Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1846: Chương 1844: Nguyên thần (2)

Hắn mở thuộc tính nhân vật ra, không sai, tu vi là Nguyên Anh kỳ. Nhưng vị trí vốn nên là giao diện tùy chọn nguyên anh lại là hai chữ nguyên thần.

Hắn nhấn vào, chỉ thấy hiển thị bên trên là: “Hỗn nguyên chính thể tiên thiên, vạn kiếp thiên phiên chỉ tự nhiên.”

Tiếp theo một dòng chữ bên dưới chính là giới thiệu về nguyên thần và nguyên anh.

Hóa ra Cửu Chuyển Huyền Công hoàn toàn đi ngược lại với những thuật tu hành khác.

Tu hành chia thành thần và thể. Thể, xét từ ý nghĩa mặt chữ, chính là đồ chứa thần. Nếu như cường độ cơ thể không đủ, sẽ không thể chịu đựng được nguyên thần quá mức mạnh mẽ.

Muốn tu luyện đến cảnh giới cao hơn, nhất định phải tốn rất nhiều thời gian để tôi luyện cơ thể, như vậy sẽ tốn rất nhiều thời gian và sức lực.

Thời kỳ thượng cổ có rất nhiều tu sĩ chết vì tuổi thọ không đủ…

Vì thế người luyện khí thông minh mới phát minh ra các loại công pháp mà mọi người quen thuộc hiện tại.

Những công pháp bình thường này thay đổi quỹ đạo tu hành, tu theo con đường thoát khỏi cơ thể, ban ngày phi thăng, thông qua cách ngưng tụ nguyên anh, chia cơ thể và nguyên anh ra giấu trong đan điền và tử phủ, cơ thể chỉ là một cái vỏ, còn một thân tu vi đều nằm ở nguyên thần hết, cho dù cơ thể bị hủy diệt, tu sĩ vẫn có thể cướp xác sống lại, hoặc là tu luyện cơ thể mới.

Thuộc một loại pháp môn tà đạo mưu lợi.

Mà Cửu Chuyển Huyền Công thì lại là phương pháp tu luyện chính tông nhất, tu chính là thể thần hợp nhất, cơ thể thành thánh, phải không ngừng tôi luyện cơ thể để chấp nhận sức mạnh của nguyên thần, nguyên thần cũng sẽ hợp nhất với cơ thể.

Cho nên môn công pháp Cửu Chuyển Huyền Công này bắt đầu từ Nguyên Anh kỳ, đã có sự khác biệt về mặt bản chất với công pháp bình thường.

Nói dễ nghe một chút, thì Cửu Chuyển Huyền Công thuộc đại đạo chính thống, còn nói khó nghe một chút thực ra lại là công pháp quá thời…

Không chỉ tiêu hao sức lực và thời gian, mà còn yêu cầu người tu luyện môn công pháp này phải vô cùng chịu khó và có thiên phú, toàn thiên hạ cũng chỉ có lác đác vài người mà thôi, chỉ riêng yêu cầu thoát khỏi tam giới, không nằm trong ngũ hành, quả thực đã là ép buộc người ta rồi.

Nào có giống như công pháp bình thường, không chỉ dễ tu hành, tiến vào cảnh giới nhanh, mà yêu cầu đối với tư chất của người tu luyện cũng giảm xuống rất nhiều, thực hiện mục tiêu người người đều có công pháp về mặt ý nghĩa chân chính.

Nhưng thân là đại đạo chính tông thượng cổ, ưu điểm của Cửu Chuyển Huyền Công cũng cực kỳ chói mắt.

Đầu tiên chính là người tu luyện công pháp này sẽ không bị bất cứ công pháp nào khắc chế, thứ nữa bởi vì cơ thể thành thánh, nên không chỉ thần thông quảng đại, pháp lực vô biên, mà cường độ cơ thể còn sánh ngang với pháp bảo, sức lớn tột cùng, chớ nói là vô địch trong cùng cảnh giới, mà thậm chí còn có khả năng vượt mấy tầng cảnh giới lớn ấn đối thủ trên đất để dày vò.

Lực chiến đấu chắc chắn là vô địch từ xưa đến nay.

Nhưng bất cứ người nào tu luyện Cửu Chuyển Huyền Công, ví dụ như Hiển Thánh chân quân Nhị Lang Thần, Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không gì đó không có người nào không phải cấp bậc chiến thần, chiến thiên đấu địa, không gì cản nổi, là một trong trăm nghìn quân trong không có đối thủ về mặt ý nghĩa chân chính, trên chín tầng trời thì hiện rõ uy phong, tung hoành giữa trời đất, không một vị thần nào cản nổi.

