Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1663: Chương 1662: Đánh chết! Vạn Cổ Hồ Vương!

“Cái này…” Nhất Mã Bình Xuyên nghẹn họng.

Với dáng vẻ hiện tại của Vạn Cổ Hồ Vương, phỏng chừng trong khoảng thời gian ngắn sẽ không dừng lại, đợi kỹ năng của lão ta kết thúc, mọi người đã sớm nát thành thịt vụn rồi.

“Cũng không phải không có chỗ an toàn.” Lúc này, đột nhiên Cảnh Xuân Rực Rỡ nói.

“Chỗ nào?” Mọi người khó hiểu.

Cảnh Xuân Rực Rỡ đáp: “Bên cạnh BOSS!”

“Cái này…”

Mọi người liếc mắt nhìn Vạn Cổ Hồ Vương ở trong vòng phòng bộ, không nhịn được mà mắng: “Lão Xuân chó, đã là lúc nào rồi mà ngươi còn làm loạn?”

Quả thực, bên cạnh Vạn Cổ Hồ Vương trống trơn, không có đao gió bay qua bay lại, nhưng không đập vỡ được lồng phòng hộ đó, người chơi có thể chui vào kiểu gì?

“Chớ có hoảng sợ! Các ngươi không cảm thấy trong lồng phòng hộ chính là khu vực không thuộc kiểm soát của BOSS sao?” Cảnh Xuân Rực Rỡ hỏi.

Mọi người bĩu môi đáp: “Vậy cũng có ích gì đâu? Lồng phòng hộ cũng không có góc chết, chúng ta vào kiểu gì?”

“Không có góc chết?” Cảnh Xuân Rực Rỡ: “Các ngươi không nhìn thấy bên dưới trống sao? Người không vào được, nhưng pháp thuật có thể vào được.”

“Ế?” Nghe thấy lão nói như vậy, mọi người hơi sững sờ.

Lồng phòng hộ đó che chắn bên cạnh Vạn Cổ Hồ Vương, nhưng lại không bảo vệ mặt đất dưới chân.

“Nói không sai, nhưng khoảng cách tấn công không đủ!” Côn Ngô và Phi Vân Đạp Tuyết nói.

Trong đội ngũ, người có thể phóng pháp thuật lên khỏi mặt đất chỉ có hai người Phi Vân Đạp Tuyết và Côn Ngô. Nhưng lúc này mọi người đều bị đao gió ép đến góc cung điện, cách Vạn Cổ Hồ Vương quá xa, pháp thuật hoàn toàn không thể tấn công tới được.

“Vậy thì khó giải quyết đây…”

Cảnh Xuân Rực Rỡ lắc đầu đáp: “Trừ phi các ngươi có thể nghĩ ra cách chịu được đao gió, dùng pháp thuật cắt ngang Vạn Cổ Hồ Vương đang thi pháp, bằng không chúng ta sẽ chết hết.”

“Ngược lại ta có thể chịu được đao phong.” Vương Viễn ở bên cạnh nói.

“Ngươi chịu được cũng có tác dụng khỉ gì.” Cảnh Xuân Rực Rỡ nói: “Ngươi có biết pháp thuật không? Hay là năng lực Thúc Địa Thành Thốn của ngươi có thể bay vào trong lồng phòng hộ? Đao gió này bay ngập trời, ngươi cũng không thể bảo vệ được người khác.”

“Như thế quả thực không được…” Vương Viễn lắc đầu, đáp: “Nhưng ta có cái này…”

Nói xong, hắn lôi một quyền sách từ trong ngực ra, gửi ảnh chụp màn hình vào kênh.

Quyển sách đó rách tươm như xơ mướp, trên đó viết bốn chữ [Địa Hành Chi Thuật.]

Địa Hành Chi Thuật là dị thuật mà Vương Viễn mang từ phàm gian giới lên, ngay khi Tang Thổ Công bị giẫm chết, hắn đã thuận tay mò ra được, bởi vì biết công pháp sẽ bị dung hợp, cho nên hắn vẫn luôn không học.

“Cái này…”

Mọi người nhìn thấy [Địa Hành Chi Thuật] trong tay hắn, trong lòng đều lạnh lẽo.

Địa Hành Chi Thuật, nhìn cái tên thôi cũng biết đây là pháp thuật gì rồi! Tuy rằng thứ này không có lực công kích gì cả, nhưng chắc chắn là thủ đoạn hàng đầu của người nham hiểm, cái thứ này rơi vào trong tay Vương Viễn sẽ sinh ra phản ứng hóa học thế nào, nghĩ thôi cũng cảm thấy sởn hết gai ốc.

Nhưng cũng may mọi người đều biết bay, nên sức ảnh hưởng còn hơi giảm bớt, nếu như ở phàm gian giới, cũng không biết sẽ là tai họa thế nào nữa.

