Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1708: Chương 1707: Có phải hôm nay ta rất đẹp đúng không?

Cùng lúc đó bên phía Thiên Hạ Hội, Phong Nguyệt Vô Song vẫn còn rất tức giận, thì thầm to nhỏ với Nhan Vô Hận: “Mẹ kiếp, bang chủ bị tẩy não rồi, lại còn bồi thường cho cái tên Ngưu Đại Xuân kia.”

“Bồi thường thì bồi thường...” Nhan Vô Hận nói với vẻ mặt lãnh đạm: “Nếu không chẳng lẽ để Thiên Hạ Hội bị giải tán sao? Tên Ngưu Đại Xuân kia không dễ chọc đâu...”

Nói đến đây, ánh mắt của Nhan Vô Hận hiện lên một tia sợ hãi.

Bất cứ ai bị đánh trong khu an toàn đều khó tránh khỏi bị suy sụp tinh thần. Với tư cách là bang chủ một bang, năng lực tinh thần của hắn ta tại thời điểm này đã vượt qua hầu hết mọi người, đổi lại là người khác, không chừng đã khóc lóc đăng xuất khỏi game rồi ấy chứ, sau đó cả đời sẽ không chạm vào trò chơi có “BUG” này nữa.

“Đây không phải là vấn đề có giải tán hay không!” Phong Nguyệt Vô Song nói: “Hai chúng ta chết nhiều lần như vậy, không phải là vì tiết kiệm tiền cho bang phái sao? Bây giờ làm như vậy khác gì biến chúng ta trở thành người ngoài cuộc! Dựa vào đâu chứ! Ta không thể nuốt trôi cơn tức này, thế nào cũng phải khiến Ngưu Đại Xuân chịu chút đau khổ."

“Có lẽ không thể khiến Ngưu Đại Xuân chịu khổ đâu...” Nhan Vô Hận suy nghĩ một lúc, sau đó nói: “Nhưng nếu muốn để những người xung quanh hắn phải chịu khổ thì ta lại có một vài chủ ý.”

“Ồ? Chủ ý gì vậy?” Đôi mắt của Phong Nguyệt Vô Song sáng rực lên.

Nhan Vô Hận nói: “Tên Ngưu Đại Xuân kia không đến đây một mình, phía sau hắn còn có một cô gái nữa, cô ta đã giết không ít huynh đệ của chúng ta.”

“Người phàm?” Phong Nguyệt Vô Song hỏi.

“Đúng!” Nhan Vô Hận nói: “Hầu hết mọi người đều là do cô ta giết.”

“Ý của ngươi là để cho người của Thiên Hạ Hội truy sát cô gái đó?” Phong Nguyệt Vô Song lắc đầu, nói: “Thiên Hạ Hội chúng ta đã nhận thua rồi, nếu gây thêm rắc rối nữa, sợ rằng cả hai chúng ta sẽ đều sẽ bị đuổi khỏi đây."

“Vậy thì không cần người của Thiên Hạ Hội ra tay!” Nhan Vô Hận nói: “Một người chơi giết người phàm, có khác gì chuột chạy qua đường đâu? Trang bị trên người cô gái kia khá mạnh đó.”

...

Tuyệt Tình cốc là một cảnh tượng lớn, diện tích cũng không hề thua kém các môn phái lớn ở Phàm Gian giới quá nhiều, hơn nữa mấy cảnh tượng như núi, đá, cỏ cây, hồ nước, trang viên, … Tất cả đều được phân loại và đều cần phải vận chuyển.

Hai người Vương Viễn và Độc Cô Tiểu Linh bận rộn hơn một tiếng đồng hồ mới thu dọn xong toàn bộ cảnh tượng Tuyệt Tinh cốc vào Tu Di giới, cảnh tượng Tuyệt Tinh cốc trước kia đã trở thành một bãi đất trống.

Một tuần sau Tuyệt Tình cốc sẽ được reset lại, sẽ không còn gì liên quan đến Vương Viễn nữa.

“Chủ nhân, ngài muốn đi đâu vậy?”

Nhìn thấy Tuyệt Tình cốc đã biến thành một bãi đất trống, Phàn Nhất Ông đau buồn đi theo, nói: “Chẳng lẽ ngài không cần thuộc hạ sao?”

Trước đó, Vương Viễn nói sẽ rời đi, nhưng ít nhất hắn để lại Tuyệt Tình cốc cho Phàn Nhất Ông, Phàn Nhất Ông cũng có thứ để tưởng niệm, bây giờ Vương Viễn đã di dời toàn bộ Tuyệt Tình cốc, dường như cuối cùng Phàn Nhất Ông cũng đã hiểu được cái gì gọi là vận mệnh.

“Điều này…”

Vương Viễn không biết nên trả lời như thế nào.

