Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1768: Chương 1766: Kiến thức trộm cắp chuyên nghiệp

Thế nhưng trưởng lão truyền công đích thị là một mục tiêu cực tốt.

Đầu tiên, trưởng lão truyền công là NPC cấp trưởng lão sở hữu bối phận ngang hàng với chưởng môn, thiên phú có kém cỡ nào thì cũng phải là đệ tử đời thứ hai, công pháp được phân phối tất nhiên sẽ không quá thấp.

Thứ hai, chức năng của trưởng lão truyền công chính là truyền thụ công pháp. Nếu không biết công pháp thì truyền thụ cho người khác bằng cách nào chứ?

“Ha ha!”

Nghĩ đến đây, Vương Viễn hài lòng nói: “Được, vậy quyết định đi trộm của trưởng lão truyền công đi.”

“Chuyện này…” Đường Sơn Táng lại nhấc tay nói: “Trộm bằng cách nào? Ngươi có thuật ăn trộm không? Nếu không dù chúng ta có tìm được trưởng lão truyền công thì cũng không trộm được.”

“Ách…”

Vương Viễn giật mình.

Tuy rằng Vương Viễn rất có bản lĩnh trong việc trộm đồ, nhưng mấy thứ như thuật ăn trộm hắn lại không có. Hắn cũng không thể đè trưởng lão truyền công xuống đất rồi soát người được, đó gọi là cướp – không có chút hàm lượng kỹ thuật nào.

“Xem ra ngươi còn chuyên nghiệp hơn cả ta! Ngươi nói xem thử, chúng ta phải làm sao bây giờ?” Vương Viễn hỏi Đường Sơn Táng.

“Mẹ nó, làm sao ta biết được! Ta chỉ nhắc nhở ngươi một chút thôi chứ ta có phải dân chuyên nghiệp đâu.” Đường Sơn Táng nói một cách bất mãn.

“Thế à?”

Vương Viễn bèn nói với vẻ nghi ngờ: “Nghe bảo Thiên Cơ Các cũng không hề ít trộm đâu.”

“Liên quan quái gì đến ta!” Đường Sơn Táng trốn tránh ánh mắt của Vương Viễn, nói: “Đừng dùng ánh mắt hoài nghi của ngươi sỉ nhục nhân cách cao thượng của ta.”

“Bỏ đi bỏ đi, không cãi nhau nữa. Đúng là ta có quen một tay chuyên nghiệp!”

Câu chuyện nhảm nhí của hai người họ khiến Vương Viễn đột nhiên nghĩ đến một người, thế là hắn thuận tay kéo thanh bạn tốt ra, nhấn vào tên Vô Ảnh Thủ: “Thủ này, đang làm gì đấy?”

Thiết Ngưu Tiên – một cây bút văn học chẳng mấy nổi tiếng trên Internet đã từng nói: “Tốc độ trả lời tin nhắn của một người phụ thuộc vào vị trí của bạn trong lòng người đó”.

Và trong lòng Vô Ảnh Thủ, địa vị của Vương Viễn hiển nhiên không thấp. Ngay sau khi tin nhắn của Vương Viễn vừa được gửi đi, Vô Ảnh Thủ đã nhanh chóng trả lời: “Làm gì được nữa, đang chạy trốn thôi. Ta bị trận doanh Yêu tộc trục xuất, do có thân phận Yêu tộc nên cũng chẳng dám về trận doanh Nhân tộc, không nhà để về rồi.”

“Hả? Sao lại thảm vậy?” Vương Viễn bực bội nói.

“Má! Ngươi còn hỏi nữa!” Vô Ảnh Thủ tức giận nói: “Không phải vì cứu ngươi đó sao.”

“Ặc…” Vương Viễn im lặng.

Lúc còn ở trận doanh Yêu tộc, Vô Ảnh Thủ đã đưa kẻ trộm Thánh Thạch là Vương Viễn ra khỏi thành.

Đó chính là thánh vật của Yêu tộc, bảo vật trong số những bảo vật nên hiển nhiên, với thân phận là đồng phạm của Vương Viễn, Vô Ảnh Thủ đã nhận được sự trừng phạt: Bị trận doanh Yêu tộc trục xuất.

Người chơi sau khi bị trục xuất khỏi trận doanh thật sự sẽ rơi vào tình trạng không nhà để về. Trận doanh đối địch chắc chắn sẽ truy sát, trận doanh ban đầu cũng ruồng bỏ, có thể nói là đắc tội với cả hai bên. Thế nên những người chơi không được trận doanh nào bảo vệ này, nếu giết thì cũng chẳng có chút gánh nặng tâm lý nào.

