Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam còn đang rối rắm không biết hai trăm vạn này có đáng giá hay không, hệ thống lại gửi tới một lời nhắc nhở: [Một Đám Ô Hợp đã phá tan cửa lớn trụ sở bang phái Thiên Hạ Hội.]
“Má nó!”
Tin này có thể nói là cọng rơm cuối cùng đè chết Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam. Sau khi nhìn thấy tin này, Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam giật mình một cái, suýt chút nữa đã đặt mông ngồi xuống dưới đất.
Cửa lớn bang phái chính là kiến trúc phòng ngự của trụ sở bang phái, thủy tinh bang phái không có chút lực phòng ngự nào. Trong trường hợp trụ sở không có người chơi, cửa lớn mở ra như vậy thì chẳng khác nào trụ sở đã bị lấy mất.
Lúc này, cửa lớn trụ sở bang phái đã bị phá hủy, không khác gì dao đã đặt ở trên cổ.
Vừa sợ, vừa tức giận lại vừa bất lực, Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam đành phải thỏa hiệp: “Ngưu Đại Xuân, xem như ngươi lợi hại, hai trăm vạn thì hai trăm vạn! Chúng ta cứ chờ xem!”
“Ai nha, ngươi đang đe dọa ta sao? Ta lại sợ nữa rồi.” Vương Viễn cười.
“Ngưu huynh, Ngưu thúc, Ngưu gia gia! Ta phục rồi được không?” Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam rơi lệ đầy mặt: “Người đừng sợ mà, ta thật sự không trả nổi chi phí tổn thất tinh thần của ngươi đâu...”
“Bỏ đi!”
Nhìn thấy thái độ này của Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam, Vương Viễn bèn nói với vẻ hài lòng: “Về sau nói chuyện thì chú ý một chút, ta là một kẻ nhát gan! Chẳng may lại bị ngươi dọa sợ thì sao.”
“...” Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam âm thầm thề, về sau nếu còn quan tâm tới tên khốn khiếp này nữa, hắn ta sẽ không còn là con người. Đúng là thuốc cao chó má, dính vào là không gỡ ra được, con mẹ nó, lại còn ăn vạ ta nữa chứ.
Đối với một bang phái lớn sở hữu hàng nghìn tu sĩ trong Tiên Linh giới như Thiên Hạ Hội, hai vạn linh thạch tuy không phải là một con số nhỏ song cũng chẳng phải là không chi trả được.
Vương Viễn có thể nói là rất chấp nhất trong việc bồi thường này. Không những có thể khiến Thiên Hạ Hội cảm thấy đau xương xót thịt, hắn còn có năng lực bóc lột Thiên Hạ Hội đến mức lớn nhất, mà bọn họ lại chẳng thể trở mặt. Chia ra nhiều hay chia ra ít cũng không đạt được hiệu quả này.
Một Đám Ô Hợp đã đánh tới thủy tinh trụ sở bang phái, tất nhiên Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam không dám sơ suất.
Sau khi gom góp đủ hai vạn linh thạch với tốc độ nhanh nhất, hắn ta lập tức chuyển qua cho Vương Viễn.
Tiền vừa đến tay Vương Viễn, Một Đám Ô Hợp cũng ngừng tấn công.
Trông thấy thông báo “Bảo vệ trụ sở bang phái thành công” của hệ thống, tất cả các thành viên của Thiên Hạ Hội không khỏi mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, tâm trạng cũng tương đối phức tạp.
Chơi game lâu như vậy rồi, đây là lần đầu tiên Thiên Hạ Hội trở nên thảm thương đến như vậy.
Nếu đối thủ là một bang hội lớn cùng cấp bậc với mình thì thôi đi, thắng thua là chuyện thường của nhà binh, mọi người có thua thì cũng chỉ cảm thấy tiếc nuối mà thôi.
Nào ngờ lần này bọn họ lại bại trong tay một đoàn thể nhỏ chưa đến hai mươi người.
Điều kỳ lạ hơn nữa chính là cũng chỉ có một người chính thức giao thủ trực tiếp với họ… Con mẹ nó chứ, việc này quả thật là một lời khó nói hết.