Cho dù là Ngưu Ma Vương đáng sợ nhất, cũng là thiên hạ đệ nhất yêu quái, là sự tồn tại uy chấn bốn phương.

“Thật sự huyền ảo như vậy sao?”

Vương Viễn đọc xong giới thiệu cũng bĩu môi, đối với hệ thống, hắn tin nhiều nhất là ba phần.

Công pháp ấy mà, môn nào mà chẳng chém rất căng. Giới thiệu kiếm quyết nhập môn của Thục Sơn còn là phá vạn vật trong thiên hạ, đánh đâu thắng đó cơ mà… con mẹ nó ai mà tin?

Nhưng có thể cùng tu hành một môn công pháp với những người lợi hại thuộc cấp bậc đại lão như vậy, ngược lại cũng khiến lòng hư vinh của Vương Viễn được thỏa mãn tột cùng.

Ngoại trừ sự khác biệt về mặt ý nghĩa ra, thì điểm khác nhau lớn nhất giữa nguyên thần và nguyên anh chính là sau khi tu thành nguyên anh, người chơi sẽ được cộng thêm thuộc tính của nguyên anh, còn lĩnh ngộ được một môn thần thông thức tỉnh, tăng mạnh lực chiến đấu lên rất nhiều.

Nguyên thần chỉ tăng thuộc tính cơ bản lên mà thôi, chứ không có loại thần thông gì khác, đương nhiên muốn nói kỹ năng thì ngược lại cũng có một, đó chính là [Nguyên Thần Xuất Khiếu].

Cơ thể của tu sĩ bình thường có tính duy nhất, một khi xuất khiếu, chính là thoát xác tan rã. Vương Viễn tu luyện Cửu Chuyển Huyền Công, có Kim Cương Bất Hoại Chi Khu, vì vậy nguyên thần có thể xuất khiếu bất cứ lúc nào, rời khỏi cơ thể đi dạo khắp nơi… cơ mà thứ này thoạt nhìn không có vẻ gì là hữu dụng.

Còn nữa, chính là nguyên thần còn có thể mặc trang bị, lúc này nguyên thần của Vương Viễn chỉ mở một cột vũ khí, nên chỉ có thể trang bị một thanh vũ khí.

Thanh trang bị khác đều màu xám, chắc hẳn phải đợi hắn đủ tu vi mới có thể mở ra.

Vương Viễn móc Huyền Quy Kiếm đã rất lâu không dùng từ trong túi ra trang bị cho nguyên thần, rồi lại nhìn thuộc tính, không chỉ lực tấn công tăng, mà thậm chí tốc độ bay cũng tăng lên.

Vương Viễn nhìn thấy thuộc tính tăng lên, lập tức vô cùng mừng rỡ, xem ra nguyên thần này có thể hoàn toàn sử dụng một bộ trang bị khác.

Tuy rằng không thể nhận được nguyên anh có thể nâng cao đặc tính, và thần thông kèm theo nguyên anh giống những người khác, nhưng lại hơn người khác ở chỗ thêm một bộ trang bị.

Cho dù có là trò chơi thế nào, thì trang bị chắc chắn luôn quan trọng.

Thường mà nói, lực chiến đấu của người chơi chỉ có bốn mươi phần trăm tới từ tu vi bản thể, năm mươi phần trăm tới từ trang bị, còn những cái khác tới từ kỹ thuật.

Dưới tình huống kỹ thuật như nhau, người chơi có trang bị thần sẽ có trang bị áp chế, ít nhất có thể đánh ba, năm người chơi cùng tu vi không có trang bị.

Lúc này, Vương Viễn có thêm một bộ trang bị, cộng thêm thuộc tính cũng không thấp hơn cộng thêm của nguyên anh bao nhiêu, nhưng chỉ có hơi phí tiền, người ta thì một bộ trang bị, còn Vương Viễn phải tốn tiền làm hai bộ trang bị.

Trang bị tốt nào có kiếm được dễ như vậy.

“Không biết Nguyên Thần Xuất Khiếu có cảm giác gì…” Vương Viễn tự lầm bầm một câu, sau đó sử dụng [Nguyên Thần Xuất Khiếu].

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!