Nếu lúc trước Nhan Vô Hận quay đầu bỏ chạy là xong rồi, cứ thích ở lại đó nói nhăng nói cuội, cuồi cùng bị Độc Cô Tiểu Linh đánh dấu.
“Đuổi theo!”
Sau khi phong tỏa tọa độ của Nhan Vô Hận, Vương Viễn và Độc Cô Tiểu Linh phi thân lên, bay thẳng đến thành Trường An.
“Bang chủ, mau chạy đi! Đám Ngưu Đại Xuân đang đến bắt ngươi!”
Đệ tử Phạm Thiên Tông may mắn còn sống thấy vậy, vội vàng gửi tin nhắn qua cho Nhan Vô Hận.
“Mẹ kiếp! !”
Nhan Vô Hận nhận được tin nhắn thì tức giận nói: “Ta còn chưa gây rắc rối cho hắn, hắn lại còn đuổi theo? Đúng là muốn chết mà! !”
Nói xong, Nhan Vô Hận trực tiếp gửi tin nhắn vào kênh bang phái: “Tập hợp ở thành Trường An! Con mẹ nó, chỉ là một con lừa chết tiệt mà lại dám bắt nạt Thiên Hạ Hội chúng ta, hôm nay ta sẽ khiến hắn có đến mà không có về!”
“Đại ca, không phải ngươi muốn một mất một còn với Ngưu Đại Xuân đấy chứ?” Phong Vân Đệ Nhất Đao kinh hoảng nói: “Tên đó không dễ chọc đâu!”
“Đồ vô dụng!” Nhan Vô Hận nghe vậy bèn mắng: “Không dễ chọc thì cũng chỉ có hai người, ngươi sợ cái quái gì!”
Dù sao Nhan Vô Hận cũng là đại ca, cũng không bị dọa dễ dàng như vậy.
Hắn ta biết thực lực mình không mạnh, nhưng bang phái vốn không phải là nơi chỉ có một người chiến đấu.
Một người không đánh lại, thì năm người, năm người không đánh lại thì mười người, một trăm người, hơn mười nghìn người chơi của Thiên Hạ Hội còn không giết được một người sao?
Bang chủ, chính là bộ mặt của một bang phái!
Bang chủ bị giết, chẳng khác nào bộ mặt của bang phái bị đánh một cái.
Bang chúng bình thường trong bang bị giết chết, chuyện này có lẽ còn có thể bàn bạc, bang chủ bị người khác giết, nếu không đáp trả, vậy thì mặt mũi của Nhan Vô Hận để đi đâu được chứ? Sau này làm sao quản lý được bang chúng? Những bang phái khác trong chốn giang hồ sẽ nghĩ thế nào?
Về tình về lý, Nhan Vô Hận cũng không có ý định sẽ nhượng bộ Vương Viễn.
“Hắn là cao thủ phi thăng đấy!”
Phong Vân Đệ Nhất Đao lại nói.
Đã chết ở trong tay Vương Viễn hai lần rồi, Phong Vân Đệ Nhất Đao tất nhiên cũng biết Vương Viễn không phải là người của Phàm Gian giới.
Tiên Linh giới và Phàm Gian giới trong trò chơi là hai khái niệm riêng, bản chất là sự chênh lệch về thực lực.
Người chơi Tiên Linh giới dù có yếu, đến Phàm Gian giới cũng là một vị cao thủ không ai có thể địch lại.
Không chỉ có sự chênh lệch về thuộc tính tu vi.
Người chơi Tiên Linh giới dùng pháp thuật, uy lực mạnh mẽ khỏi nói, khoảng cách tấn công thì ngay cả cao thủ tuyệt đỉnh ở Phàm Gian giới cũng không thể so bì được, hơn nữa người nào người nấy phi thiên độn địa, đến không thấy hình đi không thấy dạng.
Trang bị cơ bản nhất cũng cao hơn Phàm Gian giới một cấp bậc.
Trang bị của Phàm Gian giới tăng một trị số cố định, còn trang bị của Tiên Linh giới thì tăng theo tỷ lệ phần trăm, người chơi của hai thế giới không thể nào so sánh với nhau được.
Phong Vân Đệ Nhất Đao từng được chứng kiến sự mạnh mẽ của cao thủ Tiên Linh giới. Lúc trước khi tấn công Tuyệt Tình Cốc, mấy trăm người Thiên Hạ Hội cũng không đánh được. Nhưng năm người Địa Tam Tiên vừa ra tay, bọn họ đã dọn sạch Ngũ Hành Kỳ và Ngư Võng Trận ở Tuyệt Tình Cốc.
