Vậy cho nên hiện tại, rất nhiều người chơi đều đã đạt đến cảnh giới Kim Đan tầng mười, nhưng vì không có cày đủ cống hiến môn phái, nên không lấy được công pháp thứ tư, khiến đại đa số người chơi đều kẹt ở Kim Đan tầng mười mà không thể kết thành Nguyên Anh.
Điều này khiến bọn họ oán thán khắp nơi.
Mà Vương Viễn thì lại nắm chuẩn nhu cầu của người chơi, người chơi gia nhập vào Thái Nhất Môn trước, sẽ trực tiếp phát cho năm tầng công pháp, đây chính là bước nhảy vọt từ Kim Đan kỳ đến Hóa Thần kỳ.
Ngoài cái này ra, Vương Viễn còn hứa sẽ chỉnh ngưỡng cửa học công pháp xuống mức thấp nhất, người chơi có thể dùng cống hiến thấp nhất đã có thể học được công pháp cấp bậc cao, so với bảy đại tiên môn coi người chơi như cu li, không biết còn có lương tâm hơn bao nhiêu nữa.
Tuy rằng người chơi đều biết Vương Viễn cũng đang hái rau hẹ, nhưng hắn đã được tính là khá dịu dàng so với bảy đại tiên môn của liên minh Thục Sơn rồi.
Về phần gốc rễ môn phái gì đó... người chơi thông minh chân chính sẽ không cân nhắc đến chuyện này.
Phái Nga Mi ngươi có nền móng mười nghìn năm cũng có tác dụng khỉ gió gì? Ngươi chơi sẽ được chia tài nguyên, hay là được nhận công pháp? Ngoại trừ càng có kinh nghiệm trong việc hái rau hẹ ra, thì bối cảnh của ngươi có lợi hại bao nhiêu cũng có liên quan gì đến người chơi đâu.
Theo hệ thống, toàn bộ công pháp đều có sự kết nối, sẽ không vì môn phái của ngươi không có bối cảnh, mà thuộc tính cộng thêm của cảnh giới công pháp sẽ ít hơn môn phái có bối cảnh, cho nên chỉ có bản thân học được công pháp, nâng cao tu vi của mình mới là điều thực tế nhất.
Vương Viễn lại tặng cho tận năm tầng công pháp, còn giảm thấp ngưỡng cửa học công pháp xuống, hành động này đối với người chơi mà nói chính là mở một máy chủ cá nhân...
Hơn nữa, máy chủ cá nhân này còn được phía phát hành thừa nhận và cùng chia sẻ với máy chủ chính thức, điều kiện có sức cám dỗ như thế, hiển nhiên khiến các người chơi có hơi không chống cự lại được.
Trong lúc nhất thời, cuộc thảo luận về Thái Nhất Môn đã trở thành chủ đề lớn nhất trong trò chơi và trên diễn đàn,.
Trên cơ bản, người chơi chia thành ba phái.
Một phần người chơi thì chạy theo phúc lợi của Thái Nhất Môn như vịt, nóng lòng muốn thử.
Một bộ phận người chơi khác còn đang băn khoăn về vấn đề bối cảnh môn phái, cảm thấy phúc lợi của môn phái người chơi có tốt bao nhiêu cũng không thể so được với môn phái cũ mười nghìn năm như liên minh Thục Sơn.
Càng có một phần người chơi là loại vừa ngu vừa xấu xa, bản thân không dám rời khỏi liên minh Thục Sơn nhưng lại sợ người khác đi tới Thái Nhất Môn có được công pháp cao cấp, vì thế ở ngay nơi đó, yêu ma hóa Thái Nhất Môn một cách trắng trợn. Đầu tiên là bôi nhọ Thái Nhất Môn, rồi lại loan truyền Ngưu Đại Xuân hèn hạ, vô sỉ và đáng khinh thế nào.
Thái Nhất Môn quả thực là một môn phái mới đối với người chơi, mà thái độ làm người của Vương Viễn trong ngày thường thực sự không được đánh giá tốt cho lắm, bị người tung tin như vậy, khiến bảy mươi phần trăm người chơi bị loại người chơi thứ ba tẩy não thành loại thứ hai.
Đương nhiên, số lượng người chơi trò chơi [Đại Võ Tiên] lớn. Cho dù chỉ có một phần trăm người chơi thuộc loại số một, thì số lượng này cũng đã là khá khủng khiếp rồi.
...
