Sư Đà Vương và mọi người đánh cược, cũng là do một nhóm người Một Đám Ô Hợp đề nghị.
Duy chỉ có người trước mặt này rõ ràng có hơi khiến người ta phản cảm từ tận trong lòng.
“Không sai! Chơi thuốc đều đáng ghét!” Mọi người nhao nhao tỏ vẻ tán thành.
“Không phải tất cả người chơi thuốc đều chơi thứ này nhé, hắn lạc loài, được chưa.” Trường Tình Tử phản bác.
“Đừng để ý những tiểu tiết này!” Vương Viễn phất tay, bảo: “Bây giờ chúng ta phải nghĩ cách đánh chết hắn.”
“Cái này có khó gì đâu, chỉ cần hắn có ham mê bất lương, chúng ta có thể ra tay với sở thích của hắn!” Mario nói: “Không phải hắn nghiện thuốc sao? Chúng ta tặng chút thuốc độc cho hắn đi.”
“Ta cảm thấy đầu óc ngươi có vấn đề!” Mọi người nói với vẻ mặt cạn lời: “Ngươi không nhìn thấy đây là nơi nào sao? Người này biết sợ độc sao?”
Quy Khư chính là một nơi độc nhất ở Tiên Linh giới, mà người áo trắng trước mặt này có thể phun mây nhả độc ở trong Quy Khư, rõ ràng cũng là một cao thủ chơi độc, chơi độc ở trước mặt hắn ta còn không phải là múa rìu qua mắt thợ sao.
Nói không chừng người này càng hút càng sướng hơn.
“Ặc…” Mario gãi đầu, tự biết lỡ lời.
“Ngược lại cũng không cần thiết!”
Lúc này, Vương Viễn lại ở một bên bảo: “Hắn biết chơi độc đến đâu, cũng có vài thứ hắn cũng không thể đỡ được.”
“Ế? Xuân dược sao?” Đinh Lão Tiên nói: “Nguyên liệu làm thuốc xổ đã bị Chu Tử Chân ăn hết sạch rồi.”
“Phỏng chừng không được!”
Phi Vân Đạp Tuyết nói: “Không phải ta, nhưng ta nghe nói hít thuốc phiện có tác dụng gần giống xuân dược…”
“Đậu má, là thật hay giả đó? Ông chủ học nhiều hiểu rộng!” Mọi người đều liếc mắt nhìn.
“Đừng có dùng loại ánh mắt đó nhìn ta, không phải ta dùng! Là bạn ta nói.” Phi Vân Đạp Tuyết vội vàng tỏ vẻ mình rất vô tội.
Vương Viễn nói: “Cũng không phải cứ nhất định dùng hai thứ này…”
“Hai loại thuốc này đều không, vậy chúng ta còn có thể giở trò khác sao?” Mọi người nhìn hắn và hỏi.
Nếu muốn nói thứ có thể sinh ra một chút ảnh hưởng đối với BOSS, cũng chỉ có hai loại này.
Dược tính của độc dược khác hoàn toàn không thể phá được tính kháng của BOSS, huống chi người trước mặt này còn là người chơi độc lành nghề, độc dược bình thường lại càng không có tác dụng hơn.
“Hừ hừ!” Vương Viễn mỉm cười, cẩn thận móc một cây gậy đen từ trong lòng ra, thuận tay cắm lên cái cây bên cạnh.
“?”
Mọi người nhìn cây gậy nhỏ đen sì trong tay hắn, đều mang vẻ mặt nghi ngờ, Bôi Mạc Đình sáp qua, sờ một cái, hỏi: “Thứ này có tác dụng gì thế?”
Vừa dứt lời, đột nhiên y kêu oai oái: “Đệt mợ, cái quỷ gì đây?”
“Sao thế sao thế?” Mọi người mang vẻ mặt mơ hồ.
Bôi Mạc Đình kêu lên kinh hãi: “Ta sờ cái thứ này có tí đã rớt một nghìn điểm tu vi rồi.”
“Mới có một nghìn điểm mà thôi, có gì mà ngạc nhiên.” Mọi người bĩu môi bảo, ở giai đoạn hiện tại, điểm tu vi cần thiết để người chơi thăng cấp đều dùng triệu để tính, một nghìn điểm gần như có thể bỏ qua không đáng nhắc tới.
“Ế không đúng!”
Nhưng lời này vừa ra khỏi miệng, mọi người lập tức cảm thấy có hơi không đúng, sau đó lại ngạc nhiên bảo: “Rớt tu vi sao? Rớt một chút cũng là rớt tu vi. Đây là thứ quỷ quái gì thế?”
