“Hóa ra là Tam Giới Tình Thánh Khuê Mộc Lang!”
Mọi người xem rất nhiều phim tình cảm độc hại, nên khi nhìn thấy ba chữ Khuê Mộc Lang, phản ứng đầu tiên chính là cái thứ hàng này là một tên si tình.
Ngay cả Vương Viễn cũng nói: “Ta có xem qua phim liên quan đến hắn, một người rất si tình, hình như là ngoại tình với Hằng Nga, bị đánh xuống phàm gian đầu thai nhầm thành sói, có câu người đa tình thường đa sầu đa cảm, hại người hại mình, hận này kéo dài mãi không dứt.”
“Ngươi nói là Trư Bát Giới má ạ! Có thể đừng làm mất mặt nữa được không? Người ta chính là Tam Giới Tình Thánh chân chính!” Mọi người khinh thường thằng nhãi đã không có văn hóa lại còn thích mất mặt như Vương Viễn.
“Tình Thái cái con khỉ! Tên rác rưởi bắt cóc bé gái lại còn bạo lực gia đình!” Tống Dương lại mang vẻ mặt khinh bỉ nhìn Khuê Mộc Lang.
Lúc này, Khuê Mộc Lang cũng chú ý tới đám người Vương Viễn, hắn ta tiến lên một bước, hỏi với vẻ rất thân thiện: “Các vị tiên hữu! Bản Tinh Quân hạ phàm du lịch, có thể gặp được các vị cũng được xem là một hồi duyên phận, các ngươi có muốn nhận của bản Tinh Quân…”
“Đánh hắn!” Khuê Mộc Lang còn chưa nói xong, Vương Viễn đã xông lên, đấm thẳng một quyền vào mặt Khuê Mộc Lang.
“Bốp!”
Dựa theo tiến trình của hoạt động, Khuê Mộc Lang thân là Tinh Quân phải thử thách người chơi một phen, sau đó lại truyền thụ công pháp, đây vốn là một tạo hóa, chắc hẳn toàn bộ người chơi phải vô cùng thân thiện mới đúng.
Nhưng hắn ta hoàn toàn không ngờ, đám người trước mắt không dựa theo thói quen ra bài, bên mình còn chưa nói xong, mà hắn đã trực tiếp ra tay rồi.
Khuê Mộc Lang bất ngờ không kịp đề phòng, bị Vương Viễn đấm một cú, đầu ngửa về sau, máu mũi lập tức chảy xuống.
“Tình… tình huống gì đây? Người chơi trong phòng phát sóng trực tiếp đều nhìn với vẻ mặt ngơ ngác.
Không phải nên nhận nhiệm vụ trước sao? Sao lại đi lên đánh? Con đường của cao thủ đều hoang dã như vậy sao?
“Các ngươi…”
Khuê Mộc Lang bị đánh đến đầu óc mơ hồ, vừa định giải thích thêm một chút, nhưng Tống Dương lại lách mình, bay đến phía sau hắn ta, duỗi hai ngón tay tới đâm vào ót của Khuê Mộc Lang.
Sau đó hai tay của Phi Vân Đạp Tuyết chập lại, dưới chân Khuê Mộc Lang mọc lên những dây leo như cự mãng, khống chế hắn ta chặt chẽ.
Lúc này, Mario lớn tiếng nói: “Nhìn thấy chưa, cái này gọi là ra tay trước thì chiếm được lợi thế, nếu như dựa theo tiến trình bình thường, đợi hắn chuẩn bị sẵn sàng xong thì đánh không lại hắn nữa rồi.”
“Ra là như vậy!”
Nghe được lời giải thích của Mario, người chơi trong phòng phát sóng cũng hiểu ra.
Nhà thiết kế trò chơi hại người cũng là nhận thức chung… mọi người hoàn toàn có thể lý giải được tại sao muốn làm như vậy.
“Đồ khốn! Dám lén đánh bản Tinh Quân!”
Khuê Mộc Lang bị người đánh một trận tơi bời, trong lòng cũng nổi nóng, thuận tay lôi một thanh đại đao ra, chém ngang một cái, một đao đã chặt đứt dây leo của Phi Vân Đạp Tuyết.
Lúc này, Tam Muội Chân Hỏa của Đạo Khả Đạo đã bay tới. Khuê Mộc Lang túm một phát bằng bàn tay còn trống.
“Vụt!”
Tam Muội CHân Hỏa bị bóp nổ.
