“Ngươi có thể tiến vào đúng không…” Tống Dương nghe được lời này của hắn, đột nhiên như nghĩ tới gì đó, hỏi.
“Ừm!” Vương Viễn gật đầu.
Thuật Địa Hành có thể tránh thoát kiểm tra một cách hoàn mỹ.
“Vậy ngươi có thể biến thành người chơi Âm Phong Động, rồi ở nơi đó đón ta vào được không?” Tống Dương lại hỏi.
“Đón ngươi vào, ta cũng phải bị kiểm tra mà…” Vương Viễn đáp với vẻ bất đắc dĩ.
“Có người nào không cần kiểm tra không, hoặc là nói bọn họ không dám kiểm tra?” Tống Dương nói tiếp.
“Ế? Cái này…”
Vương Viễn sững sờ trước, sau đó nghĩ ngợi một chút rồi đáp: “Đúng nhỉ, sao ta lại không nghĩ ra cơ chứ, xem ra ngươi nói không sai, ngươi đúng thật là một cô nàng thông minh.”
Nhiệm vụ của hệ thống, là người chơi đều phải kiểm tra hết.
Không bị kiểm tra, lại còn có thể tự do ra vào Âm Phong Động, hiển nhiên chính là NPC môn phái, dù sao bọn họ cũng không phải người chơi, sẽ không nghe lời người chơi, và cũng không thể nói chuyện trong kênh môn phái.
Người có quyền lên tiếng nhất trong môn phái, còn có thể khiến những người khác tự do ra vào môn phái, hiển nhiên chính là chủ một phái.
Rất dễ nhận thấy, Lục Bào lão tổ mới là ứng cử viên thích hợp nhất.
Trước đây khi ở thôn Tọa Ngưu và trong phó bản Từ Vân tự, Vương Viễn đã thấy Lục Bào lão tổ hai lần, tuy rằng hắn không có linh vận nguyên thần của lão ta để thắp sáng và kích hoạt, nhưng bộ dáng người này thế nào thì vẫn nằm trong sách tranh biến hóa của Vương Viễn.
Suy nghĩ vừa hiện ra, thân hình của Vương Viễn lóe cái đã biến thành bộ dáng của Lục Bào lão tổ.
Người này mặc một bộ đồ màu xanh lục, gương mặt đầy vết rỗ, trông vô cùng dữ tợn, đầu bóng lưỡng, vừa lùn vừa xấu, vừa nhìn đã biết là nhân vật phản diện.
Sau khi biến thành Lục Bào lão tổ, Vương Viễn lại sử dụng thuật Địa Hành lẻn vào trong Âm Phong Động.
Cùng lúc đó, Tống Dương cũng nghênh ngang đi tới cửa lớn của Âm Phong Động.
Một bộ trang phục này của cô, thừa nước đục thả câu còn được, nhưng nếu như thật sự gặp phải người chơi Âm Phong Động, chắc chắn sẽ lộ tẩy.
Băng Hỏa Độc Long nhìn thấy Tống Dương, lập tức chú ý đến, nói: “Này, cô gái kia, ngươi qua đây!”
“Làm gì?” Tống Dương đi tới trước mặt Băng Hỏa Độc Long một cách rất tự nhiên, hỏi với vẻ bất mãn.
“Ngươi là người chơi Âm Phong Động sao?” Hắn ta quan sát Tống Dương từ trên xuống dưới, hỏi.
“Không phải!” Tống Dương đáp một cách rất thản nhiên, cũng không hề có ý che giấu thân phận của mình.
“Bắt lại!” Băng Hỏa Độc Long nghe vậy, trực tiếp thay đổi sắc mặt, vung tay ra hiệu cho đám người chơi bên cạnh bắt Tống Dương lại.
“Các ngươi dám bắt ta?”
Tống Dương thấy thế, tức giận la lên: “Các ngươi có biết ta là ai không?”
“Ta quan tâm ngươi là ai đấy.” Băng Hỏa Độc Long đáp: “Bây giờ Âm Phong Động phong tỏa núi, người không có phận sự lại gần đều sẽ chém chết bất luận tội như nhau, lên!”
Nói xong, một nhóm người cùng xông tới.
Tống Dương lại to tiếng kêu: “Ta là người mà tổ sư của các ngươi, Lục Bào tiên sinh mời tới đây giúp chữa thương, các ngươi dám đụng vào ta thử xem?”
“?”
