Vương Viễn thì càng biến thái hơn, hắn có Cửu Chuyền Huyền Công trên người, không nói đến cơ thể Kim Cương Bất Hoại miễn nhiễm đến 90% sát thương, là một cơ thể có sức phòng thủ khủng khiếp, cho dù là người chơi Tiên Linh giới cũng không phá được. Có thể nói đòn tấn công của võ giả người phàm cũng chỉ là cù lét mà thôi, thậm chí ngay cả cưỡng chế - 1 máu cũng không được.
“Không cần giết người, trực tiếp xông lên!”
Độc Cô Tiểu Linh dặn đi dặn lại câu này, điều khiển cơ giáp đánh về phía vòng vây của Thiên Hạ Hội.
Cơ thể phàm thai của người chơi Thiên Hạ Hội sao có thể ngăn cản được cơ giáp mạnh mẽ của Độc Cô Tiểu Linh chứ.
“Ầm vang! !”
Một tiếng động lớn vang lên, vòng vây của người chơi Thiên Hạ Hội đã bị Độc Cô Tiểu Linh tách ra, mở ra một con đường đi thẳng về phía Nhan Vô Hận.
Vương Viễn cũng không ham chiến, theo sát sau lưng Độc Cô Tiểu Linh, xông về phía trước.
Nhưng ngay lúc hai người lao ra khỏi vòng vây của Thiên Hạ Hội, kênh bang phái của Thiên Hạ Hội xuất hiện chỉ thị của Địa Tam Tiên.
“Bọn họ trúng kế rồi, chúng ta ra tay đi! Nhất định phải giết bọn họ!”
Địa Tam Tiên vừa hạ lệnh, hai người Vương Viễn và Độc Cô Tiểu Linh chỉ nghe thấy bốn phương tám hướng vang lên tiếng kêu.
Cùng lúc đó, đầu đường cuối hẻm, từng ngóc từng ngách, có vô số người chơi của Thiên Hạ Hội chui ra, trên nóc nhà vách tường cũng có rất nhiều người đang đứng.
Người chơi của Thiên Hạ Hội đã mai phục ở đây từ lâu, bọn họ bao vây hai người Vương Viễn và Độc Cô Tiểu Linh lại, chật như nêm cối.
Ước chừng hơn mười nghìn người!
Hơn mười nghìn người là khái niệm gì?
Liếc mắt nhìn quanh một lượt, hoàn toàn không thấy được điểm cuối, khắp nơi đều là đầu người đang di chuyển, tiếng la hét ngập trời, cả con phố đều bị chen lấn chật ních, Độc Cô Tiểu Linh ở trong trạng thái Thiên Nhân Hợp Nhất cũng bị ép đến mức không động đậy được.
Hai người Vương Viễn đừng nói xông về phía trước, bị nhiều người chặn đường như vậy, đi nửa bước cũng khó.
“Bọn họ không dám giết người! Tấn công đi!”
Địa Tam Tiên lại hạ lệnh, người chơi của Thiên Hạ Hội bắt đầu tấn công lần thứ hai.
Sát thương của người chơi Phàm Gian giới không bằng người chơi Tiên Linh giới, nhưng sự cường hãn của cơ thể người chơi Tiên Linh giới cũng không mạnh hơn quá nhiều so với người chơi Phàm Gian giới, Độc Cô Tiểu Linh có cơ giáp hộ thể, nhưng cơ giáp cũng có độ bền.
Hơn mười nghìn người tấn công cùng một lúc, quả thật vẫn tương đối kinh khủng, đợt tấn công này đã phá hủy 1/10 độ bền cơ giáp của Độc Cô Tiểu Linh, cô đau lòng đến mức chảy cả nước mắt.
Bị người đánh hội đồng đến chết cũng chỉ còn là vấn đề thời gian.
“Giết!”
Trong tình huống này, Vương Viễn cũng mặc kệ Nhân Quả Thừa Phụ gì đó, hắn trực tiếp rút Đấu Chiến ra, nó đón gió nhoáng lên một cái đã to bằng một chiếc xà nhà dài hai, ba trượng. Vương Viễn vung tay một cái đã giết chết vô số người.
Không giết thì mình sẽ chết, Vương Viễn sao có thể để người khác áp chế mình vì thứ này chứ.
“Ha ha! Quả nhiên, hắn đã bắt đầu giết người rồi!”
Thấy Vương Viễn giết người, Địa Tam Tiên bèn nở nụ cười gian xảo.
“Mẹ kiếp, con mẹ nó chứ!”
