Cho tới nay, người chơi Thiên Quan Phủ có thể thăng quan chỉ đếm được trên đầu ngón tay, có thể nói, chín mươi chín phần trăm người chơi Thiên Quan Phủ đều là quan nhỏ cấp thấp nhất, đã không có chỗ để giảm xuống nữa rồi, sở dĩ mọi người tới chinh phạt cùng, chính là vì kiếm chút công đức để thăng quan… cho dù nhiệm vụ thất bại không thể thăng quan, thì cũng sẽ không có tổn thất quá lớn.
Nhưng Phương Đông Chưa Tỏ là quan lớn… tới nơi này thảo phạt, thắng thì một quan chỉ huy như hắn ta chắc chắn được phần thưởng lớn nhất, thăng quan cao nhất, nhưng nếu thất bại rồi, người bị trừng phạt nặng nhất cũng là hắn ta…
Phương Đông Chưa Tỏ còn có thể rớt chức quan, lẽ nào những người khác còn có thể bị trục xuất khỏi Thiên Quan Phủ chắc? Nếu có thể bị đuổi khỏi môn phái, nói không chừng lại là một chuyện tốt…
“Không khóc không khóc…”
Điều Tử vỗ lưng Phương Đông Chưa Tỏ, an ủi: “Chuyện này vẫn có đường xoay chuyển, chỉ cần ngươi làm cùng chúng ta, ít nhất cũng đảm bảo ngươi được bình an vô sự.
“Hở?”
Phương Đông Chưa Tỏ ngẩng đầu, hỏi: “Thật hay giả vậy, ngươi sẽ không liên hợp với Ngưu ca hại ta đấy chứ…?”
Lúc này, hắn ta cũng không quá mong đợi vào phần thưởng nhiệm vụ, có thể không rớt chức quan đã là hy vọng lớn nhất của hắn ta rồi, nhưng vừa rồi bị Vương Viễn hại thảm như vậy, hắn ta đã có hơi thần hồn nát thần tính, chỉ sợ Vương Viễn lại tới bỏ một hòn đá xuống giếng.
Với sự hiểu biết của hắn ta về Vương Viễn, không bỏ đá xuống giếng mới không phải phong cách của Vương Viễn.
“Chúng ta là bạn bè chứ không phải người ngoài… hại ngươi làm gì?” Điều Tử mang vẻ mặt chính trực.
“Thật sao?” Phương Đông Chưa Tỏ hoàn toàn không tin, vừa rồi người hại hắn ta chính là Điều Tử, nếu không phải hắn xúi giục mọi người chạy lên, thì bây giờ cũng không bị người đánh đến mức chết cả đám.
“Đương nhiên! Đi theo ta nào!” Điều Tử nói: “Lão Ngưu kêu ta dẫn ngươi đi gặp hắn, có chuyện cần bàn bạc.”
“Được rồi!” Phương Đông Chưa Tỏ gục đầu, cũng không có lựa chọn.
Không đi gặp Vương Viễn, Thiên Quan Phủ đã chết cả đám một lần, chắc chắn tinh thần chiến sĩ sẽ sụt giảm, càng không thể đánh vào Thái Nhất Môn, hơn nữa đều là bạn bè, làm thế sẽ trông có vẻ xa cách.
Gặp Vương Viễn, tối thiểu tình bạn vẫn còn đây, nói không chừng Vương Viễn thật sự sẽ đưa ra một sáng kiến.
Hắn ta đi theo phía sau Điều Tử, hai người một trước một sau tới trước mặt Vương Viễn.
Vừa rồi chuyển một ngọn núi đã khiến Vương Viễn mất không ít sức, phải ăn một đống đan dược của Đinh Lão Tiên, lúc này mới hồi phục được một ít, trông thấy Phương Đông Chưa Tỏ, Vương Viễn lập tức giả bộ thoải mái, chào hỏi hắn ta: “Chưa Tỏ, ngươi tới rồi.”
“Ừm…”
Phương Đông Chưa Tỏ thấp giọng đáp một tiếng, rồi hỏi một câu: “Các ngươi thật giỏi… chỉ mấy người các ngươi lại diệt sạch Thiên Quan Phủ một lần.”
“Khà khà!”
Vương Viễn cười khà khà, đáp: “Sao thế, biết sự lợi hại của ta chưa, ngươi cảm thấy các ngươi có phần thắng không?”
“…” Phương Đông Chưa Tỏ cúi đầu mà không đáp lời…
Mới đầu hắn ta cũng rất có phần thắng, nhưng sau khi nhìn thấy Vương Viễn chuyển một ngọn núi tới đập người, thì chút phần thắng đó đã sớm không còn nữa…
Người bình thường đọ sức với mở hack làm gì? Tự tìm phiền phức đi.
