“Đồ chó! Ngươi đè chết ta rồi!” Tống Dương đỏ mặt tía tai.
Vương Viễn thì lại chẳng quan tâm đến cô, chỉ đau lòng bảo: “Quần áo ta mới thay xong, con mẹ nó lại bị xé tiếp!”
Vương Viễn xem như đã hiểu rồi, công pháp thể tu Cửu Chuyển Huyền Công chó má này không tốn tu vi, không tốn pháp lực, con mẹ nó chỉ tốn quần áo, lần nào đánh nhau cũng bị đánh đến thoát y mình trần, quần áo nát tươm...
Tuy rằng bộ đồ tồi tàn này không có thuộc tính gì, nhưng trang phục đời mới bình thường này cũng có rẻ gì đâu.
“Đệt! Ta quan trọng hay là quần áo quan trọng!” Tống Dương tức giận, lăn người dậy, thuận tay cào mấy đường lên da mặt dày của Vương Viễn.
Vương Viễn không cam lòng yếu thế, duỗi tay bóp mặt Tống Dương, kéo sang hai bên.
“Uông a....” Tống Dương hét lên vì bị kéo
“Con mẹ nó các ngươi xong chưa hả?”
Đám người Một Đám Ô Hợp bắt đầu chửi đổng: “Chơi cái gì đâu, Vạn Cổ Hồ Vương cố lên! Đánh chết bọn họ đi!”
“Hủy Thiên Diệt Địa Tam Thức!”
Thấy lúc này hai người còn liếc mắt đưa tình được, Độc Cô Tiểu Linh tràn đầy lửa giận, trút hết toàn bộ lên người Vạn Cổ Hồ Vương. Nòng súng miệng pháo đồng loạt nhắm trúng mục tiêu, cự pháo và mũi tên đồng thời bắn ra, ngọn lửa cùng mũi tên lông vũ bắn thẳng vào Vạn Cổ Hồ Vương.
“Hây!” Vạn Cổ Hồ Vương há miệng gầm lên một tiếng.
Một cơn gió xoáy phun ra từ trong không trung, cuốn theo mũi tên lông vũ ngập trời vào trong miệng trời, cái đuôi sau lưng vung một cái, quất lên viên đạn, viên đạn hơi nghiêng, vòng qua Vạn Cổ Hồ Vương bay thẳng đến chỗ Vương Viễn và Tống Dương ở phía sau.
“Ôi trời!”
Tống Dương thấy viên đạn bay tới, kéo Vương Viễn lăn người một cái, cả hai cùng lăn sang một bên.
“Ầm!”
Viên đạn rơi xuống chỗ hai người vừa mới ở, nổ ra một cái hố to trên mặt đất.
“Tiếc ghê!” Mọi người mang vẻ mặt tiếc hận.... sao lại trật chứ.
“Đừng làm loạn nữa, nhân lúc này!” Cảnh Xuân Rực Rỡ vung tay, năm ma thần vây quanh Vạn Cổ Hồ Vương, tấn công vòng tròn.
Vạn Cổ Hồ Vương không hề hoang mang chút nào, liên tiếp di chuyển hóa giải từng pháp thuật một.
“Cùng lên!”
Vương Viễn tung người lên, gia nhập đoàn chiến.
Mấy người Nhất Mã Bình Xuyên, Tam Dương Khai Thái, Bôi Mạc Đình, và Tống Dương cũng phi người tới theo.
Ngoài có năm ma thần và pháp thuật của đám người Một Đám Ô Hợp quấy rầy, trong thì có các cao thủ như đám người Vương Viễn cận thân tấn công, Vạn Cổ Hồ Vương không ngăn được, cái đuôi phía sau xòe ra như chín cánh tay, ngăn cản đón đỡ, kín không chỗ hở, ép cho mọi người phải liên tục lùi về sau.
Suy cho cùng Nhất Mã Bình Xuyên cũng quen đánh lén, tuy đánh chính diện thân thủ cũng không yếu, nhưng vẫn kém hơn đám người Vạn Cổ Hồ Vương và Vương Viễn một chút.
Vừa không kịp né một cái, đã bị cái đuôi của Vạn Cổ Hồ Vương quấn vào mắt cá chân, đuôi của lão ta túm Nhất Mã Bình Xuyên rồi quăng trái quật phải.
“Binh binh! Binh binh! Binh binh binh binh!”
Nhất Mã Bình Xuyên đáng thương bị đập đến hoa mắt chóng mặt, không phân rõ đông tây nam bắc.
Bôi Mạc Đình thấy thế trong lòng hoảng hốt, lộ ra sơ hở, cũng bị một cái đuôi duỗi tới quấn lấy eo, cùng chung cảnh ngộ với Nhất Mã Bình Xuyên, hai người tiếp xúc thân mật đủ kiểu với mặt đất.