“Ha ha ha ha! Trò con bò mà cũng dám lôi ra làm mất mặt!” Khuê Mộc Lang cười ha ha đầy đắc ý, nhưng ai biết Tam Muội Chân Hỏa nổ mà không tan, len lên trên thuận theo cánh tay của Khuê Mộc Lang.
“Tam Muội Chân Hỏa?”
Khuê Mộc Lang sợ bay màu, vận pháp lực bảo vệ cánh tay, bắn văng Tam Muội Chân Hỏa ra.
Đại đao trong tay vung lên trên, bổ một đường đao cương từ trên xuống dưới, phóng về phía Đạo Khả Đạo.
“Mở!”
Lúc này, Vương Viễn mở [Thiên Ma Huyết Độn], phi người trước mặt Đạo Khả Đạo, tay trái vung ngang, tay phải vẽ vòng tròn, một bức tường khí lập tức chắn trước mặt hai người.
Đao cương của Khuê Mộc Lang bị tường khí hút sạch, Vương Viễn thò tay phải tới đẩy một cái về trước, một chưởng lực hình rồng phóng về phía Khuê Mộc Lang.
Cùng là tu vi Phản Hư kỳ, thực lực của Khuê Mộc Lang không yếu, võ nghệ cũng không tồi, nhưng đó còn phải xem là so với ai đã. So với người chơi bình thường, hiển nhiên hắn ta hơn xa, nhưng rõ ràng lại kém hơn đại yêu ở cấp bậc như Ngưu Ma Vương một bậc.
Một chưởng này nếu đổi lại là Ngưu Ma Vương, chắc chắn có thể ngăn được dễ dàng, nhưng cuối cùng Khuê Mộc Lang vẫn yếu hơn không ít, hắn ta còn chưa phản ứng lại được, thì đã bị một chưởng này vỗ thẳng vào ngực.
“Phụt!”
Dưới sát thương đánh trả gấp hai phẩy bốn lần, Khuê Mộc Lang bị Vương Viễn đánh bay nửa thanh máu, phun ra một ngụm máu tươi.
“Cái đệt, cái đệt!”
Khán giả trong phòng phát sóng nhìn mà tròng mắt sắp bay ra ngoài.
Đây là cái quỷ gì vậy, thực lực của thiên tướng vốn yếu như vậy sao? Vậy mà lại bị một chưởng của người ta đánh bay mất nửa thánh máu.
Đây chính là suy nghĩ của người chơi, bọn họ theo bản năng cho rằng đều là người chơi, cho nên sẽ không cảm thấy Vương Viễn mạnh bao nhiêu, mà là tên Khuê Mộc Lang này quá yếu, không thể ngăn nổi một chưởng của Vương Viễn.
Vì thế mọi người đều tỏ vẻ: Đây chính là thực lực của thiên tướng tinh quân sao? Chẳng trách một trăm ngàn thiên binh thiên tướng lại không bắt nổi một con khỉ…
Khuê Mộc Lang ăn một chưởng này của Vương Viễn, thực sự bị thương không nhẹ, hành động cũng chậm hơn không ít.
Một nhóm người Một Đám Ô Hợp đều cùng xông lên, kiếm quang sáng rực, ánh lửa rực rỡ, quyền cước như mưa to gió lớn, mũi tên như sao băng lấp lánh.
Khuê Mộc Lang cũng thật hung dữ, tuy bị thương nặng, chỉ dùng một thanh đao bảo vệ cả người, trái chém phải bổ, chặn trên đón dưới, vừa đánh vừa lùi, vậy mà lại ngăn được hết đòn tấn công của mọi người.
Suy cho cùng cũng là Tinh Quân trên trời, thực lực có giảm nhưng uy phong thì vẫn còn đó.
Khán giả ở phòng phát sóng nghi ngờ: “Đã xảy ra chuyện gì vậy, một chưởng vừa rồi mạnh như vậy, sao lúc này lại không cận thân được?”
“Chớ hoảng!” Mario vội vàng nói: “Bọn họ chỉ đang chọc chó thôi.”
Nói xong, hắn ta hô trong kênh đội: “Các ngươi thêm tí sức nữa được không?”
“Đều dốc toàn sức! Đừng để người khác cảm thấy chúng ta đánh rất khó khăn!”
Vương Viễn vừa thấy mọi người không làm được gì Khuê Mộc Lang nên bị khán giả nghi ngờ, vì thế ra chỉ thị dốc toàn lực gây sát thương chính ở trong kênh đội.