“Tìm ta có việc gì à, có phải ngươi muốn đền bù cho ta đúng không?” Vô Ảnh Thủ hỏi.

“Đền bù ấy hả… Cái này thì dễ.” Vương Viễn mỉm cười nói: “Vừa hay môn phái của ta là một trận doanh trung lập, ngươi có thể đến phái chúng ta để phát triển.”

“Không đi!”

Vô Ảnh Thủ quả quyết từ chối: “Cái môn phái rách nát của ngươi ngay đến công pháp trụ cột còn không có. Mà chưởng môn như ngươi cũng chẳng có được mấy môn pháp thuật, thế mà vẫn dám khai tông lập phái thu nhận đệ tử, muốn hãm hại người khác hay gì?”

“Mả cha ngươi! Có vạch trần thì đừng có vạch trần khuyết điểm!” Vương Viễn buồn bực không thôi. Những lời của tên khốn khiếp Vô Ảnh Thủ này giống như con dao đâm từng nhát vào trái tim Vương Viễn. Sau đó Vương Viễn lại nói tiếp: “Ngươi yên tâm, Thái Nhất Môn chúng ta rất nhanh cũng sẽ có công pháp thôi. Nhưng bây giờ, với tư cách là đệ tử dự bị của Thái Nhất Môn ta, ngươi phải giúp ta một chuyện..”

“Chuyện gì? Có chuyện gì ngươi không giải quyết được mà ta lại giải quyết được vậy?” Vô Ảnh Thủ hỏi.

“Đương nhiên là trộm đồ, mảng này ngươi chuyên nghiệp hơn mà! Nếu nói về trộm đồ, mười cái ta cũng chẳng phải đối thủ của ngươi.” Vương Viễn nịnh nọt.

Vô Ảnh Thủ gửi một icon đen mặt, nói: “Mẹ nó, đây là cách ngươi khen người khác đấy hả?”

“Đây tuyệt đối là những lời khen phát ra từ tận đáy lòng!” Vương Viễn nói với vẻ chắc chắn.

“Ngươi vừa có Địa Hành Thuật vừa có thuật Biến Hoá, vậy mà trên đời vẫn có thứ ngươi không trộm được?” Vô Ảnh Thụ bực bội nói.

Là một tên trộm, điều quan trọng nhất là phải lẻn vào được nơi cần trộm, mà Vương Viễn có Địa Hành Thuật và thuật Biến Hoá, hắn hoàn toàn có thể lẻn vào một trăm phần trăm.

“Không trong nghề không biết tình hình nghề đó.” Vương Viễn nói: “Lần này ta không phải lẻn vào một nơi để trộm, mà ta phải trộm đồ từ trên người của NPC.”

Vương Viễn kể lại khái quát tình huống của mình hiện giờ cho Vô Ảnh Thủ nghe.

“Như vậy hả…” Vô Ảnh Thủ nói: “Theo kinh nghiệm của ta, mặc dù NPC cũng có thiết lập túi Càn Khôn, nhưng về cơ bản, những đồ vật bên người, bọn họ sẽ cất ở trong quần áo, cứ lừa bọn họ cởi quần áo ra là được.”

“Lừa NPC cởi quần áo? Nghe nó cứ thế nào ấy.” Vương Viễn đen mặt, sao hắn cứ có cảm giác Vô Ảnh Thủ đã có hành động gì đó vượt giới hạn.

“Thế nào là thế nào!” Vô Ảnh Thủ nói: “Ngươi có thể giả vờ sơ ý làm bẩn quần áo của bọn họ, tốt nhất nên bắt đầu từ sở thích của mục tiêu… Trộm đồ cũng giống như làm ảo thuật vậy, quan trọng là phải thu hút sự chú ý, dương đông kích tây… Nhân lúc bọn họ không chú ý, kiểu kiểu vậy, đổi trắng thay đen vàng thau lẫn lộn.”

Bàn về kinh nghiệm trộm đồ, Vô Ảnh Thủ có thể nói không ngừng, có khi viết được thành sách ấy chứ.

Vương Viễn có lòng muốn học nhưng bây giờ cũng không phải là thời điểm thích hợp, hắn bèn tắt khung chat.

Trong những câu lý thuyết mà Vô Ảnh Thủ trình bày chỉ có một câu trọng điểm: Bắt đầu từ sở thích của mục tiêu để thu hút sự chú ý của bọn họ.

“Sở thích của trưởng lão truyền công phái Nga Mi là gì?” Vương Viễn tag Tố Niên Cẩn Thời và Mario trong kênh chat của Một Đám Ô Hợp.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!