Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1854: Chương 1852: Làm lớn vào

Hiện tại những truyền thừa từ Thiên giới đã biết chính là làm một vài nhiệm vụ vô cùng phức tạp dài dòng, lại phiền phức, độ khó còn lớn, đến cao thủ cấp bậc như Bạch Hạc Lưỡng Sí còn phải tìm Vương Viễn giúp.

Nhưng nhiệm vụ hoạt động cũng không phải là truyền thừa từ Thiên giới trong ngày thường, ai biết truyền thừa từ Thiên giới trong nhiệm vụ hoạt động này sẽ nhận được thế nào, có lẽ chính là giết chết thiên thần hạ phàm, nổ ra công pháp thì sao?

Phần lớn người chơi đều là nhắm mắt làm theo, bọn họ thường sẽ không tự mình động não tìm cách, mà là quen đi theo bước chân của người đầu tiên thành công.

Một khi đám người Một Đám Ô Hợp giết thần thành công và nhận được công pháp từ Thiên giới, chắc chắn sẽ có vô số người bắt chước theo.

Cho dù một bộ phận nhỏ người tỉnh táo, nhưng Điều Tử cũng nói rất rõ rồi, là đi làm nhiệm vụ rườm rà dài dòng độ khó lớn, hay là trực tiếp giết BOSS lấy công pháp?

Cái nào xác suất cao hơn, hiển nhiên vừa nhìn đã biết.

Bỏ qua hai loại người này, có ít nhất chín mươi phần trăm người chơi sẽ bị đào thải, và xác suất của những người chơi còn lại có thể thành công gặp được thiên thần, hơn nữa có được truyền thừa sẽ trực tiếp giảm xuống mức cực thấp.

“Ta có một câu hỏi.” Tố Niên Cẩn Thời hỏi rất đơn giản: “Cái đó, làm sao chúng ta biết giết thiên thần chắc chắn sẽ nổ ra công pháp?”

Mục đích cuối cùng của người chơi chính là công pháp, cho nên điều kiện tiên quyết để kế sách diệt thần của Vương Viễn và Điều Tử thành công chính là thiên thần nổ ra công pháp, mọi người cũng chưa từng giết thiên thần, ai dám xác định có thể nổ ra công pháp một trăm phần trăm?

“Ha ha ha!”

Vương Viễn cười ha ha, đáp: “Sao lại ngu thế người ơi! BOSS là chúng ta giết, đương nhiên chúng ta nói hắn nổ ra cái gì thì hắn nổ ra cái đó, lão Ma, quyển [Cửu Thiên Ứng Nguyên Phiên Hoa Chân Kinh] đó của ngươi đã học chưa?”

“Vẫn chưa kịp.” Mario nói.

“Tốt lắm!” Vương Viễn bảo: “Chúng ta giết thiên thần hạ giới, sẽ nổ ra quyển công pháp đó!”

Tố Niên Cẩn Thời trợn mắt há hốc mồm: “Thế cũng được?”

“Bằng không thì sao?” Vương Viễn hỏi ngược lại.

“Phục rồi!” Tố Niên Cẩn Thời dựng ngón cái, nói: “Ngươi thật đúng là quá đê tiện! Nhưng ta thích!”

“Chúng ta có đánh lại được thiên thần không?” Bôi Mạc Đình hỏi.

“Ngưu Ma Vương mà chúng ta còn đánh lại được đó thôi!” Vương Viễn nói một cách rất tự tin: “Những thiên thần hạ phàm này, chắc hẳn sẽ không mạnh hơn Ngưu Ma Vương đâu.”

“Người chơi khác đánh lại được không?” Bôi Mạc Đình lại hỏi: “Bọn họ không đánh lại được, vậy chẳng phải biết mình đã trúng bẫy, sau đó người ta lại đi làm nhiệm vụ, không phải là có thể lấy được truyền thừa sao?”

“Bốp!”

Bôi Mạc Đình vừa dứt lời, Vương Viễn vỗ bốp một cái lên mông y.

“Ngươi làm gì đó?” Bôi Mạc Đình đỏ mặt tía tai, trừng mắt nhìn Vương Viễn, tức giận nói.

“Cho ta một nghìn linh thạch!” Vương Viễn cười hì hì.

“Không cho! Có cũng không cho! Đồ khốn! Phì!” Bôi Mạc Đình phun nước bọt với Vương Viễn.

