa tên ập xuống.

“Đùng đùng đùng đùng!”

Mũi tên và đao gió va chạm với nhau, dưới sự thôi thúc của pháp lực, khói bụi bay mù trời.

“Tung Hoành Vạn Thiên!”

Cùng lúc đó, Bôi Mạc Đình tựa như ánh sáng, mang theo kiếm khí xuyên qua khói bụi mù trời phi tới trước mặt Vạn Cổ Hồ Vương.

“Có chút tài mọn này thôi cũng lôi ra cho mất mặt?”

Vạn Cổ Hồ Vương khẽ mỉm cười, lui về sau nửa bước, hai tay khẽ phẩy, một bức tường khí màu xanh chắn trước mặt lão ta.

“Ầm! !!”

Bôi Mạc Đình đụng đầu vào bức tường khí, bị bắn ngược trở về, nhưng kiếm quang vẫn xuyên qua lá chắn đâm vào bả vai Vạn Cổ Hồ Vương.

Mặc dù không gây được bao nhiêu sát thương nhưng đủ để khiến Vạn Cổ Hồ Vương bất ngờ trong thoáng chốc.

“Tiểu tử giỏi lắm, có thể làm ta bị thương!”

Vạn Cổ Hồ Vương bước lên trước một bước, vươn tay tóm lấy cổ áo Bôi Mạc Đình, bàn tay phải cong lại nhè vào đầu hắn ta mà nắm.

“Cứu ta!”

Bôi Mạc Đình la to, tính mạng như chỉ mành treo chuông.

Đột nhiên một bàn chân thật to thình lình xuất hiện bên cạnh Vạn Cổ Hồ Vương, đá trúng má phải lão ta, chính là Vương Viễn mới dùng Súc Địa Thành Thốn nháy mắt dịch chuyển lại đây.

“Bốp!”

Cú đá này cực mạnh, đạp cho Vạn Cổ Hồ Vương chao đảo, buộc phải trượt sang trái mấy bước, Bôi Mạc Đình cũng nhờ đó mà thoát khỏi bàn tay quái ác kia.

“Hấp Tinh Chưởng!”

Không đợi Vạn Cổ Hồ Vương đứng vững, Tống Dương sau lưng đã đập một chưởng vào gáy lão ta.

“Chỉ bằng mấy người các ngươi?”

Vạn Cổ Hồ Vương duỗi tay ra sau tính bắt lấy Tống Dương.

Vương Viễn thấy vậy, tay trái dùng Hồ Giảo Man Triền, tay phải tóm cổ Vạn Cổ Hồ Vương, bàn tay phải nắm chặt lại đấm thật mạnh vào mặt lão ta.

“Bốp!”

Lại là một đòn nặng ký, dấu chân trên mặt Vạn Cổ Hồ Vương còn chưa mất đã ăn thêm một dấu tay.

Tống Dương nhân cơ hội cúi đầu, dưới chân chuyển động, dùng một chiêu [Đẩu Chuyển Tinh Di] vòng sang trái Vạn Cổ Hồ Vương, đồng thời nện một chưởng vào mạn sườn lão ta.

“Bịch!”

Vạn Cổ Hồ Vương tóm hụt, mặt ăn một đấm, giờ bên sườn lại thêm một cú nữa.

“Vô liêm sỉ!”

Vạn Cổ Hồ Vương giận điên người, hai tay vận pháp lực, lưỡi đao gió màu xanh xuất hiện trên tay, lao về phía Tống Dương.

Vương Viễn chẳng chút hoang mang kéo Tống Dương lùi về sau, chiêu của Vạn Cổ Hồ Vương lại đánh vào khoảng không.

Bấy giờ Tống Dương chập hai ngón tay phải vào nhau, mang theo một đạo kiếm khí cắm vào ngực lão ta.

“Phụt!”

Kiếm khí xuyên qua ngực của Vạn Cổ Hồ Vương, chui vào trong cơ thể lão ta.

Tống Dương nhẹ giọng nói: “Ngọc Thanh Phi Lưu, phá!”

“Bùm!” Một tiếng.

Kiếm khí nổ tung trong cơ thể của Vạn Cổ Hồ Vương, ngực của lão ta bị nổ ra một cái lỗ, thanh máu trên đầu giảm mạnh xuống, rõ ràng đã rớt một tầng.

“Vô Kỵ tỷ tỷ làm hay lắm!” Bôi Mạc Đình thấy Tống Dương chỉ dùng một ngón tay đã đánh ra được sát thương cao như vậy, mới lớn tiếng kêu la.

Đám người Một Đám Ô Hợp cũng khen ngợi: “Không hổ là Vô Kỵ cô nương!”

“Được đó cô gái nhỏ!” Ngay cả Vương Viễn cũng không nhịn được mà thán phục.

Đừng thấy quyền cước của hắn tàn nhẫn, đánh cho cơ thể của Vạn Cổ Hồ Vương đến bất ổn, nhưng Vạn Cổ Hồ Vương lại là yêu tu thượng cổ, tuy rằng là pháp sư, nhưng thể hồn lại khiếp người, quyền cước của Vương Viễn đánh lên người lão nhìn thì hung hãn, nhưng thực ra lực sát thương lại không tính là quá cao.

Mà một chiêu [Ngọc Thanh Phi Lưu] này của Tống Dương, lại nổ tung từ trong ra ngoài, sát thương của nó còn cao hơn sát thương chính của Vương Viễn rất nhiều.

Từ sau khi Tống Dương phi thăng đến tiên linh giới và tiến vào Côn Luân, cô gái này vẫn luôn làm nhiệm vụ, Vương Viễn cũng không biết cô học được công pháp gì, trước đây khi phóng hỏa trong rừng, Tống Dương vừa phong vừa hỏa, khiến Vương Viễn còn tưởng cô đã thành pháp sư rồi cơ, nhưng không ngờ lực sát thương khi cận chiến của cô gái cũng đáng sợ như vậy.

Bên Một Đám Ô Hợp còn đỡ, dù sao mọi người cũng rất quen thuộc Tống Dương rồi, ở trong toàn thể đội ngũ cô cũng là cao thủ mạnh nhất ngoại trừ Vương Viễn ra, nhưng đám người Thiên Âm Minh cũng chưa từng nhìn thấy trường hợp nào như vậy.

“Đậu má! Cô gái này là cái quỷ gì vậy?”

Đám người Thiên Âm Minh thấy thân thủ của Tống Dương lợi hại như vậy, gây sát thương chính còn mạnh mẽ như thế, đến cằm cũng đều rớt hết xuống đất.

Trong ấn tượng rập khuôn của người chơi, người chơi nữ và tài xế nữ đều là hố thần không thể chọc vào. Người chơi nữ có mạnh bao nhiêu, ở trước mặt người chơi nam cũng chỉ như vậy.

Nhưng sự xuất hiện của Tống Dương, lại hoàn toàn phá đổ suy nghĩ cố định đó của bọn họ.

Mọi người cũng đã đích thân trải nghiệm thân thủ của Vạn Cổ Hồ Vương, Tam Dương Khai Thái và Nhất Mã Bình Xuyên đều là cao thủ cận chiến đỉnh chóp, nhưng đến ngay cả một hiệp với Vạn Cổ Hồi Vương còn không đỡ nổi, chỉ có loại siêu cao thủ như Vương Viễn mới có thể có tới có lui.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!