Trên diễn đàn và trong trò chơi, đám người chơi từ thảo luận đến tranh luận, đến phun nước bọt vào nhau, cãi nhau túi bụi.
Phía bên Vương Viễn thì đã hoàn thành nhiệm vụ mà Thạch Công cho, thành công có được năm môn công pháp hoàn chỉnh, mở hệ thống tu luyện của Thái Nhất Môn.
“Đồ nhi ngoan, ngươi xuất sắc hơn so với ta tưởng tượng đấy!”
Thạch Công khá là hài lòng về năng lực của Vương Viễn, mới móc một viên “Cửu Chuyển Hoàn Hồn đan” ra đưa cho hắn.
Sau khi Vương Viễn lấy được “Cửu Chuyển Hoàn Hồn đan,” hắn nôn nóng định nhét vào miệng của “Uyển nhi” ngay.
Thạch Công duỗi tay tới đánh bay tay Vương Viễn sang một bên.
“Làm gì thế?” Vương Viễn cực kỳ bất mãn.
“Ngươi có bị ngu không đấy?” Thạch Công nói: “Cô gái này chỉ có phách không có hồn, cho dù cho cô ta có nuốt một nghìn viên Cửu Chuyển Hoàn Hồn đan cũng không giải quyết được gì.”
“Ơ?”
Vương Viễn và Đường Sơn Táng nghe vậy thì kinh ngạc hỏi: “Vậy phải làm sao?”
“Hôm nay tâm trạng của vi sư tốt, sẽ giúp ngươi một việc vậy.” Thạch Công bảo: “Ta đi tới địa phủ một chuyến, đòi lại linh hồn của cô ta về cho ngươi, ngươi ở đây trông nhà cho tốt, tuyệt đối đừng để người ta động vào tiên thảo của ta, biết chưa?”
“Hiểu rồi hiểu rồi!” Vương Viễn liên tục gật đầu trong sự kích động.
Không ngờ Thạch Công này cũng rất tốt, giống như lão già Huyền Từ kia, ngoài miệng luôn kêu đệ tử làm cái này trộm cái kia, nhưng lại không ngừng thiên vị. Khác ở chỗ Huyền Từ người cũng như tên, làm người hiền lành tốt bụng. Còn lão Thạch Công này thì tính cách rất xấu, không chỉ ngang ngược độc đoán không nói lý, mà còn vô cùng thích chém gió, quả đúng là phiên bản mạnh hơn của Vương Viễn.
Đừng thấy bản thân hắn là loại người này, nhưng hắn cũng không thích người khác đối xử với hắn như vậy chút nào.
...
Thạch Công dặn dò Vương Viễn một câu, rồi đột nhiên biến mất không thấy nữa.
Đường Sơn Táng nhìn cây tiên thảo màu đỏ thẫm trong hồ tạo hóa linh với vẻ hơi đăm chiêu, lầm bầm: “Cái thứ cỏ tồi tàn này có chỗ nào đặc biệt sao?”
“Không có!” Vương Viễn lắc đầu, đáp: “Đây chỉ là một cây cỏ bình thường thôi, tên Thạch Công đó có chứng ái vật.”
“Ngươi nói xem, nếu ta nhổ nó thì sẽ thế nào hả?” Đường Sơn Táng hỏi với vẻ vô cùng hèn hạ, thậm chí còn thấy hơi ngứa tay.
Vương Viễn cười xấu xa, đáp: “Ngươi có thể thử xem, ta không cản đâu.”
Nói thật, hắn cũng không phải thứ tốt lành gì, đã muốn nhổ cọng cỏ tồi tàn này của Thạch Công lên để nghiên cứu từ lâu rồi.
“Thôi bỏ đi!” Đường Sơn Táng thấy Vương Viễn còn kích động hơn cả mình, lập tức hồi phục lý trí.
Mẹ nó, tên hòa thượng này rất vô sỉ, bất cứ lúc nào hắn đồng ý chắc chín mươi phần trăm là có bẫy, thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện.
[Đinh, ngươi chơi Kiếm Ba Thước xin gia nhập vào môn phái, có chấp nhận không?]
“Nhanh như vậy đã có người tới bái sư rồi sao?”
Vương Viễn nhìn thấy nhắc nhở của hệ thống, trong lòng rất mừng rỡ, không ngờ thông báo vừa rồi của mình thật sự có tác dụng, lúc này mới qua bao lâu thôi, đã có người chơi tới cửa rồi.