“Thật sao?”
Vô Ảnh Thủ không nghĩ tới Vương Viễn thật sự để cho mình chọn, gã không nói hai lời, định cầm lấy [Phân Thân Huyễn Ảnh], trong ba loại vật phẩm này thì [Phân Thân Huyễn Ảnh] có giá trị cao nhất.
“Khụ khụ!”
Vương Viễn ho khan một tiếng, nhìn chằm chằm Vô Ảnh Thủ nói: “Ngươi chắc chưa?”
“Chuyện này…” Vô Ảnh Thủ co đầu rụt cổ, gã vội vàng cầm lấy hồ lô.
Vương Viễn mặt mày hớn hở nói: “Quả nhiên rất tinh mắt!”
“Ngươi đang nói về thị lực đúng không.” Vô Ảnh Thủ khóc không ra nước mắt... Nhưng có còn hơn là không có.
Vơ vét xong thi thể Vạn Kiếm Tâm, Vương Viễn vừa muốn đi lấy Thánh Thạch, đột nhiên thi thể Vạn Kiếm Tâm hóa thành một luồng ánh sáng cắm vào Thánh Thạch.
Ánh sáng tản đi, chỉ thấy một thanh kiếm sắt đầy vết rỉ sét cắm trên Thánh Thạch.
“Đây là thứ gì vậy?”
Vô Ảnh Thủ tò mò đi qua thử cầm lấy, nó vẫn không nhúc nhích chút nào.
“Với chút sức lực đó mà người cũng đòi thể hiện, không thấy xấu hổ à! Để ta làm cho!”
Vương Viễn đi đến bên cạnh kiếm sắt, hắn vừa định duỗi tay rút ra.
“Kẽo két!”
Kiếm sắt kẽo kẹt một tiếng, chậm rãi bay ra từ trong cục đá, rơi vào trong tay Vương Viễn.
[Hệ thống nhắc nhở: Ngươi nhận được Tiên Binh “Trấn Yêu Kiếm · Trảm Tuyệt”]
Trấn Yêu Kiếm · Trảm Tuyệt (Tổn hại)
Thuộc tính: ? ??
Phẩm giai: ? ??
Nội công kích + ??
Ngoại công kích + ??
Tốc độ phi hành: ? ?
Trạng thái: Nhận chủ (Chưa luyện hóa)
Người nắm giữ: Ngưu Đại Xuân (Ngộ Si)
Bối cảnh: Một thanh Tiên Kiếm trấn yêu, khí linh linh vận tiêu tán, chỉ còn lại phôi kiếm.
Phôi thần binh…
Không có thuộc tính đặc thù, không có độ bền, điều này khiến cho Vương Viễn trực tiếp nghĩ tới phôi thần binh. Khí linh chính là linh hồn của Tiên Binh, khí linh tiêu tán chỉ còn lại thân thể, giống với thiết lập của phôi Thần Khí.
Về phần Vạn Kiếm Tâm, có vẻ như cũng không phải là khí linh ban đầu của Trấn Yêu Kiếm, mà là tà niệm của tổ sư Bảy Phái Thục Môn mượn xác hoàn hồn, chiếm lấy thể xác của Trấn Yêu Kiếm.
Bây giờ Vạn Kiếm Tâm bị Vương Viễn giết chết, Trấn Yêu Kiếm này cũng trở lại dáng vẻ ban đầu.
Vật phẩm đã nhận chủ không thể giao dịch, cái kiếm cũ mèm này cũng không có thuộc tính, Vương Viễn tiện tay ném nó vào ba lô, sau đó đi lấy Thánh Thạch.
“Con mẹ nó!”
Một cái ôm này suýt chút nữa đã làm Vương Viễn trật eo.
Nhìn qua thì Thánh Thạch này cũng không lớn, cũng chỉ cao chừng một thước, nhưng trọng lượng của nó lại vô cùng kinh khủng.
Lực tay của Vương Viễn cao thế nào chứ, vậy mà khó khăn lắm hắn mới ôm được nó lên.
[Thánh Thạch Yêu Tộc]
Thuộc tính: Thổ
Phân loại: Thánh vật
Bối cảnh vật phẩm: Đã xuất hiện ở hậu thế từ thời hồng hoang, sau khi đẻ trứng thì vỡ toang, tảng đá này được bảo tồn cho đến nay, được Yêu Tộc tôn sùng là Thánh Vật.
Nhắc nhở: Thần vật vô lượng, không thể đặt vào không gian Tu Di, cũng không thể bỏ vào ba lô.
“Tảng đá còn có thể đẻ trứng? Đúng là quá bậy bạ, rốt cuộc là ai làm chứ?”
Xong khi đọc xong bối cảnh giới thiệu Thánh Thạch, Vương Viễn có hơi hoang mang...
