Con mẹ nó... Đây không phải vấn đề có tin được hay không, mà mọi người hoàn toàn không thể chấp nhận được kết quả này, cùng là người chơi như nhau, dựa vào đâu mà hắn có thể lấy một địch trăm? Chẳng lẽ mọi người không chơi cùng một trò chơi sao?
Đây chắc chắn là BUG, đây chắc chắn là bật HACK, tên hacker này nên bị hệ thống tiêu diệt!
Nhưng không ai biết rằng chiêu thức Thiên Hạ Vô Song này của Vương Viễn đã ngưng tụ toàn bộ công lực của hắn.
[Thiên Ma Huyết Độn], thần thông [Pháp Tướng Ba Đầu Sáu Tay], cùng với đòn tấn công tích lực Thiên Hạ Vô Song, đều là những kỹ năng rất mạnh mà người chơi khó có thể chịu nổi, có thể gọi nó là chiêu lớn.
Nhưng điều càng khủng bố hơn chính là ba chiêu lớn này có thể chồng thuộc tính lên nhau.
Chồng lên nhau như vậy, Thiên Hạ Vô Song của Vương Viễn có thể gây ra lượng sát thương tương ứng với thuộc tính của bản thân được nhân lên 270 lần, ngay cả BOSS Hóa Thần cũng bị giết trong nháy mắt, huống chi là pháp thuật do một trăm người ngưng tụ.
“Hay là… mình rút lui trước đi?”
Nỗi sợ qua đi, đám người Lưu Manh Khắp Nơi đều quay mặt nhìn nhau.
Cho dù thế nào bọn họ cũng không muốn chơi cùng với tên bật hack này... Không thú vị chút nào cả.
“Rút!”
Lưu Manh Số Một cũng không phải là tên ngốc, thấy tình thế không ổn, hắn ta bèn hạ lệnh rút lui khỏi Thánh Điện, nhiệm vụ thất bại thì thất bại, không cần phải chấp nhặt với kẻ bật hack, đến lúc đó không những không hoàn thành được nhiệm vụ, có khi còn mất thêm mấy tầng cảnh giới.
Nhìn thấy đám người Lưu Manh Khắp Nơi chạy ra khỏi Thánh Điện, Vương Viễn không đuổi giết, hắn cũng không chạy ra ngoài mà thở dài bước đến bên cạnh Thánh Thạch.
Giết người không phải là mục đích chính, mục đích chính là mang Thánh Thạch đi.
Nhưng trong tình huống hiện tại thì mang nó đi thế nào bây giờ? Thứ này nặng chết đi được, mang theo nó, trên dưới một trăm cao thủ của Lưu Manh Khắp Nơi còn có thể bao vây mình khiến mình không cử động được, bên ngoài lại còn có nhiều người hơn nữa chứ…
Nếu không mang theo tảng đá thì bao nhiêu người tới Vương Viễn cũng không sợ, nhưng đã mang theo nó thì chỉ có thể đối đầu trực diện. Vương Viễn phải dồn hết toàn bộ công lực mới có thể đỡ được làn sóng công kích của gần trăm người. Nếu hàng ngàn người ra tay cùng lúc, Vương Viễn cũng chỉ biết chấp nhận số phận thôi.
Mấu chốt là không ném được tảng đá chết tiệt này đi, Vương Viễn cũng rất buồn bực.
Ngay lúc Vương Viễn đang không biết phải làm sao, trên bầu trời đột nhiên vang lên tiếng thông báo của hệ thống.
[Hệ thống thông báo: Bang phái “Lưu Manh Khắp Nơi” không làm được việc, để kẻ trộm lẻn vào Thánh Vực trộm đi Thánh Thạch của Yêu Tộc. Ai cũng có thể giết chết kẻ trộm, người bắt sống kẻ trộm hoặc giết chết kẻ trộm đều có thể nhận được phần thưởng thêm.]
“Mẹ nó!”
Nhìn thấy thông báo của hệ thống, trong lòng Vương Viễn vô cùng phức tạp.
Tin tốt là Lưu Manh Khắp Nơi đã trực tiếp chọn cách từ bỏ nhiệm vụ.
Tin xấu là nhiệm vụ bang phái này trực tiếp chuyển thành nhiệm vụ trận doanh.
Điều khiến Vương Viễn cảm thấy bị lừa dối nhất chính là, nhiệm vụ trận doanh này rõ ràng có vấn đề về mặt logic.
