“Ha ha!”
Vương Viễn cười ha ha, bảo: “Ngươi là chủ ta là khách, nào có đạo lý giọng khách lấn át giọng chủ, vẫn nên là ta đứng đây để ngươi đánh ta trước đi! Bớt cho một quyền của ta giáng xuống lại đánh chết ngươi!”
“Grào!”
Nghe được lời này của Vương Viễn, một trăm cái chân của Liệt Bá Đa điên cuồng đạp sóng máu dưới chân, dường như đang phẫn nộ vì Vương Viễn coi thường mình.
Vương Viễn liếc mắt nhìn kỹ năng của mình đã kết thúc làm lạnh, Liệt Bá Đa cũng đã nổi trận lôi đình, nên dứt khoát đứng ở nơi đó một cách đầy khí thế, vỗ ngực nói: “Tới đi, đừng khách sáo! Đừng mềm tay mềm chân khiến ta coi thường ngươi!”
“Grào!”
Tuy rằng Liệt Bá Đa có linh trí, nhưng rõ ràng thân là một con cổ trùng thành tinh, hắn ta vẫn không được thông minh cho lắm, chỉ dăm ba lời đã bị Vương Viễn chọc cho lửa giận vọt lên tận óc, dưới cơn nóng nảy lập tức cầm vũ khí to lớn trong tay, dùng sức mạnh mạnh nhất của mình bổ về phía Vương Viễn, thề phải đánh Vương Viễn thành thịt vụn bằng một đòn.
“Vù!”
Thanh thế từ một đao này của Liệt Bá Đa cuồn cuộn, tiếng gió gào thét, biển máu dưới chân mấy người bị cuốn ra một xoáy nước, sóng máu đánh vào không trung, địa ngục máu xung quanh chấn động, như thể có trăm con quỷ đang gào thét… trời đất cũng vì thế mà biến sắc, không khí xung quanh đều như bị hút khô, trở nên vô cùng nóng nực, Vương Viễn và Tống Dương lập tức nghẹt thở, không thể nào thở nổi.
“Chính là lúc này!”
Đối mặt với đòn tấn công hủy thiên diệt địa này của Liệt Bá Đa, Vương Viễn gửi cho Tống Dương một tin nhắn, đồng thời tay trái vung ngang, tay phải vẽ vòng tròn… lại một lần nữa sử dụng [Kiến Long Tại Điền].
Một bức tường khí chặn giữa hai người Liệt Bá Đa và Vương Viễn.
“Bốp!”
Một tiếng trầm thấp vang lên, thanh đao lớn của Liệt Bá Đa bổ lên bức tường khí, sức mạnh điên cuồng giống như trâu đất xuống biển bị tường khí hút đến không thấy tăm hơi đâu, tường khí cũng vỡ nát thành tiếng.
Sức mạnh khủng khiếp bị hút vào trong cơ thể của Vương Viễn, hắn thậm chí còn cảm thấy kinh mạch trong cơ thể tê rần…
Có thể thấy một đòn này của Liệt Bá Đa rốt cuộc mạnh mẽ thế nào, cũng may Vương Viễn luyện chính là Cửu Chuyển Huyền Công luyện thể thành thần, trong người mang Kim Cương Bất Hoại Chi Khu, bằng không đổi lại là bất cứ một người chơi nào dùng Kiến Long Tại Điền tiếp một đao này của Liệt Bá Đa, đều sẽ bị sức mạnh điên cuồng này đánh nổ kinh mạch của mình.
Sức mạnh này tới nhanh mà đi cũng nhanh, vừa chuyển vào trong cơ thể của Vương Viễn, trong nháy mắt đã chuyển hóa thành chưởng lực, cơ thể của hắn lóe lên một cái đã dịch chuyển tức thời [Thúc Địa Thành Thốn] đến trước người Liệt Bá Đa, tay phải duỗi tới ấn vào ngực của hắn ta.
Cùng lúc đó, Tống Dương giơ một tay lên, U Minh Thích hóa thành một tia sáng màu lam đâm lên người Liệt Bá Đa.
U Minh Thích vừa đến nơi, lớp vỏ trên người Liệt Bá Đa đã lập tức ảm đạm hẳn đi, lực phỏng thủ hoàn toàn biến mất.
Tay phải của Vương Viễn sáng rực lên.
“Grào!”
Chỉ nghe thấy một tiếng rồng ngâm, chưởng lực hình rồng nuốt trọn toàn bộ đầu của Liệt Bá Đa.