Vương Viễn vỗ hai tay, Địa Hành Chi Thuật hóa thành một tia sáng chui vào trong người hắn.

[Hệ thống nhắc nhở: Bạn đã học “Địa Hành Chi Thuật.”]

“Bảo vệ Vô Kỵ cô nương!” Vương Viễn kéo Tống Dương đã bị khống chế tới bên cạnh, dặn dò mọi người một tiếng, rồi chui đầu vào lòng đất.

Một lát sau, có một cái đầu trọc chui ra bên dưới cơ thể của Vạn Cổ Hồ Vương.

Vạn Cổ Hồ Vương còn đang ra sức giải phóng đao ở đó, hoàn toàn không chú ý điều khác thường bên dưới người.

Vương Viễn lăn một cái tới bên dưới đầu của Vạn Cổ Hồ Vương, rút Đấu Chiến ra chọc mạnh lên trên, thọc vào dưới cằm của Vạn Cổ Hồ Vương.

“Phập!”

Cằm của Vạn Cổ Hồ Vương đóng lại, pháp thuật tắt ngúm.

“?” Lão ta thấy Vương Viễn không biết từ khi nào đã xuất hiện bên cạnh mình, lập tức giơ móng vuốt đập xuống.

Vương Viễn lăn mình tránh móng vuốt của Vạn Cổ Hồ Vương, tung người nhảy lên túm lấy bộ râu của lão ta, rồi đu ra giữa không trung, đáp xuống rồi nhảy lên, phi người đáp xuống ót của lão ta, duỗi hai cánh tay tới túm hai cái tai nhọn lông lá của lão ta.

“…”

Một cái túm tai này không sao, đột nhiên cổ của Vạn Cổ Hồ Vương rụt lại, cả người run rẩy, chín cái đuôi dựng đứng sau người lập tức mềm xuống, đuôi vừa rũ xuống, lồng phòng thủ lập tức biến mất.

“Ái chà! Còn có thu hoạch bất ngờ cơ à.” Vương Viễn mừng rỡ như điên.

Rất dễ nhận thấy, cái tai này chính là nhược điểm yếu hại của Vạn Cổ Hồ Vương.

Vương Viễn không nói hai lời, hai tay dùng sức kéo tai của Vạn Cổ Hồ Vương về sau.

Vạn Cổ Hồ Vương bị kéo ngửa cổ lên, toàn bộ thân trước nằm rạp trên đất, hai chân Vương Viễn dùng sức kẹp, quặp chặt vào cổ lão ta, hai tay túm tai của Vạn Cổ Hồ Vương, kéo đầu lão ta lên, rồi đột nhiên đập xuống, dộng mạnh xuống mặt đất.

“Coong!”

Đá vụn trên đất bay tứ tung, Vương Viễn lại lặp lại.

“Bốp! Bốp! Bốp! Bốp!”

Tiếng đánh nặng nề lại có tiết tấu vang vọng trong cung điện, mặt đất vững chãi bị đập ra những cái hố to không có quy tắc, trên mặt đất dính đầy máu tươi, da lông trắng muốt của Vạn Cổ Hồ Vương cũng nhiễm màu đỏ tươi.

Thủ đoạn dã man đầy thú tính như vậy của Vương Viễn, khiến tất cả mọi người đều nhìn đến ngây người.

Đã xảy ra chuyện gì vậy? Là Vạn Cổ Hồ Vương quá yếu sao? Sao đột nhiên lại để tên hòa thượng này bắt chẹt vậy, còn bị ấn trên đất hành hạ nữa chứ? Con mẹ nó rốt cuộc ai mới là BOSS?

Trong lúc nhất thời, mọi người đều có hơi thất thần, thậm chí còn thấy hơi khó chịu trong lòng.

Suy cho cùng thì Vạn Cổ Hồ Vương cũng là một hồ ly có dáng vẻ đáng yêu, bị Vương Viễn cầm đầu đập một cách hung ác và dữ tợn như vậy, trong lòng mọi người có hơi đồng cảm.

Đây chính là tính quan trọng của diện mạo, Thường Hạo bị đánh thảm như vậy, những cũng có thấy ai đồng cảm với gã đâu.

“Cho lão chết sảng khoái đi lão Ngưu!” Mọi người nhao lên khuyên nhủ.

Vương Viễn tức giận đáp: “Ta cũng muốn cho lão chết sảng khoái lắm! Nhưng các ngươi phải giúp một tay đi, mình ta biết làm đến bao giờ.”

“Ồ ồ ồ…” Mọi người phản ứng lại, vội vàng tiến lên vây quanh Vạn Cổ Hồ Vương, gây sát thương chính một trận.

20%.

10%.

5%.

0%.

Dưới sự đồng tâm hiệp lực của mọi người, Vạn Cổ Hồ Vương hiện ra bản tướng cuối cùng cũng hết sạch máu, ngã xuống đất.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!