Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 1879: Chương 1877: Lai lịch của Vương Viễn

Cung Hỉ Phát Tài từ nhỏ đã bị Vương Viễn bắt nạt đến sợ rồi, khi báo giá cho hắn, hiển nhiên cũng ép lợi nhuận đến mức thấp nhất, cho dù bị Vương Viễn rút mất hai mươi phần trăm trong đó, nhưng giảm mười phần trăm phí dùng nguyên liệu, cũng khiến đám người Một Đám Ô Hợp bớt được không ít tiền.

Hơn nữa điều quan trọng nhất là Cung Hỉ Phát Tài là thương nhân buôn nguyên liệu lớn, các loại nguyên liệu trong tay hắn ta rất đầy đủ, nguyên liệu thế nào cũng có thể lấy được, vừa rẻ còn vừa không khiến khách hàng phiền lòng, đây mới là nhà cung ứng đỉnh cao nhất, chuyên nghiệp nhất.

Sau khi lấy được danh sách chưa bao lâu, Cung Hỉ Phát Tài đã giẫm lên phi kiếm bay tới Thái Nhất Môn. Ông chủ lớn đích thân tới đưa hàng, từ đó có thể thấy rốt cuộc mặt mũi của Vương Viễn lớn đến đâu.

“Giám đốc Cung!”

“Ông chủ Cung!”

“Chưởng quầy Cung!”

Trong Một Đám Ô Hợp, Độc Cô Tiểu Linh, Đinh Lão Tiên và cả Trường Tình Tử đều là những người chơi vô cùng cần nguyên liệu cơ bản, ngày thường tiếp xúc với Cung Hỉ Phát Tài khá nhiều, nên hiển nhiên cũng vô cùng quen thuộc, nhìn thấy Cung Hỉ Phát Tài, bọn họ đều tới chào hỏi rất nhiệt tình.

“Mọi người đều ở đây cả à…”

Cung Hỉ Phát Tài mang vẻ mặt tươi cười, sau khi chào hỏi một tiếng với mọi người, đột nhiên sắc mặt cứng ngắc, chỉ vào Tố Niên Cẩn Thời, hỏi: “Sao ngươi cũng ở đây?”

“Ế, Vương Cung Cung, ngươi chính là bạn của sư phụ ta sao?” Tố Niên Cẩn Thời cười hì hì hỏi, thoạt nhìn hai người này khá quen thuộc.

“Sư phụ? Hắn là sư phụ ngươi? Dựa vào cái gì?” Cung Hỉ Phát Tài liếc mắt nhìn Vương Viễn với vẻ ngạc nhiên, hỏi.

“Sư phụ ta có tu vi cao thâm, còn cần dựa vào cái gì nữa sao?” Tố Niên Cẩn Thời hỏi ngược lại.

Cung Hỉ Phát Tài cũng không để ý đến cô ta, mà quay đầu hỏi Vương Viễn: “Người trong giới có thể bái ngươi làm thầy cũng chỉ có người đó, ngươi nhận cô ta làm đồ đệ, chẳng phải cô ta là trưởng bối của ta sao?”

Tố Niên Cẩn Thời tức giận kêu: “Đệt!”

Cô gái này còn tưởng rằng Vương Viễn không xứng với mình, nhưng không ngờ đến trong mắt của Cung Hỉ Phát Tài, mình mới không xứng làm đồ đệ của Vương Viễn.

Mấy người Độc Cô Tiểu Linh và Đinh Lão Tiên thì lại mang vẻ mặt ngơ ngác, mọi người cũng biết mối quan hệ giữa Vương Viễn và Cung Hỉ Phát Tài, hình như là anh em họ gì đó, nhưng nghe ý tứ trong lời nói của hắn ta, thì đồ đệ của Vương Viễn còn có bối phận cao hơn hắn ta, bối phận trong nhà hắn ta có hơi loạn nha.

“Không cần thiết phải rối rắm thế, trong giới vốn có hai kiểu vai vế.” Tống Dương giải thích: “Một là vai vế huyết thống, hai là xếp theo tư chất, nếu bàn về tư chất, vai vế của lão Ngưu cao hơn ta một hàng.”

Nói đến đây, Tống Dương liếc mắt nhìn Cung Hỉ Phát Tài với vẻ mặt khinh thường, bảo: “Vậy mà ngươi còn thấp hơn hắn tận hai hàng sao? Nhà họ Vương các ngươi thật đúng là đời sau không bằng đời trước!”

“Liên quan quái gì đến ngươi, có tin ta đánh ngươi không?” Cung Hỉ Phát Tài bị đâm đúng chỗ đau, lập tức lớn tiếng ồn ào, vung nắm đấm với Tống Dương.

