Cũng may Vương Viễn có Kim Cương Bất Hoại Chi Khu hộ thể, ngăn được chín mươi phần trăm sát thương, lại là người chơi có hàng phòng thủ mạnh nhất, tuy rằng cả người thê thảm nhưng không bị thương đến mức chí mạng.
Sau khi đáp xuống đất, hắn lăn người về sau bò dậy, phủi đất trên mông, rồi quay đầu chui vào trong sơn môn, chỉ để lại một bóng lưng cho Tề Thục Minh.
Đám người Tề Thục Minh đều sững sờ.
Mọi người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, trên mặt đều tràn đầy vẻ ngạc nhiên.
Hiển nhiên một chút đạo hạnh tầm thường này của Vương Viễn không thể khiến bọn họ sợ hãi trong lòng, sở dĩ kinh ngạc là vì thực lực mà hắn vừa mới thể hiện ra, hoàn toàn không đúng với tu vi của hắn.
Tuy rằng chưởng môn bảy phái đều có con át chủ bài của mình, nhưng xem như cũng hiểu nhau, đều biết tu vi của Tề Thục Minh cao bao nhiêu, cũng biết một kiếm vừa rồi đó dữ dằn thế nào, đừng nói chỉ là một tu sĩ có tu vi Kim Đan kỳ nho nhỏ, mà cho dù là Hóa Thần, đại tu có tu vi tương ứng, muốn cứng đối cứng đỡ một kiếm đó, không chết thì cũng tàn phế.
Nhưng sau khi Vương Viễn đỡ một kiếm đó, lại vỗ mông như không hề gì rồi chuồn mất, con mẹ nó thế cũng quá khác thường rồi.
Người này thật sự chỉ có tu vi Kim Đan kỳ thôi sao? Sẽ không phải có chỗ nào sai rồi đấy chứ?
“Lão Tề? Là tu vi của ngươi giảm xuống, hay là ra tay nương tình vậy?” Từ Trường Khanh lạnh lùng hỏi Tề Thục Minh: “Vậy mà lại bị một hậu bối chặn một kiếm.”
“…”
Bản mặt già của Tề Thục Minh đỏ lên, đáp: “Là ta đã coi thường tiểu tử đó! Vừa rồi chỉ trong nháy mắt hắn đã chặn được kiếm khí của ta.”
“Ngươi đang nói đùa sao?” Mọi người càng ngạc nhiên hơn.
Ngay đúng lúc này, Mặc Đốc luôn im lặng ít nói, cũng bình tĩnh bảo: “Tuyệt đối không thể giữ người này lại được! Bằng không Nga Mi sẽ xong đời.”
Mặc Đốc là một người thâm thúy, nhìn nhận vấn đề cũng nói trúng trọng tâm.
Tu vi Kim Đan kỳ đã có thể một mình đỡ được một kiếm đáng sợ của tu sĩ Đại Thừa ngay chính diện, tiềm lực này quả thực là khó có thể tưởng tượng ra nổi.
Loại người đáng sợ này hoặc là qua lại thân thiện với hắn, hoặc là phải nhân lúc hắn còn chưa thành nghệ mà mau chóng tiêu diệt hắn, bằng không hậu quả thật khó lường, đặc biệt là phái Nga Mi còn có thù hằn lớn như vậy với Thái Nhất Môn nữa.
Nếu như để Vương Viễn phát triển mà không có sự trói buộc như vậy, sợ rằng phái Nga Mi không có Lý Nguyên Hóa khó mà ngăn cản được.
Kim Đan kỳ đã đáng sợ như vậy rồi, vậy Nguyên Anh kỳ, Hóa Thần kỳ thì sao? Người chơi không phải NPC, NPC tu luyện đến cảnh giới này phải dùng đến mấy nghìn năm, còn người chơi có thể chỉ một, hai năm đã có thể luyện đến Đại Thừa kỳ.
Tề Thục Minh là một con cáo già, hiển nhiên cũng hiểu rõ ý tứ trong lời nói của Mặc Đốc, lão ta nghĩ ngợi một lúc, rồi ôm quyền nói với sáu vị chưởng môn: “Bảy phái Thục Sơn như anh em ruột thịt, chưởng môn Thái Nhất Môn Ngưu Đại xuân, dung túng môn nhân giết trưởng lão của Nga Mi ta, vẫn mời các vị đồng đạo cùng ta đòi lại công bằng.”