Đặc biệt là đối với gã yêu tăng Ngưu Đại Xuân trong truyền thuyết, có thể nói bang chúng Thiên Hạ Hội đã có sự hiểu biết sâu sắc… Chẳng trách trong game có nhiều bang hội lớn đến vậy, thậm chí đến cả bang hội hàng đầu – Vạn Thánh Sơn cũng không muốn dây vào tên này.
Vốn mọi người còn cho rằng giày tốt không dẫm phân chó thối, nhưng đến bây giờ bọn họ mới biết rằng muốn làm phân chó cũng phải làm một cục phân chó hôi thối nhất, thối đến mức có thể coi trời bằng vung khiến ai ai cũng phải bất lực.
Mặc dù đã phải bồi thường một khoản tiền lớn, song người của Thiên Hạ Hội cũng biết điều đó là xứng đáng. Suy cho cùng bọn họ không cần phải đối địch với một người đáng sợ như thế, tiêu một ít tiền thì đã sao? Còn hơn là phải chịu cảnh lo lắng đề phòng mỗi ngày.
“Sao rồi? Thiên Hạ Hội bồi thường bao nhiêu tiền?”
Bên phía Một Đám Ô Hợp, bọn họ đang hết sức tò mò về mức bồi thường mà Thiên Hạ Hội chi trả.
Tất cả mọi người đều hiểu rõ tính cách của Vương Viễn. Tên này tính tình nhỏ nhen, có thù tất báo, thường ngày người ta không động chạm gì đến hắn hắn còn muốn gây chuyện thị phi. Huống chi bây giờ Vương Viễn không những phải chịu tổn thất nặng nề mà còn bị đuổi giết, Thiên Hạ Hội đã định trước ắt phải chảy một đống máu rồi. Nếu không chắc chắn Vương Viễn sẽ không buông tha bọn họ một cách dễ dàng như vậy.
“Hai vạn linh thạch thượng phẩm!”
Vương Viễn cười ha ha, tiện tay chia một vạn linh thạch gửi vào kênh tổ đội.
Xưa nay Vương Viễn vẫn luôn hào phòng với người một nhà.
Lần này, nếu không phải Một Đám Ô Hợp dùng một chiêu “Rút củi dưới đáy nồi” với Thiên Hạ Hội vào thời điểm mấu chốt, e rằng việc này sẽ không chấm dứt một cách dễ dàng như vậy. Vương Viễn phải mất ít nhất mười ngày nửa tháng để truy sát người chơi của Thiên Hạ Hội thì may ra mới có thể khiến Kiếm Hoa Yên Vũ Giang Nam thoả hiệp, hơn nữa cũng sẽ không nhận được phần tiền bồi thường là hai vạn linh thạch thượng phẩm này.
Một vạn linh thạch này là Vương Viễn muốn kiếm cho Một Đám Ô Hợp.
Đều là chỗ bạn bè với nhau, hắn cũng không thể để bè bạn phải giúp đỡ không công được.
“Má nó! Ngưu huynh hào phóng thật sự!”
Một vạn linh thạch được chia thành mười phần tức mỗi phần một nghìn linh thạch. Đối với mỗi cá nhân mà nói, đây chắc chắn là một khoản tiền lớn. Tuy Một Đám Ô Hợp không nghèo nhưng sau khi nhìn thấy một số tiền lớn như vậy, cảm xúc cũng trở nên dâng trào.
Dù sao dưới cách nhìn của Một Đám Ô Hợp, bọn họ chỉ là làm một việc nhỏ không đáng kể mà thôi. Vả lại thường ngày Vương Viễn cũng đã giúp đỡ bọn họ rất nhiều. Hắn vừa ra tay, mỗi người được một nghìn linh thạch, trình độ hào phóng như vậy có thể nói là chẳng thua kém gì Phi Vân Đạp Tuyết.
Còn dư một vạn linh thạch, Vương Viễn giữ lại năm nghìn và chuyển năm nghìn còn lại sang cho Độc Cô Tiểu Linh.
“Ngươi cho ta nhiều như vậy làm gì?”
Thấy Vương Viễn cho mình nhiều tiền thế, Độc Cô Tiểu Linh “được sủng ái mà lo sợ”, cô cũng không dám nhận.