Nghe được lời này của cô, đám người Âm Phong Động vốn đã vây tới, đều lập tức dừng bước chân.
Thật sự khỏi phải nói, cho dù lời này của Tống Dương là thật hay giả thì đều vô cùng dọa người. Đặc biệt là với đệ tử Âm Phong Động mà nói, Lục Bào lão tổ chính là người có liên quan trực tiếp đến lợi ích của mình một cách chân chính.
Cho nên thà rằng tin còn hơn là không tin gì.
Nếu như thật sự đắc tội với trợ thủ mà Lục Bào lão tổ tìm tới, vậy sau này còn lăn lộn ở Âm Phong Động được nữa không?
Băng Hỏa Độc Long cảm thấy tuy có bảy phần nghi ngờ, nhưng ngại tên tuổi của tổ sư, nên cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, hắn ta nhìn chằm chằm vào Tống Dương: “Tổ sư của chúng ta là người thế nào? Sẽ mời ngươi tới giúp đỡ sao? Nói mau, rốt cuộc ngươi tới nơi này có rắp tâm gì? Có phải…”
“Chớ có vô lý!”
Thế nhưng Băng Hỏa Độc Long còn chưa nói xong, đột nhiên sau lưng truyền tới một giọng nói như kim loại va chạm, sau đó chỉ thấy một đám mây màu lục lướt tới, Lục Bào lão tổ đã bay tới trước mặt.
“Bái kiến tổ sư!”
Người chơi ở cửa nhìn thấy lão ta đều sợ hết hồn, vội vàng lùi lại một bước, cúi đầu hành lễ.
“Ừm! Các ngươi làm không tệ!” Lục Bào lão tổ gật nhẹ đầu, khen ngợi đám người một câu.
Mọi người nghe thế, không khỏi kích động.
“Vậy mà Lục Bào lão tổ cũng biết khen người, xem ra nhiệm vụ lần này mà hoàn thành, phần thưởng của chúng ta chắc chắn sẽ không tệ!”
Sau đó ánh mắt của Lục Bào lão tổ nhìn lên người Băng Hỏa Độc Long.
Hình như ngày thường lão ta cũng không được tính là tốt với đệ tử môn hạ cho lắm, thấy Lục Bào lão tổ nhìn mình, trong lòng Băng Hỏa Độc Long căng thẳng hẳn lên, cho rằng mình sẽ bị trừng phạt vì đã đắc tội với bạn của lão ta.
Ai ngờ Lục Bào lão tổ lại nhìn mình, hơi mỉm cười rồi nói: “Độc Long này, Vô Kỵ cô nương là bạn tốt của bản tổ sư, là người ta đặc biệt mời tới giúp ta chữa thương, để cho cô ta vào đi!”
Lục Bào lão tổ vung tay, ra hiệu cho mọi người tránh ra.
“A… vậy… được…”
Đối với thái độ thỉnh cầu này của Lục Bào lão tổ, Băng Hỏa Độc Long cảm thấy vô cùng bất ngờ, đồng thời cũng thấy vô cùng may mắn.
Có thể tránh được xử phạt đã vô cùng may rồi, hiển nhiên Băng Hỏa Độc Long không dám nghi ngờ quá nhiều, vội vàng đáp: “Đệ tử biết rồi…”
Vừa nói, đám người Băng Hỏa Độc Long vây quanh Tống Dương đều nhanh chóng nhường một đường.
Băng Hỏa Độc Long còn không quên xin lỗi Tống Dương: “Xin lỗi, là ta đã mạo phạm…”
“Không sao, không sao!” Tống Dương cười hì hì, tỏ vẻ mình sẽ không truy cứu, rồi liếc mắt nhìn “Lục Bào lão tổ” ở bên cạnh và lắc đầu, Lục Bào lão tổ này chính là Vương Viễn biến thành.
“Vô Kỵ cô nương, đi theo ta!” Vương Viễn kéo tay áo Tống Dương, bước nhanh vào trong động.
“Vù!” Đám người ở cửa nhìn bóng lưng của hai người rời đi, đều thở phào một hơi nhẹ nhõm.
“Nguy hiểm quá nguy hiểm quá!”
Đám người nhao nhao bảo: “Suýt chút nữa đã đắc tội với bạn của tổ sư rồi!”
“Còn không phải sao… Hôm nay có vẻ tâm trạng của tổ sư không tệ, đổi lại là ngày thường, chỉ sợ chúng ta đều bị phạt hết rồi…”