Phàn Nhất Ông là quản gia một lòng trung thành của mình, tuy rằng không có tình cảm gì, nhưng để Phàn Nhất Ông ở đây cũng có chút không đành lòng, nhưng dù sao hắn ta cũng là người phàm, cho dù có mang theo thì đài phi thăng cũng sẽ không thừa nhận thân phận của hắn ta.

“Ta nghĩ Phàn Nhất Ông có thể đến Tu Di giới.”

Lúc này Độc Cô Tiểu Linh đột nhiên nói.

“Tu Di giới? Nhưng hắn ta là NPC, có được không vậy?” Vương Viễn nhíu mày.

Tu Di giới chỉ có thể chuyển tài sản cá nhân, không thể chuyển NPC và người chơi, nếu có thể tùy ý di chuyển người phàm qua lại Tiên Linh giới, như vậy chẳng phải sẽ rất hỗn loạn sao.

“Nhưng hắn ta cũng là tài sản của ngươi mà.” Độc Cô Tiểu Linh nói: “Cũng không phải là một NPC bình thường. Ta nghĩ sự khác biệt giữa hắn ta và con rối cơ quan của ta chỉ là về mặt hình thức mà thôi.”

“Ngươi nói như vậy cũng đúng!”

Vương Viễn suy nghĩ một hồi rồi dùng khẩu quyết vận chuyển Phàn Nhất Ông.

Quả nhiên, hai lực sĩ khăn vàng xuất hiện từ trong hư vô, ném Phàn Nhất Ông vào Tu Di giới.

Như Độc Cô Tiểu Linh đoán, hệ thống sẽ xác định tùy tùng của người chơi là tài sản cá nhân của người chơi.

Vốn dĩ Vương Viễn còn đang rối rắm lúc trở lại Tiên Linh giới, đi nơi nào để tìm một quản gia như Phàn Nhất Ông, xem ra bây giờ hắn cũng không phải nghĩ đến vấn đề này nữa.

Nhà cửa của Vương Viễn không chỉ ở Tuyệt Tình cốc mà còn ở Nam Viện Đại Vương phủ ở nước Liêu, Độc Cô Tiểu Linh còn có một kho hàng chứa tài liệu ở ngoại ô Thành Đô...

Cả hai chạy ngược chạy xuôi khắp nơi, chuyển hết tài sản xong xuôi thì trời đã về khuya, sau khi chào nhau một tiếng, hai người lập tức đăng xuất để nghỉ ngơi.

Sáng hôm sau sau khi đăng nhập, cả hai cùng nhau đi tới đài phi thăng ở Ngưng Bích Nhai.

Ngay sau khi bước lên đài phi thăng, Độc Cô Tiểu Linh đột nhiên hỏi: “Lão Ngưu, hôm nay ngươi thấy ta có đẹp không?”

“Hả?”

Vương Viễn sửng sốt, nhìn Độc Cô Tiểu Linh từ trên xuống dưới một lượt, sau đó nói: “Sao ngươi lại hỏi câu hỏi không liên quan gì đến ngươi vậy.”

“Má nó!”

Độc Cô Tiểu Linh hung hăng đá Vương Viễn một cái, nói: “Không hiểu sao khi chúng ta đi trên con đường này, ta luôn cảm thấy mọi người đang nhìn chằm chằm ta.”

“Thật sao?”

Vương Viễn cẩn thận nhìn Độc Cô Tiểu Linh, nói: “Trên mặt ngươi cũng không có ghèn mắt hay gỉ mũi, tính ra cũng không đến nỗi nào, nhưng sao ngươi lại có loại ảo giác này chứ.”

“Cút đi, đây là trực giác của phụ nữ, hiểu không?” Độc Cô Tiểu Linh hung tợn nói: “Dù sao ta cảm thấy hôm nay ta chắc chắn rất xinh đẹp, là ngươi không biết thưởng thức.”

Vương Viễn: “...”

Ngay lúc cả hai đang nói nhảm, đột nhiên Đinh Lão Tiên tag Vương Viễn và Độc Cô Tiểu Linh ở trong kênh Một Đám Ô Hợp: “Lão Ngưu, ngươi mau đưa Linh Tử đi trốn vài ngày đi!”

“Chuyện gì vậy?”

Cả Vương Viễn và Độc Cô Tiểu Linh đều có chút không hiểu.

Đinh Lão Tiên nói với vẻ lo lắng: “Các ngươi đang bị đuổi giết!”

“Thiên Hạ Hội vẫn chưa học được bài học à?”

Vương Viễn nhíu mày, không ngờ rằng Thiên Hạ Hội lại trở mặt nhanh như vậy, ngày hôm qua còn nhận thua, hôm nay đã phản kích rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!