“Cái này gọi là Huyền Thiên Phệ Hồn!” Vương Viễn giới thiệu: “Có thể cắn nuốt nguyên thần và linh vận của tu sĩ, sờ một cái thì rớt tu vi, còn nếu như hút nó thì... khà khà!”
“Ặc…” Mọi người nghe được lời này của hắn, đều hít ngược một ngụm khí lạnh.
Cắn nuốt linh vận và nguyên thần, hoàn toàn không ngờ trong trò chơi này còn có thứ đáng sợ như vậy tồn tại.
“Thứ này rất độc, làm sao nhưng chúng ta khiến người đó sờ được vào đây?” Trường Tình Tử nói: “Cũng không thể banh mồm hắn ra nhét vào được.”
Trong tay Vương Viễn có Huyền Thiên Phệ Hồn là một vật hình gậy, chỉ cần hơi có chút đầu óc, đều sẽ không coi thứ này là đồ ăn vặt mà nuốt vào, càng không cầm lên hút.
Nếu có khả năng banh mồm đối thủ ra nhét vào, còn cần đến thứ này sao”
“Ngược lại chuyện này không khó!”
Vương Viễn quay đầu hỏi Đinh Lão Tiên: “Mấy thứ như này có thể giã nát được không?”
Huyền Thiên Phệ Hồn này có độ cứng không cao, hơn nữa còn thuộc loại nguyên liệu, theo lý mà nói thân là dược sư, Đinh Lão Tiên có thể dùng chày giã dược để gia công.
“Ta thử đã!”
Đinh Lão Tiên rút Huyền Thiên Phệ Hồn từ trên cây xuống, thả vào trong vật phẩm chuyên dụng giã vài nhát, Huyền Thiên Phệ Hồn hình gậy bị giã thành một đống bột màu đen, sau đó được đựng vào trong một cái bình.
“Tốt lắm!”
Vương Viễn nhận cái bình nhỏ đựng bột, gật đầu với vẻ hài lòng, rồi đi thẳng tới bên cạnh quái nhân nghiện thuốc phiện đó.
Lúc này, quái nhân đó đang thản nhiên nằm trên đất phun mây nhả sương, cả người lâng lâng, hoàn toàn không để ý có người đi qua.
“Khụ khụ!” Sau khi Vương Viễn tới gần, mới ho khan một tiếng ngại ngùng.
“?”
Quái nhân giật mình, lập tức lảo đảo đứng dậy, trợn mắt nhìn với vẻ cảnh giác, hỏi: “Ngươi là ai? Vậy mà lại dám xông vào đầm Độc Long của Phúc Hải Đại Thánh ta!”
Hóa ra quái nhân này tên là Phúc Hải Đại Thánh, là một con giao long độc, được gọi là Giao Ma Vương, toàn thân là độc, từ mười năm trước đã chiếm đóng biển Hoàng Tuyền ở Quy Khư, sau này được thiên đình dẫn đi làm Tinh Quân trên trời.
“Ta tên là Ngưu Đại Xuân!”
Vương Viễn cười hì hì, nói: “Ta không có việc gì, chỉ đi dạo thôi! Nhìn thấy nơi này sương độc đầy trời, nên đặc biệt tới hít vài hơi cho đã ghiền.”
“Hửm?”
Giao Ma Vương túng độc quá độ, dường như tinh thần không được tốt cho lắm, đầu óc cũng quay cuồng, nghe lời này của Vương Viễn ngược lại hắn ta cũng không nghi ngờ gì, chỉ híp mắt, bảo: “Hóa ra là người đồng đạo à, ngươi cũng tới hút vài hơi đi.”
Nói xong, Giao Ma Vương đưa tẩu hút thuốc phiện trong tay qua.
“Bỏ đi!”
Vương Viễn phất tay, đáp: “Thứ này của ngươi không ngon, ngửi còn cố được, chứ hút thì không được, hàng thấp kém, không thú vị, hút cái này ta sẽ ho khan.”
“?” Nghe được lời này của Vương Viễn, Giao Ma Vương trợn trừng mắt.
Hắn ta chính là Breaking Bad phiên bản giả tưởng, thứ này đều là tự hắn ta phối ra, là tác phẩm đầy nhục dục mà hắn ta đắc ý, ngươi có thể mắng hắn ta nhưng tuyệt đối không thể nói tác phẩm của hắn ta kém cỏi.
Lúc này bị Vương Viễn hạ thấp một trận như vậy, khiến tâm trạng của Giao Ma Vương lập tức bất mãn.