“Ha ha! Lão Lục, có chuyện gì thì từ từ nói, nếu như ngươi đánh hỏng ta rồi, vậy cũng không có lợi cho ngươi.” Vương Viễn nhìn thấy năm vị cao nhân tiền bối của liên minh Thục Sơn như hổ đói rình mồi, mới mỉm cười và bảo.
“Hừ hừ!”
Lục Bào lão tổ hừ lạnh, đáp: “Nếu ngươi không chịu thì chính là đối thủ của lão phu, sao ta có thể giữ ngươi lại được?”
Suy nghĩ của Lục Bào lão tổ vẫn rất rõ ràng, không ăn được thì đạp đổ.
“Hợp thể với ngươi, ngược lại cũng không phải không được.” Vương Viễn nghĩ ngợi rồi nói: “Nhưng ngươi nghĩ chút mà xem, trong cơ thể ngươi có một người xấu xí, ngươi không ngại sao?”
“Ngươi!” Vương Viễn lại nói mình xấu, khiến Lục Bào lão tổ tức điên.
Không để lão ta nổi cáu, Vương Viễn lại nói tiếp: “Cho nên có hợp thể hay không không quan trọng, không phải chỉ là một cơ thể thôi sao? Ta nhường cho ngươi là được! Bớt cho hai chúng ta ở chung lại khó đối phó, nhìn thấy nhau mà buồn nôn.”
“Tặng ta?” Lục Bào lão tổ nghe vậy lại có hơi bất ngờ, ngạc nhiên hỏi: “Ngươi nói thật sao?”
Nếu có một cách nào khác, Lục Bào lão tổ cũng không muốn hợp thể với Vương Viễn… nhưng hiện tại Vương Viễn đã tu ra nguyên thần, Lục Bào lão tổ cũng không có cơ thể, hoàn toàn không có cách nào làm mờ đi nguyên thần của Vương Viễn, nên muốn có được cơ thể của hắn, chỉ có một cách là hợp thể mà thôi.
Mà lúc này, Vương Viễn lại chủ động muốn nhường cơ thể ra, điều này khiến Lục Bào lão tổ có hơi không dám tin.
“Tặng?” Vương Viễn nhíu mày, nói: “Chú ý cách dùng từ của ngươi, ta nói là nhường! Có sự khác biệt về mặt bản chất với tặng nhé.”
“Có gì khác biệt?” Lục Bào lão tổ hỏi.
“Ngươi cũng không phải trẻ con, chắc hẳn biết ta nhường cơ thể cho ngươi sẽ có tổn thất lớn bao nhiêu đi?” Vương Viễn hỏi.
Lục Bào lão tổ trầm ngâm một chút, rồi đáp: “Ngươi tu là đại đạo luyện thể, nếu nhường cơ thể cho ta, tu vi sẽ trực tiếp giảm về Luyện Khí tầng một.”
Cửu Chuyển Huyền Công của Vương Viễn là tôi luyện cơ thể, nên một thân tu vi cũng ở trên cơ thể, tặng cơ thể cho người khác tương đương với tặng tu vi cho người ta, không có trực tiếp xóa về không, biến thành người thường mà là cảnh giới về không, như thế cũng đã vô cùng đáng ăn mừng rồi.
“Đúng vậy!” Vương Viễn đáp: “Thử hỏi trong thiên hạ này, có người nào chịu chắp tay tặng một thân tu vi cho người ta chưa? Vãn bối hy sinh lớn như vậy vì ngươi, ít nhiều ngươi cũng phải bày tỏ một chút đi chứ.”
Vương Viễn chà xát ngón cái và ngón trỏ, làm ra tư thế đòi tiền.
“Bày tỏ?” Lục Bào lão tổ là người già thành tinh, đương nhiên hiểu ý tứ của Vương Viễn.
Hóa ra người này muốn bán thân… không sai, chính là bán thân…
Tuy rằng hành vi của hắn vô cùng tồi tệ, nhưng Lục Bào lão tổ cũng không phải người không hiểu chuyện, thiên hạ không có bữa trưa, bữa tối và bữa đêm nào miễn phí, đạo lý này lão ta cũng hiểu.
Bất cứ chuyện gì muốn hồi báo đều phải trả giá, không có đạo lý chơi không.
Huống chi đầu óc của người này toàn là cơ thể của Vương Viễn thôi, nếu không phải bất đắc dĩ, thì lão ta cũng không muốn cá chết lưới rách với Vương Viễn, nếu có thể mua được lợi ích, ngược lại Lục Bào lão tổ cũng sẽ không keo kiệt.
