Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1784: Chương 1782: Kỹ năng này thật thú vị

Hiển nhiên sợ là vì mấy người Vương Viễn có thực lực đánh chết cao thủ Đại Thừa kỳ, có thể giết chết Lý Nguyên Hóa thì cũng có thể giết được người khác. Các vị chưởng môn vốn còn tự cho rằng mình ở tít trên cao, chỉ một ngón tay cũng có thể diệt Thái Nhất Môn, nhưng lúc này lại không còn dám coi thường đám người Một Đám Ô Hợp nữa.

Còn giận lại là vì một chiêu tàn nhẫn vừa rồi của Phi Vân Đạp Tuyết.

Làm người chừa một đường lui, ngày sau còn dễ gặp lại.

Lý Nguyên Hóa không phải người có tính tình tốt đẹp gì, chưởng môn của bảy phái muốn đánh lão khắp nơi, nhưng cùng lắm mọi người cũng chỉ muốn đánh lão mà thôi, chứ nào có dám giết lão.

Không nói đến sư tôn sau lưng người này chính là đệ nhất cao thủ ở Tiên Linh giới, Trường Mi lão tổ? Mà chỉ riêng phái Nga Mi này đã là sự tồn tại mà bất cứ người nào cũng không thể chọc vào được.

Một nhóm người Vương Viễn giết Lý Nguyên Hóa, còn tiêu diệt nguyên thần của lão, tương đương với trực tiếp tuyên chiến với Nga Mi. Bảy phái trong liên minh Thục Sơn như anh em ruột thịt, tuyên chiến với Nga Mi chính là tuyên chiến với liên minh Thục Sơn.

Các vị chưởng môn tức đến run người, nhưng có vết xe đổ của Lý Nguyên Hóa nên cũng không dám tùy tiện ra tay với đám người Vương Viễn.

Tiểu Lý đã không còn, trên trời có thêm một mặt trời nữa, xét tình hình này của Phi Vân Đạp Tuyết, một người cũng là giết mà hai người cũng là chôn, chắc chắn không ngại treo thêm chín mặt trời nữa lên trời.

“Chiêu thức này của ngươi là gì thế?” Lúc này, Tố Niên Cẩn Thời sáp đến bên cạnh Phi Vân Đạp Tuyết, hỏi.

“Càn Khôn Nhất Trịch!” Phi Vân Đạp Tuyết đáp: “Tiêu tiền đập người!” Nói xong, tiểu tử này còn không quên thể hiện kỹ năng một chút.

“Kỹ năng này thật thú vị, ta cũng muốn học....” Tố Niên Cẩn Thời cực kỳ ngưỡng mộ.

Mọi người: “....”

Nhìn thấy chưa, đây chính là giai cấp, ở trong mắt của hai nhà tư bản này, lời đánh giá về thần thông như Càn Khôn Nhất Trịch này chỉ có thú vị mà thôi.

“Con chim cánh cụt này của ngươi là gì thế?” Tố Niên Cẩn Thời lại hỏi.

“Thú cưng!” Phi Vân Đạp Tuyết đáp: “Phiên bản giới hạn cần nạp tiền, phải nạp đủ con số này.”

Nói xong, Phi Vân Đạp Tuyết ra dấu năm.

“Mới năm trăm triệu thôi sao? Ta cũng phải đi nạp một cái...” Tố Niên Cẩn Thời lầm bầm.

Một chữ “mới” này khiến thân thể Kim Cương Bất Hoại này của Vương Viễn cũng nát tan....

“Nó tên là gì?” Tống Dương túm cánh của con chim cánh cụt nói: “Cũng là màu trắng đen...”

Gấu mèo của Vương Viễn, và hạc của Tống Dương cũng phối màu trắng đen, quả nhiên đơn giản mới là tối cao nhất.

“Tiểu Khấu! Thuộc tính của nó là có thể nâng cao hiệu ứng kỹ năng lên gấp mười lần.” Phi Vân Đạp Tuyết xoa đầu cánh cụt với vẻ vô cùng hài lòng.

Cánh cụt thì lại há to miệng kêu: “Đói đói đói!”

“Lợi hại lợi hại!”

Mọi người dựng thẳng ngón cái liên tục khen ngợi, người có tiền đúng là khác hẳn.

...

Ngay lúc mọi người đang vây quanh Phi Vân Đạp Tuyết cảm thán, thì Vương Viễn lại nghiêng người xuất hiện bên cạnh thi thể của Lý Nguyên Hóa.

“Ngươi muốn làm gì?”

Tề Thục Minh thấy đột nhiên hắn xuất hiện bên người Lý Nguyên Hóa, trong lòng căn thẳng hẳn lên, sáu vị chưởng môn khác cũng đều nhíu mày lại, thầm nói: “Người đã chết rồi, Ngưu Đại Xuân này còn muốn quất thi thể chắc?”

