Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1827: Chương 1825: Đấu văn

“Ừm! Ta biết rồi!” Sư Đà Vương cũng không hề bất ngờ chút nào.

“Ngươi biết?” Vương Viễn ngược lại rất ngạc nhiên.

“Đương nhiên!” Sư Đà Vương nói: “Nơi này có cấm chế, không có nhiệm vụ thì tu sĩ bình thường không thể qua được hồ Bích Nguyệt.”

“Vậy ngươi còn hỏi ta làm gì?” Vương Viễn hỏi ngược lại.

“Ta muốn xem ngươi có đáng để làm bạn với ta hay không?” Sư Đà Vương nói: “Nếu như ngươi không hiểu được âm luật của ta, vừa rồi ta đã giết chết các ngươi rồi, nếu ngươi giấu diếm ý đồ tới đây của mình, vậy bây giờ cũng bị ta giết luôn.”

“…”

Vương Viễn nghĩ mà phát sợ, cũng may vừa rồi mình nói thật, bằng không cách người này gần như vậy, còn không phải sẽ chết rất thảm hay sao?

Sư Đà Vương lại nói tiếp: “Bây giờ nếu ngươi đã nghe hiểu âm luật của ta, còn thẳng thắn nói cho ta biết ý đồ tới đây, vậy ta quyết định sẽ làm bạn với ngươi! Không biết ý ngươi thế nào?”

“Hiển nhiên rất vui lòng rồi!” Vương Viễn vội vàng đáp.

Bạn bè nhiều còn làm việc, làm bạn với Sư Đà Vương này, còn lo không phá được trận sao?

Sư Đà Vương gật đầu, đáp: “Nếu ngươi đã là bạn ta, vậy ta cũng không làm khó ngươi, chúng ta so bản lĩnh một chút đi, nếu ngươi thắng ta, ta sẽ tính cho các ngươi qua cửa.”

“Đại ca, có phải ngươi tính gây khó dễ, hay có hiểu lầm gì đó về ta không đấy?” Vương Viễn đổ mồ hôi đầy đầu, so bản lĩnh không phải là đánh nhau sao, vậy một đợt hành động này cũng không có gì khác với không làm.

Sư Đà Vương cười bảo: “Đừng sợ! Ta là người văn minh, chúng ta chỉ đấu văn, không đấu võ!”

“Có khác biệt sao?” Vương Viễn lại hỏi.

“Đấu võ là bày tư thế chiến đấu, đánh đến ngươi chết ta sống, còn đấu văn thì lại so một bản lĩnh nào đó, không tổn hại hòa khí!” Sư Đà Vương bảo: “Có phải không làm khó ngươi không?”

“Ừm! Không làm khó!” Vương Viễn hiểu ra, gật đầu.

Yêu cầu này quả thực không cao.

“Vậy thì tốt! Chúng ta so sức lực đi!” Sư Đà Vương nói.

“Ờm…” Đám người Một đám Ô Hợp nghe được lời này, đều liếc mắt nhìn Sư Đà Vương, rồi lại liếc mắt nhìn Vương Viễn, vẻ mặt vô cùng nặng nề.

Trong mắt bọn họ, Vương Viễn vẫn luôn là siêu cao thủ dòng sức mạnh, lực tay mạnh không gì sánh nổi, nhìn khắp toàn bộ trò chơi, không có một người chơi nào dám nói sức của mình đánh lại được hắn.

Nếu như đổi lại là người khác nói muốn so sức lực với hắn, mọi người chắc chắn sẽ cảm thấy đầu óc của đối phương có vấn đề. Nhưng khi lại nhìn Sư Đà Vương, bọn họ đều không dám ho he tiếng nào.

Sư Đà Vương có danh hiệu gì? Di Sơn Đại Thánh! Thiên phú là Di Sơn Chuyển Nhạc… con mẹ nó thế phải là sức lực cỡ nào?

Sức của Vương Viễn có lớn đến đâu, cũng chỉ là trông nổi bật trong quần thể người chơi, khiêng mấy nghìn cân lên đơn giản như uống nước, nhưng Sư Đà Vương người ta khiêng cái gì? Là núi!

Đều là bắt đầu bằng mấy nghìn tấn, hoàn toàn không cùng một đơn vị, hiểu chưa?

Tuy rằng tu sĩ trong thế gian này nhiều, nhưng bỏ qua pháp thuật thần thông, người có thể dùng sức mạnh cơ thể để khiêng núi lên, đều là những cao thủ hàng đầu có một không hai trong trời dưới đất. Chỉ chút sức lực đó của Vương Viễn, rõ ràng hoàn toàn không đủ nhắc tới ở trước mặt Sư Đà Vương.