Một viên đá còn có thể đẻ trứng, chuyện quái gì không biết.
Nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng không phải là không thể, đây là Tiên Linh giới, lại là ở trong trò chơi, người thiết kế trò chơi nói tảng đá có thể mang thai đẻ trứng thì tảng đá đúng là có thể mang thai đẻ trứng, Tôn Ngộ Không ở trong truyền thuyết không phải cũng được sinh ra từ một hòn đá sao, đây cũng coi như là tảng đá mang thai phiên bản khác.
“Ủa?”
Nói đến Tôn Ngộ Không, Vương Viễn đột nhiên sửng sốt một chút. Má nó, tảng đá chết tiệt này không phải có liên quan đến Tôn Ngộ Không đấy chứ, chẳng lẽ là nhau thai của Tôn Ngộ Không?
“Ngưu huynh, ngươi ôm tảng đá làm gì vậy? Mau thu lại rồi chúng ta đi thôi.” Vô Ảnh Thủ thấy Vương Viễn ôm tảng đá đứng ngẩn ra, gã nhịn không được lên tiếng nói.
“Ta cũng muốn thu lại.” Vương Viễn hoàn toàn cạn lời: “Nhưng nó lại không cho ta thu vào.”
Vương Viễn show thuộc tính của Thánh Thạch lên, sau đó nói: “Hay là ngươi ôm giúp ta một lúc đi.”
“Được!”
Vô Ảnh Thủ không chút nghĩ ngợi đáp.
Vương Viễn buông lỏng tay.
“Thình thịch!”
Hai cánh tay của Vô Ảnh Thủ trực tiếp bị Thánh Thạch đè bẹp ở trên mặt đất, không thể nào giẫy ra được.
Nói cho cùng vẫn là Vô Ảnh Thủ không biết tự lượng sức mình.
Lực tay của Vương Viễn cao đến mức nào, đến hắn còn cảm thấy thứ này nặng không chịu nổi, Vô Ảnh Thủ chỉ là người chơi của Thiên Cơ Các, lại tu luyện thân pháp là chính, cũng dám đi ôm Thánh Thạch, bị đè bẹp ở trên mặt đất là vẫn còn nhẹ đấy.
Vô Ảnh Thủ nằm liệt giữa đường, gã rơi lệ đầy mặt, vừa khóc vừa nói: “Cứu ta, cứu ta! Ngưu huynh cứu ta.”
“Haizz...”
Vương Viễn lắc đầu, lại một lần ôm Thánh Thạch lên, khiêng nó ở trên vai.
“Chúng ta cứ đi ra ngoài như vậy sao?” Vô Ảnh Thủ lắc lắc hai cánh tay, gã vẫn còn sợ hãi với viên Thánh Thạch này, con mẹ nó, đừng nói là trộm, cứ đặt nó xuống rồi kêu mình cầm đi, mình chắc chắn cũng không cầm nổi.
“Chứ còn làm cách nào được nữa!”
Vương Viễn gật đầu.
“Nhìn qua trông ngu xuẩn cực kỳ...” Vô Ảnh Thủ cố nén cười nói.
Lúc này hình tượng của Vương Viễn đúng là rất ngu xuẩn, một tên đầu trọc khiêng một tảng đá lớn, quả thật rất “độc đáo”.
“Trông ngu xuẩn chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.” Vương Viễn nói với vẻ buồn bực: “Mấu chốt là bay không nhanh... Đã thế lại còn rất gây chú ý.”
Vương Viễn tới đây để trộm đồ, không phải tới cướp đồ, đương nhiên cũng phải tém tém lại một chút.
Khiêng một tảng đá như vậy ở trên đường, không phải là sợ người khác không biết hay sao
Nơi này chính là địa bàn của Yêu Tộc... Không nói tới mấy NPC Đại Yêu có thực lực thông thiên kia, chỉ bàn tới vô số người chơi bên ngoài thôi, Vương Viễn ôm một thứ như vậy cũng rất khó để chạy thoát.
“Chỉ có thể đi được tới đâu hay tới đó...” Vô Ảnh Thủ nói: “Dù sao cũng không có ai nhận ra tảng đá kia.”
“Chỉ có thể như vậy!” Vương Viễn gật đầu, nói: “Hi vọng bọn họ cũng không biết tảng đá kia là gì, dù sao cũng không thể ở đây trốn cả đời.”
Vương Viễn cũng rất bất đắc dĩ, đành phải ôm tảng đá cùng với Vô Ảnh Thủ chậm rãi bay xuống dưới chân núi.
Nửa tiếng sau, cuối cùng hai người cũng đã tới chân núi cổng dịch chuyển, sau đó ôm tảng đá chui vào.