“Ta cao hơn ngươi một hàng, ngươi dám đánh ta sao?” Tống Dương bĩu môi.

“Ca, ngươi quản cô ta đi!” Cung Hỉ Phát Tài nhìn về phía Vương Viễn với vẻ tức tối.

“Hai người các ngươi quen biết sao?”

Vương Viễn chẳng muốn quan tâm đến chuyện vớ vẩn lộn xộn này, hắn chỉ khá bối rối tại sao Cung Hỉ Phát Tài lại quen Tố Niên Cẩn Thời.

Tuy rằng mấy thứ như nguyên liệu này có giá cả đắt đỏ, nhưng dù sao cũng đều là nguyên liệu cơ bản, loại người chơi thổ hào như Tố Niên Cẩn Thời cũng không kém Phi Vân Đạp Tuyết bao nhiêu, bọn họ mua đồ vẫn luôn mua thành phẩm. Trừ phi là tình huống đặc biệt, thì thường sẽ không đi mua nguyên liệu, rồi tự mình chế tạo vũ khí trang bị một cách thủ công gì đó chỉ để tiết kiệm tiền.

Đặc biệt là Tố Niên Cẩn Thời, chỉ số thông minh trong trò chơi của cô gái này không cao, tất cả đều dựa vào tiền để đánh, tuy rằng không giàu có như Phi Vân Đạp Tuyết, nhưng ít nhất cũng biết chơi trò chơi.

Người như vậy có thể quen thương nhân như Cung Hỉ Phát Tài lại rất kỳ lạ.

“Đương nhiên biết rồi!”

Cung Hỉ Phát Tài đáp: “Nhà cô ta và nhà chúng ta có làm ăn qua lại mà…”

“Cô ta biết mua nguyên liệu sao?” Vương Viễn hỏi ngược lại.

“Nguyên liệu cái gì? Là trang phục!” Cung Hỉ Phát Tài đáp: “Thì công xưởng mà cha ta mới mở vài năm trước ấy, chính là dây chuyển cung cấp hàng hóa cho nhà cô ta đi tới châu Âu.”

“Ồ… nhàm chán.” Vương Viễn ồ một tiếng rất hời hợt, dường như cũng không cảm thấy thú vị một chút nào.

“Nhà chúng ta? Sư phụ ta và ngươi là người một nhà sao?” Tố Niên Cẩn Thời hỏi với vẻ cảnh giác.

“Đúng vậy.” Cung Hỉ Phá Tài đáp: “Sau này chuyện ở nhà chúng ta đều do hắn quyết định hết, ta ở nhà chúng ta chỉ thế này thôi…”

Nói xong, Cung Hỉ Phát Tài còn dùng ngón tay ra dấu nhỏ bé.

“Hở?” Tố Niên Cẩn Thời nghe vậy, ánh mắt nhìn Vương Viễn lập tức thay đổi.

Phi Vân Đạp Tuyết lại càng nhíu mày, hỏi với vẻ mặt bất ngờ: “Không ngờ Lão Ngưu còn là phú hào ngầm đấy?”

“Thật sao? Thật sao?”

Những người khác trong Một Đám Ô Hợp nghe Phi Vân Đạp Tuyết nói như vậy, lập tức cũng nổi lên hứng thú, rất muốn hóng hớt xem rốt cuộc hắn có lai lịch gì.

Ngày thường mọi người chơi cùng nhau, không có việc sẽ nói một chút chuyện ở hiện thực, Vương Viễn cũng thường nói hắn là người từ thôn tới thế nào, Tống Dương ở cùng hắn một thời gian dài cũng làm chứng cho hắn, cho nên mọi người đều cho rằng từ nhỏ hoàn cảnh gia đình của Vương Viễn cũng không đặc biệt tốt, chỉ là học vài năm quyền cước ở quê mà thôi.

Nhưng bây giờ Tố Niên Cẩn Thời và Phi Vân Đạp Tuyết đã nói như vậy, khiến lai lịch của Vương Viễn lập tức vi diệu hẳn lên.

Con mẹ nó, đứa con trai đốn mạt của một nhà phú ông nào đó trong thôn, đến ngay cả loại thổ hào lớn như Phi Vân Đạp Tuyết cũng cảm thấy hắn là người có tiền, loại người giàu có cùng cấp bậc với Phi Vân Đạp Tuyết như Tố Niên Cẩn Thời cũng có sản nghiệp nào đó hợp tác với nhà hắn.

Điều càng khiến mọi người cảm thấy kinh ngạc hơn là hình như hắn cũng không cảm thấy hứng thú với những chuyện này cho lắm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!