“Khà khà! BOSS lớn như vậy, tuyệt đối đừng lãng phí!” Vương Viễn cười khà khà, thò tay vào trong quần áo của thi thể Lý Nguyên Hóa.

“Đồ khốn!”

Sáu chưởng môn thấy thế lập tức rút vũ khí ra khỏi vỏ, sát khí ngút trời.

“Đồ trộm! Ngươi dám!” Chưởng môn Nga Mi, Tề Thục Minh cuồng nộ ngay tại trận.

Thường nói người chết là lớn nhất. Từ xưa đến nay, NPC rất coi trọng thi thể của mình. Lý Nguyên Hóa đã chết rồi, mà Vương Viễn còn muốn đi lên động tay động chân sỉ nhục thi thể của lão. Loại hành động này còn đáng giận hơn cả quất thi thể.

Nói thế nào thì Lý Nguyên Hóa cũng là cao thủ của liên minh Thục Sơn, là trưởng lão phái Nga Mi, là sư đệ của Tề Thục Minh. Vương Viễn có hành động dơ bẩn như vậy, hiển nhiên nghĩ cũng biết tâm trạng của chưởng môn bảy phái thế nào.

Tề Thục Minh vung tay áo to, trời đất đổi màu, một đường thiên lôi màu đỏ thẫm từ trời giáng xuống, bổ thẳng vào đầu Vương Viễn.

[Cửu Dương Thần Lôi] !

Tề Thục Minh cũng là kiếm tiên, nhưng được mệnh danh là Càn Khôn Chính Khí Diệu Nhất chân nhân, ngoại trừ kiếm pháp thần thông ra, Cửu Dương Thần Lôi chính là tuyệt kỹ nổi tiếng của lão ta, dùng khí của càn khôn để thúc đẩy lôi quyết, chí cương chí dương.

“!”

Tuy rằng Vương Viễn không biết sự lợi hại của Tề Thục Minh, nhưng cũng biết tu vi của mình và lão già này chênh lệch nhau quá lớn, trong lòng thầm kinh hãi, cũng không kịp xem thứ móc được từ trên người Lý Nguyên Hóa ra là thứ gì, lúc này chẳng kịp nghĩ ngợi sử dụng ngay một chiêu Thúc Địa Thành Thốn, vọt đến gần đám người Một Đám Ô Hợp.

“Ầm ầm!”

Thiên lôi giáng xuống thi thể của Lý Nguyên Hóa. Lý Nguyên Hóa bị thiên lôi đánh tan thành tro bụi ngay tại chỗ. Tề Thục Minh giơ tay trái, tro cốt của Lý Nguyên Hóa cũng được thu vào trong tay áo lão ta.

“Phí của trời quá!”

Đám người Một Đám Ô Hợp thấy thi thể của Lý Nguyên Hóa còn chưa phát huy chút tác dụng còn thừa đã bị nổ thành đống tro bụi, đều cảm thấy tiếc hận trong lòng.

Dù sao Lý Nguyên Hóa cũng là BOSS cao cấp Đại Thừa kỳ, kinh nghiệm có được từ việc giết lão chẳng qua cũng chỉ để tô điểm mà thôi, chủ yếu vẫn là vật phẩm rơi xuống từ trên người lão kìa.

Nhưng ai ngờ hệ thống lại vô sỉ như vậy, trực tiếp cho Tề Thục Minh lấy thi thể về.

“Ngưu Đại Xuân, ngươi giết sư đệ ta, sỉ nhục Nga Mi ta, hôm nay phái Nga Mi thề không đội trời chung với Thái Nhất Môn!”

Hành động của Vương Viễn thực sự đã chọc giận Tề Thục Minh, sau khi dùng một đường lôi đẩy lùi hắn, lão ta cũng không hề dừng lại, mà tung người đuổi tới, trường kiếm sau lưng ra khỏi vỏ, vừa thúc giục pháp lực, đã hóa thành muôn vạn kiếm khí bao phủ toàn bộ đám người Một Đám Ô Hợp lại.

Đồng thời đám người Vương Viễn cũng nhận được nhắc nhở của hệ thống: [Quan hệ giữa Thái Nhất Môn và phái Nga Mi giảm xuống 50, trước mắt là “Bất Cộng Đái Thiên.”]

“Mau về môn phái!”

Vương Viễn thấy Tề Thục Minh không để ý thân phận chưởng môn, ra tay với hậu bối, hắn kinh hoàng sợ hãi vội vàng cản trước mặt đám người Một Đám Ô Hợp, hai tay chập lại, mở thần quang hộ thể.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!