Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1820: Chương 1818: Chân Viêm đan

“Hắn ta vẫn luôn có dũng khí như vậy sao?” Bôi Mạc Đình rất nghẹn họng.

Mario thì dựng ngón cái, ý bảo Chu Tử Chân thật đúng là đàn ông.

Những người khác đều thổn thức.

Chu Tử Chân này cũng đến là xui xẻo, ngươi nói xem ngươi ăn gì không được, Ngưu Đại Xuân nào phải người ngươi có thể tùy tiện ăn vào? Thứ đó cũng không dễ tiêu hóa đâu.

Ở một bên khác, Vương Viễn xé rách dạ dày của Chu Tử Chân lại đi tới bụng của hắn ta, đầu tiên là thụi một quyền lên thận của Chu Tử Chân, đánh cho hắn ta lăn lộn khắp đất, sau đó lại kéo ruột già của hắn ta ra thắt nút chết. Cuối cùng hắn xả một trận quyền cước hết sức dày vò vào tim, lá lách, phổi, thận, lục phủ ngũ tạng của hắn ta.

Quyền cước của Vương Viễn nặng nề, ở bên ngoài cơ thể, Chu Tử Chân còn bị hắn đá một cước rất mạnh, khiến hắn ta đau đến một lúc, huống chi là trong cơ thể không có một chút khả năng phòng thủ nào.

Đám người Một Đám Ô Hợp sợ Chu Tử Chân chạy thoát, mới vây thành vòng tròn, Chu Tử Chân ở trong vòng tròn thì lại lăn lộn đủ kiểu, gào thét liên tục không ngừng, âm thanh thảm thiết và kết cục thảm thương khiến đám người nhìn vào cũng thấy thương hại.

Cho dù Chu Tử Chân chỉ là một nhóm số liệu, cũng không cần thiết phải dày vò đến mức không chết không dừng như thế.

“Lão Ngưu! Cho hắn chết sảng khoái đi!”

Đám người Một Đám Ô Hợp vẫn luôn mềm lòng, khuyên Vương Viễn nhanh chóng giết chết Chu Tử Chân.

Chu Tử Chân cũng cực kỳ biết ơn mọi người, đồng thời còn không quên cầu xin Vương Viễn: “Xin thượng tiên cho ta được sảng khoái! Ta cũng không dám ăn lung tung nữa đâu.”

“Muốn chết? Thế lại hời cho ngươi quá!”

Vương Viễn bảo: “Vừa rồi ngươi suýt chút nữa giẫm chết ta, cũng không thể bỏ qua như vậy được.”

“Thượng tiên, chỉ cần ngươi cho ta chết sảng khoái, ngươi nói gì ta cũng làm theo!” Chu Tử Chân cầu xin với giọng nức nở.

Một chiêu này của Vương Viễn quả thực quá vô lại, chạy vào bụng người ta làm ầm ĩ, dù Chu Tử Chân có mạnh đến đâu cũng không thể rạch bụng mình móc hắn ra ngoài được. Bây giờ việc có thể làm chỉ có thỏa hiệp.

“Cho ngươi chết sảng khoái cũng dễ thôi! Còn phải xem lòng thành của ngươi thế nào đã!” Vương Viễn nói: “Tự mình nghĩ xem nên làm thế nào đi, ngươi ăn nhiều thiên tài địa bảo của ta như vậy? Cũng không thể để ta trở về tay không được.”

“Thiên tài địa bảo? Lão Ngưu đúng là dám nói thật…” Mọi người đều bĩu môi.

Trời đất chứng giám, vừa rồi những thứ Chu Tử Chân ăn toàn là cái gì đâu, vỏ bí đao, bã đậu, senna… những thứ này ném lên đất cũng toàn là nguyên liệu cấp thấp chẳng ai thèm nhặt, được chưa?

Nhưng đến chỗ Vương Viễn, chỉ đơn giản vài câu đã thành thiên tài địa bảo rồi!

Nhìn bản lĩnh này của người ta... mọi người vẫn phải từ từ học.

“Cái này… cái này…”

Chu Tử Chân đổ mồ hôi đầy đầu, Vương Viễn đã ra giá rồi, đương nhiên Chu Tử Chân biết rốt cuộc người này muốn làm gì.

“Nhưng ta không có gì cả…”

Chu Tử Chân nói: “Nghèo đến mức còn ăn cả đá mà.”