Đương nhiên, đây là do Phương Đông Chưa Tỏ không biết việc chuyển núi đối với Vương Viễn tiêu hao lớn cỡ nào, còn cho rằng đây chỉ là một thuật pháp bình thường của hắn.
“Nếu các ngươi đã biết sự lợi hại của ta, vậy chúng ta có thể bàn chuyện hợp tác.” Vương Viễn nói tiếp.
“Hợp tác? Chúng ta hợp tác thế nào? Nếu như ta làm nhiệm vụ thất bại sẽ rớt chức quan, mấy thứ như chức quan này, đến tiền cũng không thể mua được…”
Đối với lời thỉnh cầu hợp tác của Vương Viễn, Phương Đông Chưa Tỏ có hơi không hiểu được.
Mọi người làm là nhiệm vụ hai chiều đối lập, giao điểm duy nhất chính là đánh nhau, cho đến khi một bên hoàn toàn chết sạch mới thôi.
Cho dù có hợp tác, cũng phải có một bên thất bại, trước đây Phương Đông Chưa Tỏ đã sớm đề cập tới việc này, nhưng Vương Viễn cũng chưa từng đáp lại, hiện tại lại nói hợp tác, lẽ nào muốn Thiên Quan Phủ rút binh chắc?
“Ha ha, đừng khẩn trương!” Vương Viễn phất tay, bảo: “Nếu đã là hợp tác, vậy đương nhiên phải cùng thắng rồi, sẽ không khiến ngươi mất chức quan đâu.”
“Không mất chức quan? Vậy ta thật sự không biết nên hợp tác với Ngưu ca thế nào.” Phương Đông Chưa Tỏ tỏ vẻ không thể hiểu được: “Ta là quan, ngươi là giặc, hắc bạch sinh ra đã đối lập, còn có thể cùng thắng cùng lời được sao?”
“Lời này của ngươi rõ ràng không đúng…” Vương Viễn mỉm cười, đáp: “Có thể ngươi không biết hắc bạch hợp tác mới là sự liên thủ lớn mạnh.”
“Ặc…”
Phương Đông Chưa Tỏ hơi sững sờ, hỏi: “Vậy rốt cuộc ngươi đầu hàng nhận thua, hay là ta đầu hàng nhận thua?”
“Chúng ta không cần thua!” Vương Viễn lắc đầu.
“Vậy ý của ngươi là…” Tên Phương Đông Chưa Tỏ này khá thông minh, nghe được lời này của Vương Viễn, không nhịn được mà nhíu mày bảo: “Để bên thứ ba thua?”
“Không hổ là mật thám đại nội!” Vương Viễn gật đầu với vẻ vô cùng hài lòng.
Chuyện trên đời này vẫn luôn như vậy, lão đại và lão nhị đánh nhau, kẻ chết thường là lão tam, hắc đạo và bạch đạo đối lập, hai bên đều như diều gặp gió, người chịu khổ lại là người bình thường…
“Vậy ngươi nói xem, ngươi chuẩn bị cho kẻ nào thua?” Sau khi Phương Đông Chưa Tỏ nghĩ ngợi một lúc lâu, mới hỏi Vương Viễn.
Bây giờ mục tiêu của Thiên Quan Phủ chỉ có Thái Nhất Môn, không thảo phạt Thái Nhất Môn, thì người chơi Thiên Quan Phủ chắc chắn không thể hoàn thành nhiệm vụ, cho dù có thể tìm được bên thứ ba chịu đòn, nhưng Phương Đông Chưa Tỏ thực sự không nghĩ ra được có lợi lộc gì với Thiên Quan Phủ.
Nếu Thiên Quan Phủ không có lợi, làm sao có thể gọi là cùng thắng cùng lời, không thể cùng thắng cùng lời, tại sao Thiên Quan Phủ phải hợp tác với Thái Nhất Môn, đây không phải là cố hết sức không lấy được lợi ích, lại còn đắc tội với người ta sao?
“Ai muốn nhặt lời của hai nhà chúng ta, thì cho kẻ đó thua.” Vương Viễn đáp.
“Vậy cũng chỉ có có lợi với Thái Nhất Môn ngươi, cũng có liên quan gì đến Thiên Quan Phủ chúng ta đâu?” Suy nghĩ logic của Phương Đông Chưa Tỏ vô cùng rõ ràng, cũng không bị Vương Viễn lừa vào tròng.
Người mà bảy đại môn phái nhắm vào là Thái Nhất Môn, chứ không phải Thiên Quan Phủ, nhặt lợi ích cũng là nhặt lợi ích của Thái Nhất Môn, chứ không có bất cứ lợi ích nào xung đột nào với Thiên Quan Phủ.