“Xin lỗi nhé!” Lý Vân thở dài một tiếng, lại giáng một quyền xuống.
“Kim Cương Bích Lũy!” Công Đức Vô Lượng thôi giục pháp lực đến cực điểm, mở “tường chắn” ra.
“Coong!”
Một tiếng vang lớn, cự quyền của Lý Vân giáng xuống, trực tiếp đánh cả người Công Đức Vô Lượng lẫn “tường” lên vào vách tường ở rìa hoa viên.
Ánh sáng tản đi, Công Đức Vô Lượng dính trên tường, bức tường sau lưng bị đập ra một cái rãnh hình người, thanh máu của hắn ta chỉ còn lại một phần ba.
Sau khi dùng một quyền đánh cho Công Đức Vô Lượng tàn phế, Lý Vân không hề dừng lại chút nào, lại nện mạnh một quyền khác về phía những người khác.
“Đệt!”
Nắm đấm to này đến ngay cả người da dày thịt béo như Công Đức Vô Lượng còn không thể ngăn được, những người khác mà bị đập, chắc chắn có khả năng hấp hối.
Thấy nắm đấm của Lý Vân giáng xuống, mấy người Bạch Hạc Lưỡng Sí không có nơi nào để trốn, đã chuẩn bị sẵn tinh thần chờ chết.
Thế nhưng trong nháy mắt nắm đấm giáng xuống này, đột nhiên có một bóng người cường tráng khôi ngô xuất hiện bên cạnh mấy người Bạch Hạc Lưỡng Sí, hai cánh tay cùng giơ lên, lớn tiếng hô: “Lên!”
“Rầm!”
Nắm đấm của Lý Vân dừng đứng giữa không trung, cũng không thể giáng thêm nửa phân nào nữa.
“Ngưu ca!”
Thấy Vương Viễn đỡ được một quyền của Lý Vân, trong lòng mấy người Bạch Hạc Lưỡng Sí đều vui mừng.
Từ lúc nãy đến giờ, hắn vẫn luôn ở bên cạnh làm người qua đường, mọi người đều sắp quên luôn hắn rồi.
“Mẹ nó!” Vương Viễn nói: “Khi ta tới đã nói thẳng chỉ giúp ngươi làm nhiệm vụ, chứ không nói giúp ngươi đánh nhau, ra tay phải thêm tiền!”
“Được được được! Không thành vấn đề!”
Không nói đến Bạch Hạc Lưỡng Sí vốn không thiếu tiền, mà cho dù có thiếu, thì dưới loại tình hình này cũng không cho phép hắn ta nói nửa chữ không.
Vừa nói xong, mấy người Bạch Hạc Lưỡng Sí đã lăn về sau một cái, tản ra tứ phía.
“Ế?”
Mà Lý Vân thì lại nhìn Vương Viễn tiếp được một quyền của mình với vẻ mặt nghi ngờ, lập tức buông tha bốn người Bạch Hạc Lưỡng Sí, mà đập một quyền về phía Vương Viễn.
Vương Viễn không hề tránh né, dưới chân mọc rễ đứng vững thân hình, tung một quyền về phía Lý Vân.
“Coong!”
Một tiếng trầm thấp vang lên, nắm đấm va chạm với nắm đấm.
Lý Vân mạnh mẽ không hề nhúc nhích, tuy rằng sức của Vương Viễn lớn, phán định mạnh, khó khăn lắm mới đỡ được một quyền này của Lý Vân, nhưng cả người lại bị đẩy lùi về sau vài mét, dưới chân lê ra hai cái rãnh sâu.
“Được lắm hòa thượng! Rất lợi hại! Là một người đàn ông! Xem ngươi có tiếp được một quyền này hay không?”
Thấy Vương Viễn liên tiếp đỡ được hai quyền của mình ngay chính diện mà mặt không đổi sắc, thậm chí sức lực và phán định đều không thua gì mình, trong lòng Lý Vân ngạc nhiên, không khỏi lại coi trọng Vương Viễn hơn một bậc, khen hắn một tiếng, rồi lại bước lên trước một bước, lại tung một quyền nữa tới.
Ánh sáng màu xanh ngọc bích, bao phủ nắm đấm xiên từ trên xuống, áp lực gió lớn còn mạnh hơn hai quyền trước đó không biết bao nhiêu.
“Tới đi! Thiên Ma Huyết Độn! Mở!”
Đột nhiên Vương Viễn nổi lên khí phách, quát to một tiếng, mở Thiên Ma Huyết Độn đại pháp.
Chỉ nghe “roẹt” một tiếng quần áo nổ tung, lộ ra cơ bắp cuồn cuộn, huyết khí phun trào, hoa sen lá sen sau lưng tản ra ánh sáng yêu dị.