“Băng Tự Quyết!”
Mắt thấy hai người Nhất Mã Bình Xuyên sắp bị đập chết, Tam Dương Khai Thái nôn nóng cứu người, giẫm lên một bước, đâm một nhát kiếm vào đuôi Vạn Cổ Hồ Vương.
Đuôi của Vạn Cổ Hồ Vương rụt về sau, hóa giải lực đạo, thuận theo trường kiếm quấn quanh cổ Tam Dương Khai Thái.
Nhưng lần này lại cho Vương Viễn cơ hội. Hắn nhân lúc này chui người vào, năm ngón tay chập lại, đâm một nhát đao tay nặng nề vào cổ họng Vạn Cổ Hồ Vương.
“Phập!”
Vạn Cổ Hồ Vương bị đánh hơi nghiêng về sau, Tống Dương theo sát sau đó, lại đâm một ngón vào huyệt thái dương của lão ta.
Thế nhưng không đợi cô lại sử dụng [Ngọc Thanh Phi Lưu], đột nhiên cái đuôi sau người Vạn Cổ Hồ Vương duỗi nghiêng tới, quấn lấy cánh tay của Tống Dương rồi giật về sau, Tống Dương bị kéo không đứng vững được, một cái đuôi khác quất về phía cô.
“Bốp! Bốp!” Hai tiếng, đã đánh lên mặt Tống Dương, lập tức trên gương mặt trắng nõn của cô, trái phải mỗi bên hiện ra một dấu đỏ bừng, Tống Dương bị đánh đến nổ đom đóm mắt, mất đi ý thức.
“Xong rồi... Vạn Cổ Hồ Vương sắp chết rồi!”
Toàn bộ Một Đám Ô Hợp nhìn thấy một màn này, trong lòng khẩn trương cả lên, lặng lẽ làm dấu thánh giá với Vạn Cổ Hồ Vương.
Lão cáo già này là đang tìm cảm giác mạnh đây mà... ngươi đánh ai không đánh, lại đi đánh Tống Dương... mà đánh Tống Dương cũng thôi đi, lại còn đánh vào mặt... thế này không phải là gây sự sao?
Đừng thấy ngày thường Vương Viễn là một thẳng nam cứng rắn, bỏ qua các loại biểu hiện của Tống Dương, nhưng người này vẫn vô cùng quan tâm cô, chuyện này chỉ cần người không mù thì đều nhìn ra được.
Lúc đầu, tại sao Lý Tiêu Dao lại bị Vương Viễn đánh cho thê thảm như vậy, hơn nữa cứ gặp là đánh, còn không phải bởi vì hắn ta hèn phát sợ đi trêu chọc Tống Dương hay sao, tên hòa thượng này nhìn thì tùy tiện, nhưng thực ra rất nhỏ nhen.
“Thì ra ngươi chọn cái chết!”
Quả nhiên, Vương Viễn thấy Tống Dương bị Vạn Cổ Hồ Vương vả cho hai phát lập tức nổi giận, đột nhiên ánh mắt trở nên hung ác hẳn lên.
“Bốp!”
Một màn sương máu tản ra từ trên người hắn, thanh máu trên đầu bắt đầu giảm xuống.
Thiên Ma Huyết Độn! Mở!
Thuộc tính của Vương Viễn tăng lên gấp đôi.
“?”
Vạn Cổ Hồ Vương thấy khí thế của hắn bất chợt thay đổi lớn, trên mặt hiện ra vẻ kinh ngạc.
Hắn không nói hai lời, trực tiếp lao đầu tới, “coong” một tiếng, húc thẳng vào mặt của Vạn Cổ Hồ Vương.
“Ui chao!”
Vạn Cổ Hồ Vương bị một cái húc đầu này của hắn đẩy lùi nửa bước, vừa định đánh trả, thì hai tay của hắn đã duỗi tới túm lấy bộ râu trên mặt Vạn Cổ Hồ Vương, rồi giật mạnh về sau. Vạn Cổ Hồ Vương bị kéo đến trước mặt hắn. Lúc này, hắn đột nhiên nhấc đầu gối phải, thúc mạnh một tiếng “bốp” vào háng của Vạn Cổ Hồ Vương.
“Á!”
Một tiếng kêu thảm thiết chọc thẳng tầng mây, Vạn Cổ Hồ Vương cong thắt lưng lại đầy đau đớn.
Sau đó Vương Viễn thò tay phải xuống, túm cổ áo của Vạn Cổ Hồ Vương, thân hình quay một vòng, eo dùng sức.
“Coong!”
Một đòn quăng vai hất Vạn Cổ Hồ Vương lăn người trên đất.
Lão ta vùng vẫy muốn đứng dậy, nhưng đột nhiên Vương Viễn lại nhảy xuống giẫm lên ót lão ta, đầu của lão ta bị giẫm lún sâu vào đất.