Nói xong, Tề thục Minh quay người, liếc mắt nhìn sơn môn của Thái Nhất Môn.
“Cái… cái này không ổn đâu.” Chu Mai nói: “Ngưu Đại Xuân đã chạy về môn phái rồi, nếu chúng ta cưỡng chế xông vào trong, chẳng phải là phá hỏng quy tắc hay sao?”
Cổng môn phái chỉ là một vật trang trí, chắc chắn không thể ngăn cản được kiếm khí của Tề Thục Minh, sở dĩ Tề Thục Minh không đuổi giết, là vì trong giang hồ, tới cửa tiêu diệt môn phái chính là phá hỏng quy tắc, cho dù trước đây Nga Mi có chiếm lý bao nhiêu, chỉ cần lão ta tiến vào sơn môn giết người, cuối cùng vẫn là phái Nga Mi đuối lý.
Cho nên Tề Thục Mih mới cầu cứu sáu vị chưởng môn khác cùng nhau tiến lên.
Bởi vì bản thân lão ta xông vào cửa gọi là ỷ mạnh hiếp yếu, còn chưởng môn bảy phái cùng nhau xông vào cửa, lại chính là “thay trời hành đạo,” khái niệm này hoàn toàn khác nhau.
Thái Nhất Môn và phái Nga Mi đối địch, có khả năng phái Nga Mi cũng có vấn đề.
Nhưng ngươi đồng thời đắc tội với cả bảy đại tiên môn, vậy chắc chắn vấn đề nằm ở Thái Nhất Môn ngươi, người trong chính đạo chúng ta làm việc nói lý như vậy đấy.
Tuy nói là thế, nhưng sáu đại phái còn lại cũng không phải đồ ngu, chuyện này là vì phái Nga Mi mà ra, nhìn Ngưu Đại Xuân đó có tiềm lực khủng khiếp thế nào, chẳng ai trong bọn họ muốn vô duyên vô cớ có thêm cường địch hết.
Huống chi, mọi người cũng không phải người làm công, phái Nga Mi ngươi giữ vị trí độc quyền, chiếm một nửa khí vận trong thiên hạ, khi gom tài nguyên ngươi cũng lấy phần nhiều hơn, bây giờ có phiền phức lại nói gì mà bảy phái Thục Sơn thân như anh em ruột, vớ vẩn.
Chu Mai cũng xuất thân từ phái Nga Mi, bây giờ làm chưởng môn của phái Thanh Thành cũng phải nghĩ cho phái Thanh Thành, đương nhiên lão ta nói lời này là để nhắc nhở Tề Thục Minh, nên đổ máu thì đổ máu, không người nào bằng lòng bị ngươi coi thành đàn em.
“Ôi, đúng vậy!”
Tề Thục Minh thở dài một tiếng, đáp: “Tới cửa đuổi giết quả thực không hợp quy tắc, nhưng trưởng lão Mario đó của Thái Nhất Môn vốn là môn đệ của Nga Mi, đánh chết truyền công trưởng lão Ngư Hợp lấy công pháp đại đạo của phái Nga Mi, sau khi phán môn lại gia nhập Thái Nhất, hiện giờ công pháp đó đều đã thuộc về Thái Nhất, thực đúng là một tổn thất lớn của liên minh Thục Sơn.”
Cáo già rất khôn ngoan, Mario trộm công pháp chạy trốn, là tổn thất của liên minh Thục Sơn, ngụ ý chính là có thể chung hưởng công pháp.
Chưởng môn sáu phái nghe vậy, trên mặt lóe lên một tia vui vẻ, nhưng vẫn không có người nào bày tỏ thái độ.
Tề Thục Minh lại nói tiếp: “Còn có công pháp mà tên phản đồ Bôi Mạc Đình của Thục Sơn đó học, chính là Thất Sát Kiếm Quyết của sư đệ ta, công pháp mà phản đồ Côn Luân dùng chính là Trường Sinh Lục Đạo Luân Hồi Quyết, còn có bảo bối, chân giải của phản đồ Thiên Cơ Các nữa… những đệ tử phản bội liên minh Thục Sơn đó tự mình mang công pháp đại đạo của các môn phái chạy đi nương nhờ Thái Nhất Môn, các vị sư huynh sư đệ, lẽ nào cứ để mặc bọn họ ung dung tại ngoại sao?”
Có thể nói Tề Thục Minh cũng phải trả cái giá rất đắt chỉ để tiêu diệt Thái Nhất Môn.