Bởi vậy có thể thấy cao thủ phi thăng rất mạnh mẽ, dựa vào số người thì rất khó để chiến thắng.
“Hừ, chỉ hắn là cao thủ phi thăng thôi à?”
Lúc này, Địa Tam Tiên đứng một bên nói với vẻ khinh thường: “Ta vừa mới gửi tin nhắn cho Giang Nam Lão Đại, hôm nay không đánh con lừa ngốc ấy nhão như tương, sau này Thiên Hạ Hội chúng ta cũng đừng lăn lộn trên giang hồ nữa.”
Bị Vương Viễn giết một lần một cách vô cùng khó hiểu, trong lòng Địa Tam Tiên cũng vô cùng phẫn nộ.
“Ha, thì ra Giang Nam Lão Đại cũng biết chuyện này?” Nghe Địa Tam Tiên nói như vậy, hai mắt Phong Vân Đệ Nhất Đao lập tức sáng rực, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Khó trách Nhan Vô Hận lại chắc chắn như vậy, thì ra Địa Tam Tiên đã gửi tin tức tới Tiên Linh giới.
Như vậy thì mọi chuyện lại trở nên dễ dàng rồi.
Chỉ có người tu tiên mới có thể đánh bại người tu tiên.
Vương Viễn là người tu tiên, người chơi của Thiên Hạ Hội ở Tiên Linh giới cũng đều là người tu tiên.
Ngưu Đại Xuân ngươi lợi hại hơn nữa, lấy một địch trăm cũng chỉ là đối với người chơi ở Phàm Gian giới mà thôi, có thể giết một trăm người phàm, chẳng lẽ còn có thể đánh bại một trăm người tu tiên cùng tu vi sao?
“Phí lời!”
Nhan Vô Hận nói: “Nếu không người cho rằng ta và ngươi đều là mấy tên ngốc hả?”
“Nhưng… Ngươi kêu các huynh đệ Thiên Hạ Hội chúng ta đến đây làm gì?” Phong Vân Đệ Nhất Đao có hơi khó hiểu.
Võ giả người phàm và người tu tiên hoàn toàn không thể so bì, người chơi của Thiên Hạ Hội đều đến đây cũng thể không đánh lại cao thủ Tiên Linh giới.
“Hừ hừ!” Địa Tam Tiên nói: “Ngươi không biết sự lợi hại của tên Ngưu Đại Xuân kia đây, viện binh của Tiên Linh giới cũng không đến ngay được! Nhiều người thì có thể cù nhây thêm một chút.”
“Chuyện này…”
Phong Vân Đệ Nhất Đao há miệng thở dốc, không nói gì.
Địa Tam Tiên muốn để anh em Thiên Hạ Hội làm bia đỡ đạn cho y, gặp phải một cao thủ như vậy, thật sự không biết nên nói gì mới đúng.
Nhưng cũng không còn cách nào khác, mọi người đều lấy tiền lương, nếu đã cầm tiền thì phải bán mạng cho người ta.
“Không phải ngươi cảm thấy cù nhây như vậy không có ý nghĩa gì đấy chứ?” Địa Tam Tiên có thể đến Phàm Gian giới giúp Nhan Vô Hận tổ chức bang phái, cũng không phải là loại người không có não, việc đoán ý qua lời nói sắc mặt đều là mấy việc cơ bản, thấy biểu cảm của Phong Vân Đệ Nhất Đao, y cũng biết trong lòng Phong Vân Đệ Nhất Đao đang suy nghĩ điều gì.
“Không… Không hề!” Phong Vân Đệ Nhất Đao xua tay lia lịa nói: “Tam ca làm như vậy chắc chắn là có ý đồ của mình.”
“Ha ha!”
Địa Tam Tiên cười với vẻ vừa lòng, nói: “Ngươi quả nhiên khá hiểu ta! Mạng của anh em cũng là mạng, ta cũng không đến mức đem mạng sống của anh em ra để trêu đùa.”
“Vậy ý của ngài là?” Phong Vân Đệ Nhất Đao có chút khó hiểu.
“Ngươi không biết!” Địa Tam Tiên nói: “Người chơi Tiên Linh giới không thể tùy tiện tàn sát người phàm… Chuyện này liên quan đến một thứ tên là [Nhân Quả Thừa Phụ].”
“Nhân Quả Thừa Phụ?” Mặt Phong Vân Đệ Nhất Đao chứa đầy sự mờ mịt.