Ngươi làm mất Thánh Thạch thì tìm nó về là được không phải sao? Tại sao mục tiêu của nhiệm vụ lại là bắt sống kẻ trộm rồi lại còn giết chết kẻ trộm? Có phải là hơi quá mức rồi không?
Chẳng qua nghĩ lại thì cũng không có gì sai cả, dù sao với trọng lượng của Thánh Thạch, người bình thường quả thật không làm gì được nó... Nếu mục tiêu của nhiệm vụ là tìm Thánh Thạch về, như vậy chắc chắn sẽ “hãm hại” rất nhiều người chơi.
Khi phải lựa chọn giữa việc hãm hại Vương Viễn hay là hãm hại toàn bộ Yêu tộc, hệ thống đã chọn bên có phúc duyên thấp hơn.
Bên phía người chơi Yêu tộc bộ lạc Đông Lê cũng nhận được nhiệm vụ đuổi giết Vương Viễn. Tọa độ của Vương Viễn cũng xuất hiện ở bên trong thanh nhiệm vụ của người chơi Yêu tộc.
Nhiệm vụ trận doanh chính là loại nhiệm vụ cực kỳ hiếm thấy.
Tàn sát người chơi ở trận doanh đối địch, giết một người cũng chỉ nhận được một chút điểm tích lũy, nhưng nhiệm vụ trận doanh nếu giết mục tiêu một lần, ước chừng nhận được hơn một trăm điểm tích lũy.
Người chơi Yêu tộc sau khi nhận được nhiệm vụ thì lập tức sục sôi, bọn họ chen lấn bao vây bốn phía Thánh Điện.
Vương Viễn ôm Thánh Thạch vừa định chạy, ai ngờ vừa ra khỏi cửa đã trông thấy người chơi Yêu tộc đang ùn ùn kéo đến từ khắp mọi nơi.
Được lắm, cảnh tượng đó… phải gọi là biển người tấp nập, mênh mông vô bờ... Yêu tộc đủ loại hình thú kỳ quái, Vương Viễn nhìn đến mức da đầu tê dại, vội vàng lùi sâu vào bên trong Thánh Điện.
Vương Viễn suy nghĩ rất thấu triệt, thấy nhiều người bao vây ở đây như vậy, hắn lập tức hiểu được tọa độ của mình đã bị người ta khóa lại, muốn chạy trốn thì chỉ có thể dựa vào thuật ẩn thân chui vào giữa đám người rồi chờ thời cơ đục nước béo cò.
“Ông đây lại không biết ẩn thân, xem ra chỉ có thể dùng Địa Hành Thuật thôi!”
Vương Viễn âm thầm lẩm bẩm một tiếng, ôm tảng đá dùng Địa Hành Thuật.
“Đoang!”
Ai ngờ cả người Vương Viễn thì chui xuống dưới lòng đất, còn tảng đá thì lại ở trên mặt đất.
“Má nó!”
Vương Viễn lại càng buồn bực.
Xem ra tảng đá này không bị Địa Hành Thuật ảnh hưởng, một khi đã như vậy, chắc chắn nó cũng không bị thuật ẩn thân ảnh hưởng.
Con mẹ nó, hệ thống có khác gì ép người chơi phải đối đầu trực diện với người chơi Yêu tộc (tự tìm đường chết) đâu chứ.
Bây giờ Vương Viễn đang có hai sự lựa chọn.
Một là bỏ tảng đá này lại rồi chạy trốn.
Hai là giết sạch toàn bộ người chơi Yêu tộc.
Nhiệm vụ của Vương Viễn là tới đây để lấy tảng đá này về, thế nên lựa chọn bỏ nó lại rồi chạy trốn chắc chắn không được, nếu không chẳng phải chuyến đi này là vô ích sao.
Về phần giết sạch toàn bộ người chơi Yêu tộc... Điều này lại càng vớ vẩn.
Không nói đến việc Yêu tộc có hàng ngàn hàng vạn người, muốn giết chết Vương Viễn cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt, cho dù Vương Viễn có thực lực tàn sát dân trong thành, tiêu diệt cả một quốc gia thì người chơi vẫn có thể sống lại... Chết rồi lại sống chết rồi lại sống tuần hoàn liên tục, muốn giết sạch thì có khác gì là đang nằm mơ đâu chứ.
Hai lựa chọn, đều là đường chết...
Vương Viễn lúc này đúng là bó tay hết cách.