“Đại ca, ngươi chơi ta đấy à? So sức lực với ngươi còn không bằng trực tiếp nhận thua đi cho rồi.”

Vốn dĩ hắn vẫn khá tự tin về sức mạnh của mình, nhưng nghe Sư Đà Vương nói muốn so sức lực với mình, cũng lập tức ngẩn người.

Tự tin và tự đại vẫn có sự khác biệt, đương nhiên hắn cũng không phải loại người không biết tự lượng sức mình đó.

“Trực tiếp nhận thua cũng được!” Sư Đà Vương đáp: “Ngược lại cũng bớt phiền phức cho chúng ta, dù sao mấy cửa sau cũng không dễ nói chuyện như ta đâu, ngay cả ta ở đây ngươi còn không qua được, vậy sau đó càng đừng hòng.”

“Vậy cũng không được!” Vương Viễn vội vàng lắc đầu.

Nhận thua gì đó chỉ là nói suông mà thôi, vậy mà Sư Đà Vương còn coi là thật nữa.

“Vậy chúng ta thi đi!” Sư Đà Vương xắn tay áo, bày ra tư thế, hỏi: “Chúng ta vật tay nhé, cái này đơn giản nhất.”

“Từ đã!”

Lúc này, Độc Cô Tiểu Linh ở một bên thấy thế, đột nhiên chen miệng vào, nói: “Bỏ vật cổ tay gì đó đi, chúng ta là vãn bối, muốn thi gì liệu có thể cho chúng ta ra đề được không?”

“Các ngươi ra đề sao?” Sư Đà Vương nhíu mày, có hơi khó xử.

“Sao thế? Ngươi sợ rồi sao?” Độc Cô Tiểu Linh khiêu khích.

“Ha ha!” Sư Đà Vương cười bảo: “Ngươi cũng đừng kích động ta, ngươi ra đề thì ngươi ra đề, bất cứ thứ gì ta không thể so được với các ngươi, thì một cửa này xem như các ngươi qua.”

“Đây là ngươi nói đấy nhé!” Độc Cô Tiểu Linh cười đầy gian trá, sau đó nhỏ giọng thì thầm vài câu bên tai Vương Viễn.

“Có lý!” Vương Viễn nghe được lời của cô, trước mắt sáng ngời.

Sau đó, hắn nói: “Vật cổ tay cần đến cơ thể giải quyết, quá tổn hại hòa khí, như vậy đi, chúng ta thi nâng vật được không?”

“Nâng vật?” Sư Đà Vương khoanh tay, cười bảo: “Đây không phải là ta bắt nạt một hậu bối như ngươi nha, là tự ngươi dâng tới cửa, lẽ nào ngươi không biết danh hiệu của ta là gì sao?”

Di Sơn Đại Thánh, chơi chính là các thể loại nâng, đỡ, giơ, bốc, vô cùng toàn năng, đi tới thế vận hội Thiên giới cũng là loại huy chương vàng đó, vật cổ tay với Vương Viễn là hơi nhường? Không muốn bắt nạt hậu bối? Nhưng ai biết hắn lại chủ động đề nghị muốn nâng đồ.

“Đương nhiên biết!”

Vương Viễn cười bảo: “Nhưng nếu đã khiêu chiến, hiển nhiên phải khiêu chiến thứ sở trường nhất của ngươi rồi? Bằng không chẳng phải sẽ bị người coi thường hay sao?”

“Được! Có khí phách!” Sư Đà Vương dựng ngón tay cái khen ngợi.

Vương Viễn nói: “Như vậy đi, chúng ta không dùng pháp thuật, không dùng thần thông, chỉ so sức mạnh cơ thể, ta nâng một vật trước, nếu như ngươi có thể nâng được, xem như ta thua, được chứ?”

“Ha ha ha!”

Sư Đà Vương vỗ ngực, tự tin bảo: “Tuổi tác nhỏ mà khẩu khí lớn thật, cứ việc qua đây, lão phu chắc chắn sẽ không dùng một chút pháp thuật thần thông nào, ngươi có thể thoải mái dùng, chỉ cần là thứ mà ngươi có thể nhấc lên, lão phu chắc chắn cũng có thể!”

Hiển nhiên tu vi thực lực của Sư Đà Vương đã bị giảm nghiêm trọng, nhưng thân là Di Sơn Đại Thánh, vẫn rất có tự tin để nói lời này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!