Nhưng tìm thấy một điểm nối như đám Cổ nhân tộc này, lại có thể tăng xác suất hoàn thành nhiệm vụ lên rất nhiều. Cho nên Cổ nhân tộc ở Thung lũng Bắc Đình mới là điểm nối mấu chốt của nhiệm vụ.
Khi số lần chết giữa đường của người chơi đến mức nhất định cần đi đến cửa hàng để tiếp tế, sẽ kích hoạt điểm nối của nhiệm vụ này.
Đây chính là chỗ nham hiểm của hệ thống.
Nếu đã kích hoạt điểm nối cốt truyện nhưng lại mặc kệ, vậy cốt truyện sẽ phát triển thuận theo nhiệm vụ… đến khi đó Cổ nhân tộc sẽ vận chuyển toàn bộ vật phẩm như phù chú và binh khí đến cho Viên Hồng, Viên Hồng cũng sẽ kích hoạt trạng thái phân thân được vũ trang toàn bộ, đến khi ấy nhiệm vụ sẽ kích hoạt ở độ khó cao nhất, người chơi chỉ có thể nhận thua.
Thân là nhiệm vụ cấp bậc Kinh Thiên Động Địa, người chơi có thể chết nhưng lại không thể thất bại… nếu thật sự thất bại, hoặc hủy bỏ, sẽ không thể nhận lần thứ hai, nhiệm vụ sẽ hoàn toàn biến mất.
Cũng may một đám người Vương Viễn này bùng phát vận may, vừa vào thành đã đi tiếp tế, hơn nữa Vương Viễn cũng đủ mẫn cảm, lập tức bắt được mấu chốt của nhiệm vụ, lúc này mới giảm độ khó nhiệm vụ xuống.
Đầu tiên là bỏ thuốc vào rượu cho Viên Hồng, xuân dược chí dương chí nhiệt, thuốc xổ chí âm chí hàn…. Hai loại rượu thuốc này đổ vào trong cơ thể của Viên Hồng khiến nóng càng nóng hơn, lạnh càng lạnh hơn, nếu không phải Viên Hồng có Bát Cửu Thần Công hộ thể, vậy uống hết một xe rượu thuốc này cũng đủ chơi chết mình rồi. Tuy rằng lúc này không chết nhưng cũng không khá hơn bao nhiêu, thực lực của bản thể giảm xuống rất nhiều.
Thứ nữa chính là không vận chuyển binh khí tới. Không có binh khí, phân thân mà Viên Hồng biến ra chỉ có thể tay không tấc sắt… lực chiến đấu bị giảm mạnh nữa.
Bản thể và phân thân đều bị cắt giảm chiến lực, khiến trên cơ bản độ khó của nhiệm vụ này giảm xuống trạng thái thấp nhất.
Nhưng cho dù là như vậy, phân thân nhiều như vậy cũng không dễ chọc, đánh nhau chính diện chắc chắn sẽ không đánh lại được.
“Chạy mau!”
Nhân lúc phân thân vượn trắng đang tìm vũ khí, Vương Viễn ra lệnh một tiếng, đám người Một Đám Ô Hợp lập tức quay người, bay thẳng về phía Thung lũng Bắc Đình.
“Đừng tìm vũ khí nữa, mau đuổi theo!” Viên Hồng thấy mọi người định chạy, lại ra lệnh đuổi giết.
Mấy trăm con vượn trắng lao nhao bay trên trời, đuổi theo đám người Một Đám Ô Hợp.
Viên Hồng có nén cơn khó chịu, đuổi theo phía sau.
Hai bên, một bên là các trưởng lão Thái Nhất Môn mang tuyệt kỹ trong người, bên còn lại là phân thân của Tứ Phế Tinh Quân trên trời, tốc độ của hai bên đều không hề chậm.
Trong phút chốc, đám người Vương Viễn và phân thân của Viên Hồng một trước một sau bay tới cổng Thung lũng Bắc Địa.
“Mau vào thành!”
Vương Viễn nhấc Tống Dương, dẫn đầu xông vào trong thành, nhóm người Một Đám Ô Hợp theo sát phía sau cũng xông vào cổng thành.
“Muốn vào thành?”
Viên Hồng thấy thế, duỗi gậy sắt trong tay tới, cắm xuống cổng thành, phân thân vượn trắng nối đuôi nhau luồn vào, Viên Hồng mỉm cười, nhặt gậy sắt rồi bay vào trong thành theo.