Thấy Vương Viễn đại khai sát giới, Độc Cô Tiểu Linh cũng không khách khí nữa, cô kéo hai tay ra bên ngoài, lôi ra hai ống pháo nhiều nòng, sau đó nói với Vương Viễn: “Chuyện giết người cứ để ta! Ta yểm trợ cho ngươi!”
Dứt lời, Độc Cô Tiểu Linh lại kéo hai tay về phía sau.
“Bang bang bang bang…”
Hai ống pháo nhiều nòng bắt đầu nhanh chóng chuyển động, lửa đạn trực tiếp bắn bao phủ lấy người chơi Thiên Hạ Hội.
Dù sao Độc Cô Tiểu Linh cũng là tu sĩ Kim Đan, lửa đạn dày đặc như vậy, võ giả người phàm sao có thể ngăn cản được. Người trúng đạn thanh máu lập tức trở về 0, cơ thể Độc Cô Tiểu Linh chuyển động, lửa đạn quét nửa vòng, người chơi của Thiên Hạ Hội như lúa bị gặt mất, ngã xuống hàng loạt, nháy mắt đã tạo ra một khoảng không cho Vương Viễn.
“Trúng kế rồi!”
Nhìn người chơi Thiên Hạ Hội lần lượt ngã xuống, trong lòng Địa Tam Tiên và Nhan Vô Hận mừng rỡ không thôi.
Sau đợt tấn công này, Thiên Hạ Hội đã thương vong mấy trăm người, nếu việc này đều tính ở trên đầu Vương Viễn, e rằng ngay cả quần lót của hắn cũng bị đánh rơi ra ngoài ấy chứ.
Dưới sự bao phủ từ lửa đạn của Độc Cô Tiểu Linh, Vương Viễn đã vọt tới trước mặt Nhan Vô Hận.
“Mau lui về phía sau!”
Địa Tam Tiên thấy thế thì vội vàng nhắc nhở.
“Má nó!”
Nhan Vô Hận vội vàng vừa lăn vừa bò vào bên trong điểm sống lại, hắn ta đứng ở cửa điểm sống lại nhìn Vương Viễn, nói với vẻ khiêu khích: “Ha ha ha, ta ở điểm sống lại, ngươi tới giết ta đi đồ ngốc.”
Điểm sống lại chính là khu an toàn, ở bên trong điểm sống lại sẽ không nhận bất cứ sát thương nào.
Nhan Vô Hận không hề sợ hãi, chỉ lo khua chân múa tay ở trước cửa điểm sống lại.
“Ha!”
Vương Viễn cười lạnh một tiếng, đột nhiên biến mất tại chỗ.
“? ?? ?”
Thấy Vương Viễn biến mất, Nhan Vô Hận hoàn toàn ngơ ngác không hiểu gì.
“Hắn ở phía sau ngươi!” Đúng lúc này, Địa Tam Tiên đứng một bên đột nhiên lớn tiếng kêu lên.
Nhan Vô Hận lại không cho là đúng, cười nói: “Ha ha, ta ở điểm sống lại, hắn có thể làm gì...”
Nhưng Nhan Vô Hận còn chưa kịp dứt lời, đột nhiên phía sau lưng giống như bị ai đẩy một cái, cơ thể nhoáng lên, bước một chân ra khỏi điểm sống lại.
“Chuyện này... Sao có thể chứ?”
Nhan Vô Hận lập tức choáng váng.
Bên trong khu an toàn, người chơi không thể bị tấn công, cho dù lực tay của Vương Viễn có mạnh đến mức nào, chỉ cần ở bên trong điểm sống lại thì không thể nào đẩy mình ra được. Nhưng bây giờ hắn ta lại bị đẩy ra ngoài, chuyện này rốt cuộc là sao?
Không đợi Nhan Vô Hận kịp phản ứng đã xảy ra chuyện gì, Vương Viễn đã đá một cước vào lưng của hắn ta.
Nhan Vô Hận đã bước một chân ra khỏi điểm sống lại, buff ở khu an toàn bị giải trừ, tất nhiên không chịu nổi một cước này của Vương Viễn, bị hắn đá văng ra ngoài, ngã một cú thật mạnh ở trên mặt đất.
Vương Viễn phi thân đuổi theo, hai chân gập lại, tay phải đè ót của Nhan Vô Hận xuống, sau đó banh thẳng hai chân, tay phải đẩy mạnh về phía trước.
“Xoạt!”
Nền đá xanh cứng rắn ở thành Trường An đã bị mặt của Nhan Vô Hận “cày xới” tạo thành một cái rãnh đẫm máu. Đầu của Nhan Vô Hận bị mài mòn mất một nửa, chết thẳng cẳng ở dưới tay Vương Viễn.
Ngay sau đó hắn ta lại xuất hiện ở trong điểm sống lại với vẻ mặt khó hiểu.