“Được được được!” Vương Viễn nói liền ba chữ được, rồi đá một cước mạnh vào đầu quả tim của hắn ta.

“Grào!” Chu Tử Chân rú lên một tiếng thảm thiết, giật bắn người lăn lộn trên mặt đất đầy đau khổ.

Vương Viễn nói tiếp: “Có không hả? Không có thì ta đá tiếp! Ta thấy bên dưới của ngươi không tệ, lát nữa xuống dưới chấm mù tạt ăn, chắc chắn đảm bảo tươi mới.”

“Ọe!”

Một nhóm người Một Đám Ô Hợp nghe thế, cơm hôm qua đều trào hết lên, mẹ nó, sashimi ruột già, thế này phải là khẩu vị nặng cỡ nào.

Chu Tử Chân thì lại sợ đến mức hồn bay phách lạc, thở hổn hển đáp: “Có có có, thượng tiên bỏ qua cho ta đi, ta có một viên nội đan luyện từ nhỏ, ngươi ra ngoài rồi cứ việc cầm đi.”

“Không vội ra ngoài!” Vương Viễn cũng không phải đồ ngu, cười hì hì bảo: “Đưa nội đan của ngươi cho cô gái trước mặt.”

“Tiểu nhân hiểu rồi, tiểu nhân hiểu rồi.” Chu Tử Chân vội vàng phun một hạt châu màu đỏ rực ra, hạt châu lơ lửng bay vào trong tay Tống Dương.

[Chân Viêm đan]

Thuộc tính: Hỏa.

Phân loại: Pháp bảo.

Phẩm giai: Linh khí bậc bốn.

Pháp thuật tấn công tăng lên: 70%.

Trạng thái hiện tại: Đã luyện hóa.

Ràng buộc pháp bảo: Không.

Bối cảnh pháp bảo: Nội đan bản mệnh của Phục Đoạn Tinh Quân, có thể tăng cường pháp thuật hệ hỏa, có công hiệu ngăn giá rét, cũng có thể hấp thu linh khí trong trời đất, mang theo bên người sẽ có tác dụng vô cùng tuyệt vời.

“Là pháp bảo linh khí!” Mọi người đều kích động khi nhìn thấy thuộc tính của nội đan.

Người chơi trong trò chơi có thuộc tính ngũ hành, cũng có tính kháng và ngộ tính, dựa theo ngũ hành tương khắc, thuộc tính ngũ hành trên người người chơi càng cao, thì tính kháng thuộc tính khắc chế với mình cũng càng thấp.

Ví dụ như tu sĩ hệ hỏa có thuộc tính hỏa cao, thì tính kháng thuộc tính băng sẽ rất thấp. Chiến đấu trong cảnh trời băng đất tuyết như ở trước mặt này, sẽ không có lợi với tu sĩ hệ hỏa, cái này gọi là nhân tố môi trường.

Tuy rằng viên Chân Viêm đan này là pháp bảo hệ hỏa, nhưng lại có tính kháng băng một trăm phần trăm, còn có thể bù đắp nhân tố môi trường giá rét, rõ ràng là một thuộc tính cực kỳ hiếm có.

Điều quan trọng nhất là mang theo Chân Viêm đan này, còn có thể tăng gấp đôi tu vi của công pháp thuộc tính hỏa, đây chính là thuộc tính cộng thêm thực tế nhất và bản chất nhất.

Không ngờ Chu Tử Chân này thật sự giấu bảo bối, hơn nữa thuộc tính còn khá được, quả đúng là thần khí của tu sĩ hệ hỏa.

Trong đội ngũ Một Đám Ô Hợp có hai người chơi pháp thuật hệ hỏa, một là Mario, người còn lại là Đạo Khả Đạo.

Nhưng phái Thanh Thành thuộc loại vạn năng, có thể kháng có thể thi pháp có thế bơm máu còn có thể dùng kiếm, biết nhiều mà không tinh, đến tiên thuật Tam Muội Chân Hỏa mà Đạo Khả Đạo nhờ cậy vào, cũng không phải sát thương pháp thuật dựa vào bản thân.

Viên Chân Viêm đan này cho y cũng không thể phát huy tác dụng đến mức cao nhất.

Sau khi có được lời chấp thuận của Vương Viễn, Tống Dương ném Chân Viêm đan cho Mario.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!