Vừa vào thành, đột nhiên hắn ta nghe thấy tiếng “kẽo kẹt” phía sau.
“?”
Hắn ta quay đầu nhìn, chỉ thấy cổng thành đã đóng chặt lại.
“Không ổn!” Trong lòng Viên Hồng căng thẳng hẳn lên.
Rồi hắn ta lại quay đầu qua, chỉ thấy mình và phân thân đã bị vây bên dưới cổng thành. Lúc này, chỉ nghe thấy giọng nói xa lạ truyền từ trên xuống: “Tặng toàn bộ phù chú cho Tinh Quân đại nhân!”
Vừa dứt lời, trong phút chốc những bó phù chú đã từ trên trời giáng xuống.
Hiển nhiên người nói chuyện đó chính là Điều Tử.
Bởi vì nguyên nhân thân phận cho nên hắn không thể đối đầu với thiên đình, khi mấy người Vương Viễn đi đưa rượu, thì hắn ở nơi này sắp xếp bẫy sẵn, chỉ đợi đám người Vương Viễn dụ Viên Hồng qua đây.
Phán định của hệ thống rất thực tế, chỉ cần người chơi không ra tay thì không tính là gây sát thương chính.
Điều Tử chỉ cần bày mưu tính kế, còn người ném phù chú đều là đám Cổ nhân tộc của Thung lũng Bắc Đình, cho nên hiển nhiên thiên giới cũng không thể tới gây sự với Điều Tử.
Những bó bùa nối nhau… giống như mưa to trút xuống. Chỉ trong vài giây, gần nghìn bó phù chú nổ tung trong không gian chật hẹp bên dưới cổng thành.
Biến đổi lượng sinh ra biến đổi về chất, với mật độ nổ như thế, đừng nói là phù chú, cho dù là pháo đốt cũng có thể khiến người nổ chết tươi…
Ta sẽ không miêu tả quá nhiều về cảnh tượng thế nào, mọi người có thể thoải mái tưởng tượng.
Nghe nói khi đó, trong nháy mắt phù chú nổ tung, toàn bộ máy chủ Thung lũng Bắc Đình hơi kẹt một chút… người chơi trong Thung lũng Bắc Đình còn cảm giác được rõ ràng mình đi đường nặng nề, còn cho rằng hệ thống có BUG.
Khói bụi tan hết, phân thân vượn trắng của Viên Hồng đều bị nổ thành tro bụi.
Bản thân Viên Hồng bởi vì lúc ấy xuân dược và thuốc xổ đã chạy vào tim, không kịp đề phòng, bị một đợt sát thương chính này đánh thành cạn máu, nằm trên đất không nhúc nhích.
Cũng may lão Viên là một người sĩ diện, hệ thống cũng không muốn quá mức ghê tởm, không cho hắn ta nổ phọt cớt, bằng không cảnh tượng đó cũng thật thú vị.
Mấy người Vương Viễn vây lên, Viên Hồng đã hấp hối, nói: “Mau cho ta chết sảng khoái đi!”
“Đại ca, xin lỗi nhé!” Vương Viễn đi lên, đập một gậy vào đầu Viên Hồng.
Ngay khi tất cả mọi người đều cho rằng Viên Hồng chết ngắc rồi, thì trên cổ hắn ta lại mọc ra một bông hoa, sau đó cái đầu lại chui ra, đồng thời thanh máu trên đầu hắn ta cũng hồi phục một ít.
“?” Vương Viễn mang vẻ mặt kinh ngạc.
“Ta là Ma thần Bất Diệt Thể… đòn tấn công bình thường không hại chết được ta đâu, mạnh tay hơn chút đi!” Viên Hồng mang vẻ mặt phức tạp: “Ngươi lẹ lên, ta sắp không chịu nổi nữa rồi.”
Viên Hồng muốn chết, chắc chắn là xuất phát từ tận đáy lòng, cũng không hề giả trân chút nào. Dù sao chết rồi cũng không ảnh hưởng đến bản thể, nhưng nếu như ị ra quần, vậy thanh danh một đời của hắn ta cũng không còn nữa.
“Ta…”
Mấy người Vương Viễn hoang mang, đưa mắt nhìn nhau, còn có thể thế này nữa sao? Nhiệm vụ này thật sự khó làm quá.
“Làm sao đây? Làm sao đây?”
Mọi người đều bó tay chịu trói, cái gì gọi là đòn tấn công bình thường? Đến loại người độc ác như Vương Viễn đánh còn không chết, những người khác còn biết làm thế nào đây?