Toàn bộ uy lực của một chưởng này tới từ đòn tấn công của bản thân Liệt Bá Đa, sau khi có Thiên Ma Huyết Độn hỗ trợ, đã lập tức bùng phát ra lực sát thương chính gấp hai phẩy bốn lần.
Bởi vì tác dụng của U Minh Thích, nên lực phòng thủ trên người Liệt Bá Đa về không, dùng cái đầu yếu hại không có một chút lực phòng thủ nào để hứng một đợt sát thương này, hiển nhiên nghĩ cũng biết kết cục của hắn ta thế nào.
Liệt Bá Đa đáng thương còn chưa kịp rên rỉ một tiếng đã rớt thẳng tắp từ trời xuống, đương nhiên, hắn cũng không có cơ hội để rên rỉ, bởi vì đầu của hắn ta đã bị Vương Viễn đánh cho tan thành tro bụi.
“Ùm!”
Cơ thể to lớn của Liệt Bá Đa rớt vào trong biển máu, bắn lên một đường bọt sóng cao hơn một trượng.
“Xèo…”
Hiệu ứng triệt tiêu phòng thủ trong một trăm giây của U Minh Thích còn chưa kết thúc, sau khi Liệt Bá Đa rớt vào trong biển máu đã bị biển máu ăn mòn, hóa thành một làn khói màu trắng.
Đồng thời tại vị trí mà Liệt Bá Đa bị đánh chết, còn xuất hiện một cửa truyền tống.
“Đáng tiếc quá…”
Vương Viễn nhìn thấy biển máu và khói sương vẫn chưa tản đi dưới chân, không nhịn được mà tiếc thương: “Thi thể còn chưa sờ mà…”
Một lớp vỏ cứng trên người Liệt Bá Đa đó, không biết có phải là áo giáp không, nếu như mặc lên người mình, còn không phải sẽ trực tiếp vô địch hay sao? Cho dù không phải là trang bị áo giáp, thì lột cái vỏ đó xuống cũng là nguyên liệu cực phẩm để luyện chế tiên giáp.
Có khả năng hệ thống cũng sợ vỏ của Liệt Bá Đa quá BUG, mới dùng cách này để cưỡng chế thu hồi.
“Đi thôi! Đừng đau lòng nữa!”
Tống Dương vẫn là người hiểu Vương Viễn, gọi hắn một tiếng ý bảo rời khỏi nơi này nhanh một chút.
“Trâu không đi tay không!”
Vương Viễn không cam lòng, móc một cái bình nhỏ ra, sau đó đong đầy một bình máu từ trong biển máu, lúc này mới hài lòng đi cùng Tống Dương vào cửa truyền tống.
Đi qua cửa truyền tống, hai người Vương Viễn tới cảnh thứ ba.
Sau đó cả hai đều sững sờ.
Hai cảnh trước đó hoặc là môi trường cực hạn với dung nham đầy đất, hoặc là địa ngục nhân gian thi chất thành núi máu chảy thành sông, mà cảnh thứ ba lại đột ngột biến đổi nét vẽ, trực tiếp biến thành một nơi thế ngoại đào viên.
Cảnh thứ ba tên là Tẩm Cung Lưu Ly.
Xung quanh cung điện có tường vây, đều được luyện hóa từ lưu ly, trông lộng lẫy rực rỡ, cực có mỹ cảm, ngay cả cột đá và đồ trang trí cũng đều được luyện hóa thành từ lưu ly.
Dưới chân là gạch, tất cả đều là lưu ly với màu sắc rực rỡ, trên đó là những tấm thảm đỏ, hóa thành những con đường, thông ra bốn phương tám hướng.
So với hai cảnh trước là hai thế giới hoàn toàn khác nhau, đẹp hơn, ác hơn.
Hai người tiến thẳng len thuận theo tấm thảm đỏ, đi được chừng năm phút, cuối cùng cũng nhìn thấy BOSS cuối cùng là Lục Bào lão tổ.
Lúc này, Lục Bào lão tổ chỉ còn lại một nguyên thần, cả người hư ảo mờ nhạt, lơ lửng trên giường, đang xếp bằng hai chân vận công trị thương.
Trước người Lục Bào lão tổ có năm tu sĩ đang đứng với ánh mắt đờ đẫn, dựa theo vị trí ngũ hành để bày trận hình.