Dù sao bây giờ lão ta cũng thiếu một cơ thể mạnh mẽ có thể phi thăng lên tiên giới, pháp bảo pháp thuật linh thạch tài sản gì đó đều là vật ngoài thân, ngược lại cũng không cần phải vì chút đồ này mà vì nhỏ mất lớn.
“Ngươi muốn gì?” Lục Bào lão tổ nghĩ ngợi một chút, rồi hỏi Vương Viễn.
Lão ta và Vương Viễn không thân quen, không biết người này thích gì, thêm nữa chuyện này phải cho đối phương ra giá, bằng không cho nhiều hơn chẳng phải mình sẽ chịu thiệt sao?
“Ta cũng không biết mình muốn gì nữa.” Vương Viễn đáp: “Ngươi cứ nói xem ngươi có gì đi, ta phải xem thành ý của ngươi thế nào, dù sao đây cũng là tu vi cả đời của ta.”
“Thành ý…”
Lục Bào lão tổ liếc mắt nhìn xung quanh rồi bảo: “Tiên cung lưu ly này là pháp bảo mà ta luyện chế ra, nếu ngươi thích thì cứ việc cầm đi.”
“Uầy…”
Vương Viễn còn chưa nói gì, thì Tống Dương đã kích động kêu lên: “Thật sao? Vậy mà lại là pháp bảo sao?”
Dựa theo lương tâm mà nói thì tiên cung lưu ly này thực sự rất xa hoa, hơn nữa tính thực dụng cực mạnh, Lục Bào lão tổ chịu dùng tiên cung lưu ly để đổi, cũng xem là vô cùng có thành ý rồi.
“Ha ha, chỉ thế này á?”
Vương Viễn lại không cho là đúng, nói: “Ta là chưởng môn một phái, toàn bộ Thái Nhất Môn đều là của ta, ngươi chỉ dùng một ngôi nhà nhỏ như vậy mà cũng muốn đổi một thân tu vi của tan sao, có phải coi thường ta quá rồi không?
“Hừm…” Lục Bào lão tổ im lặng không nói, sau đó lại bảo: “Vốn dĩ trên người ta còn có rất nhiều pháp bảo, nhưng bị Lý Tĩnh Hư chém một kiếm vào cơ thể, túi Càn Khôn trên người đều bị hắn cướp đi rồi, nên giờ trên người thật sự không có quá nhiều thứ.”
“Thật sao?”
Vương Viễn liếc mắt nhìn ngũ hành hộ trận trước mặt: “Không phải ngươi vẫn còn năm con rối hộ pháp này sao”
“Không được!”
Lục Bào lão tổ kiên quyết đáp: “Đây chính là hộ vệ cận thân của ta, hiện tại ta chỉ còn lại nguyên thần, tất cả đều dựa vào bọn họ bảo vệ ta chu toàn.”
Vương Viễn nói với vẻ cạn lời: “Ngươi đã có cơ thể của ta rồi, còn cần hộ vệ cận thân làm gì? Huống chi ta đã nhường cơ thể cho ngươi, ta cũng thành nguyên thần, cũng thiếu hộ vệ cận thân cơ mà!”
“Chúng ta khác nhau!” Lục Bào lão tổ đáp: “Kẻ thù của lão phu rải khắp thiên hạ, không thể đắc ý.”
“Lão đại, có phải ngươi cảm thấy kẻ thù của ta ít hơn ngươi không đấy?” Vương Viễn hỏi.
“Hừ hừ!” Lục Bào lão tổ nói với vẻ kiêu ngạo: “Hậu bối vô tri, ngươi phải biết bảy phái trong liên minh Thục Sơn chính là kẻ thù của ta!”
“Cũng vậy cả thôi!” Vương Viễn đáp: “Liên minh Thục Sơn cũng là kẻ thù của ta.”
“Nói khoác mà không biết ngượng.” Lục Bào lão tổ nói với vẻ mặt khinh thường: “Lão phu tung hoành thiên hạ, lấy trưởng lão của bảy phái để luyện chế con rối, mới có thể đồng thời đắc tội với bảy phái trong liên minh Thục Sơn, một tiểu tử như ngươi có đức hạnh gì mà cũng dám nói mình và liên minh Thục Sơn là kẻ thù, không phải chính là người khác không coi ngươi là vấn đề to tát gì hay sao?”