Vương Viễn cười bảo: “Tầm nhìn của NPC còn nhỏ hơn ngươi… bị người đánh vẫn phát nhiệm vụ, có hèn không?”

“Ặc…” Bôi Mạc Đình sững sờ, cảm giác hiểu ra nhiều điều, những người khác cũng lập tức hiểu ý của hắn.

Được rồi, hóa ra Vương Viễn đang ở đây đợi.

Thiên giới muốn đối phó với Thái Nhất Môn, cho nên làm ra hoạt động muốn tu sĩ ở Tiên Linh giới hình thành một liên minh, mà muốn làm loạn hoạt động thì phải tạo ra mâu thuẫn, để bọn họ không liên thủ lại được.

Thiên thần nổ ra công pháp chỉ là một mánh khóe, mục đích của Vương Viễn chính là xúi giục những người chơi khác đắc tội với những thiên thần hạ giới đó.

Chuyện của mình mình làm, truyền thừa của mình mình lấy.

Nếu có thể thành công phá hỏng lần hoạt động này, lại không khiến những người chơi khác ghim thù mình, cái gì gọi là song thắng, song thắng chính là thắng hai lần.

Ngươi nói ngươi bị lừa, nhưng ta có kêu ngươi học theo ta sao?

Thiên thần nổ ra công pháp chỉ là một cách trong đó mà thôi, ngươi cũng không nghĩ xem bản thân mình có xuất thân gì mà cũng dám chạy theo xu hướng tư bản làm nhà tư bản tinh thần, không tự mình biết mình, bị người coi như rau hẹ mà hái, còn không phải là tự mình gặp xui xẻo sao?

“Hay nha!”

Sau khi hiểu ngầm được suy nghĩ của Vương Viễn, một nhóm người Một Đám Ô Hợp phục cực kỳ.

Cái gì gọi là ác nhân chân chính? Không chỉ thực lực cá nhân mạnh đến vô địch, mà con mẹ nó đầu óc cũng rất nhanh nhẹn, trong bụng toàn là ý đồ xấu… loại người này chỉ có thể dùng từ khủng khiếp để hình dung.

“Cũng may thằng nhãi này là bạn mình…” Sau khi khâm phục, đám người Một Đám Ô Hợp vẫn thấy may mắn nhiều hơn.

“Kế hoạch rất hay, vậy bây giờ chúng ta nên làm gì?” Lúc này, mọi người phải gọi là tâm phục khẩu phục Vương Viễn.

“Ông chủ, ngươi lên diễn đàn đăng bài nhận tọa độ thiên thần hạ giới, nhất định phải khoa trương vào, phải dẫn tới một trận oanh động trên diễn đàn.” Vương Viễn thuận tay phát nhiệm vụ cho Phi Vân Đạp Tuyết.

“Không thành vấn đề!” Phi Vân Đạp Tuyết làm ra dấu tay OK.

Xưa nay đại thiếu gia làm việc không biết cái gì gọi là khiêm tốn, muốn gây chấn động đối với Phi Vân Đạp Tuyết mà nói, còn không phải là vẩy nước hay sao, chỉ cần tung một cái giá trên trời ra, nhất định sẽ được tất cả người chơi coi thành đề tài nói chuyện.

Vương Viễn lại nói với Điều Tử: “Điều Tử, lần này ngươi vẫn không thể đi chung giết thần với chúng ta… bằng không ngươi khó giữ được đường làm quan.”

“Ừm!” Điều Tử gật đầu, đáp: “Thật đáng tiếc…”

“Vậy cũng không sao!” Vương Viễn nói: “Ngươi lên diễn đàn đăng bài, oán trách sau khi tiến vào Thiên Quan Phủ thê thảm bao nhiêu, tốt nhất là phóng đại một chút, để mọi người đều sinh ra tâm lý bài xích với Thiên Quan Phủ theo bản năng.”

“Cái này khỏi cần oán trách!” Điều Tử nói: “Đây là sự thật, ta chỉ cần nói thật là được.”

Nói đến đây, Điều Tử còn thở dài một tiếng.

Xem ra cuộc sống ở Thiên Quan Phủ quả thực không dễ dàng gì.

Dù sao Thiên Quan Phủ cũng không có công pháp tu hành chính thống như những môn phái khác, tu vi của người chơi cao hay thấp đều tới từ công đức và điểm tín ngưỡng của NPC, nói thông tục một chút chính là người khác tu tiên còn ta tu thần.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!