Không đợi Lý Vân giáng quyền thứ ba xuống, Vương Viễn đã vận chuyển pháp lực ở đan điền, bất chợt đẩy hai cánh tay về trước, tay trái xoay tròn, tay phải duỗi thẳng, sử dụng [Kiến Long Tại Điền], một tường khí chặn ngay trước người.
“Rầm!”
Cự quyền của Lý Vân đấm thẳng lên tường khí, tường khí biến mất, Vương Viễn cũng không hề nhúc nhích, quyền lực của Lý Vân giống như đá chìm vào đáy biển, biến mất không thấy đâu.
“?”
“!”
Trên đầu Lý Vân nhảy ra một chuỗi dấm chấm hỏi và chấm than.
Vương Viễn thì lại hơi nhếch khóe miệng, vỗ thẳng tay phải tới, một đường chưởng lực hình rồng tuột khỏi tay, bay nghiêng về phía trước, ấn một chưởng vào cằm của Lý Vân.
[Tiềm Long Vật Dụng] !
[Tiềm Long Vật Dụng] là cú đánh vào cơ thể! Sẽ đánh trả lại một trăm hai mươi phần trăm đòn tấn công của mục tiêu.
[Thiên Ma Huyết Độn] là trạng thái đặc biệt, tăng thuộc tính hiện tại người chơi lên năm mươi phần trăm. Vương Viễn mở Thiên Ma Huyết Độn, khiến một chiêu [Tiềm Long Vật Dụng] này không chỉ có một trăm hai mươi phần trăm sát thương cơ bản của Lý Vân, mà còn nâng sát thương chính lên năm mươi phần trăm.
Tính ra thì đó chính là đánh trả lại một trăm tám mươi phần trăm.
Cái này gọi là lấy đạo của người trả lại cho người, Mộ Dung Long Thành có tới đây cũng trực tiếp hô lên người trong nghề.
Chưởng lực từ một chưởng này của Vương Viễn, gần như gấp hai lần chưởng lực của Lý Vân.
“Ầm!”
Toàn bộ chưởng lực đấm thẳng vào cằm Lý Vân. Lực đạo to lớn húc Lý Vân ngửa đầu ra sau, cằm bay mất một nửa, lảo đảo một cái đứng không vững nổi, loạng choạng lùi về sau.
Thực ra với tu vi của Lý Vân, chắc chắn có thể trốn được Tiềm Long Vật Dụng, nhưng thằng ngu này thật sự cho rằng Vương Viễn sẽ cứng đối cứng, đối quyền với y, mà nào có ngờ Vương Viễn lại giờ trò xấu ở đây, vừa phòng thủ không kịp đã bị áp đảo rồi.
“Không hổ là Ngưu ca!”
Mấy người Bạch Hạc Lưỡng Sí nhìn thấy người gỗ khổng lồ không thể địch nổi đó bị một quyền của Vương Viễn đánh thành ra như thế, cho dù đã sớm chứng kiến sự lợi hại của hắn, nhưng lúc này vẫn không nhịn được mà khâm phục.
Nhất là Đường Sơn Táng, trước đây hắn ta còn khiêm tốn, nói mình kém Vương Viễn một chút, nhưng lúc này mặt của hắn ta đều đỏ lên, con mẹ nó, nào phải một chút thôi đâu, mình thật sự đã đề cao bản thân quá rồi.
Mà lúc này Vương Viễn đã mở [Thúc Địa Thành Thốn], xuất hiện ngay phía sau Lý Vân đang lảo đảo lùi lại.
“Nằm xuống cho ta!”
Hắn hô một tiếng, Đấu Chiến trong tay đón gió lóe lên, biến thành dài hơn ba trượng, thô như xà nhà, rồi hắn vận hết sức bình sinh vung ngay một đường vào sau đầu gối của Lý Vân.
“Rầm!”
Gậy sắt nặng nề quật mạnh vào khớp sau đầu gối của y. Lý Vân vốn dĩ đang lảo đảo đứng không vững chịu một đòn này, hoàn toàn mất thăng bằng.
“Rầm” một tiếng đã ngã xuống đất.
Vương Viễn tung người nhảy lên cơ thể của Lý Vân, giẫm lên bụng y, rồi sải bước xông lên đến cổ, giáng một đòn Thiên Hạ Vô Song vào cổ y.
Gậy sắt rơi xuống, cổ Lý Vân bị đập rớt một nửa.
“Nhân lúc hắn bệnh đòi mạng hắn mau!”
Mấy người Bạch Hạc Lưỡng Sí cũng không phải ngu ngốc làm người qua đường, Vương Viễn ở trước mặt tấn công, mấy người này xông lên theo, tung một trận gây sát thương chính điên cuồng lên Lý Vân đang nằm trên mặt đất.