Hơn nữa mỗi cây đào trên đảo này cũng không phải là công trình nhỏ, tâm huyết như vậy, sao Hoàng Dược Sư có thể để nó bị người một đuốc đốt trụi.
“Ha ha!”
Quả nhiên, vào lúc này, bên tai ba người Vương Viễn vang lên âm thanh của Hoàng Dược Sư: “Hòa thượng thối thật là đủ dũng cảm, ta lại thích loại người không theo lẽ thường như ngươi. Chỉ bằng một câu tuyên bố dám đốt trụi đảo Đào Hoa của ta, ta cũng muốn biết một chút Huyền Từ đại sư của Thiếu Lâm tự rốt cuộc thu được dạng cao đồ gì, các ngươi vào đi.”
“Uỳnh uỳnh!”
Âm thanh của Hoàng Dược Sư vừa dứt, rừng đào một lần nữa lộ ra một con đường nhỏ. Ba người Vương Viễn không nói hai lời, trực tiếp chui vào cánh rừng.
Men theo đường nhỏ đi thẳng về phía trước, một lát sau ba người cuối cùng cũng thấy được một khu công trình kiến trúc.
Đình đài, lầu các, mái hiên, hành lang, tuy rằng đan xen phức tạp, nhưng liếc mắt nhìn qua cũng thấy sự xa hoa, làm cho người ta cảm nhận được một loại cảm giác thoải mái không nói nên lời.
Không hổ danh là lão già phong tao thích trồng hoa đào, tên Hoàng Dược Sư này thật đúng là dốc hết tâm tư tình cảm vào.
Phía bên phải cách đó không xa, là một lương đình, hai bên hiên có viết một câu đối, hoa đào hé nụ phi thần kiếm, biển xanh trào sinh án ngọc tiêu.
Lúc này, mấy người Hồng Thất Công đang ngồi ở trong lương đình nghỉ chân. Thấy ba người Vương Viễn theo tới đây, Băng Hỏa Độc Long và người chơi áo trắng đều sửng sốt.
Hai người hoàn toàn không ngờ sau khi Vương Viễn uy hiếp Hoàng Dược Sư, lại được cho vào thật.
Mẹ nó… thường nói người dám mạo hiểm thì thu được lợi, mà người nhát gan thường không chiếm được một chút ưu đãi nào. Câu nói này thực sự không giả.
Hoàng Dược Sư không hổ được xưng là Đông Tà, đối nhân xử thế thật sự khiến người ta khó mà đoán được.
Trong ánh mắt kinh ngạc của hai người Băng Hỏa Độc Long, Vương Viễn dẫn theo Tống Dương và Độc Cô Tiểu Linh cùng đi tới đình Thí Kiếm rồi ngồi xuống.
Đúng lúc này, một bóng người màu xanh đi tới từ phía xa.
Người áo xanh đó vừa cao vừa gầy, nhìn như thể đang đi dạo, nhưng mỗi một bước chân bước ra đều cách vài trượng, khoảng cách mấy trăm mét chỉ chớp mắt đã tới.
Khinh công như vậy, trực tiếp khiến đám người Vương Viễn nghẹn họng nhìn trân trối. Cho dù là cao thủ khinh công như Độc Cô Tiểu Linh, cũng phải mở to hai mắt mà nhìn, hiển nhiên đã không biết nên biểu đạt tâm trạng của mình như thế nào.
Trên thế gian, cũng không có nhiều cao thủ có khinh công tuyệt đỉnh như vậy, lại còn có thể tự nhiên lui tới ở Đào Hoa Đảo, hiển nhiên cũng chỉ có Hoàng Dược Sư được xưng là Đông Tà.
Thiên hạ ngũ tuyệt quả nhiên danh bất hư truyền. Cho dù là Âu Dương Phong, Hoàng Dược Sư hay là Hồng Thất Công, mỗi một người đều là cao thủ hàng đầu, võ công cao, tu vi thâm hậu, vượt qua sức tưởng tượng của người chơi ở giai đoạn hiện tại.
“Dược huynh, đã lâu không gặp!”
Hồng Thất Công là người vô cùng nhiệt tình, thấy Hoàng Dược Sư đi tới thì chào hỏi từ phía xa.
“Chào Thất huynh!”
Hoàng Dược Sư chắp tay và đáp lễ với Hồng Thất Công. Sau đó hỏi Âu Dương Phong ở bên cạnh: “Tới rồi!”
“Ừm!”
Âu Dương Phong lạnh lùng gật đầu, trên gương mặt không hề có một chút cảm xúc nào.
Chào hỏi hai người xong, Hoàng Dược Sư quay đầu nhìn chằm chằm vào Vương Viễn rồi nói: “Tiểu tử hay lắm, vậy mà lại dám tuyên bố đốt Đào Hoa Đảo của ta, ngươi là người đầu tiên dám nói như vậy trước mặt ta, đúng là to gan lớn mật.”
“Khà khà! Quá khen quá khen!”
Vương Viễn cười khà khà và đáp: “Tiền bối Hoàng Dược Sư thân là Nhất Đại Tông Sư, lẽ nào lại chấp nhặt với một vãn bối như ta?”
Vương Viễn đa mưu túc trí, đoán chắc Nhất Đại Tông Sư này cũng sẽ tự giữ thân phận, ngoại trừ hạng người đê tiện và nham hiểm như Âu Dương Phong ra, thì phần lớn mọi người đều sẽ không so đo với vãn bối.
“Hừ!”
Nhưng ai ngờ Hoàng Dược Sư lại không trúng chiêu này, hừ lạnh một tiếng rồi khinh thường đáp: “Tiền bối vãn bối cái gì, có liên quan gì đến lão phu sao, còn nữa, sư phụ ngươi là Huyền Từ, dựa theo vai vế không biết còn lớn hơn ta bao nhiêu đời nữa…”
“Ta…”
Vương Viễn hơi ngẩn người, lập tức á khẩu không đáp lời được.
Hoàng Lão Tà này không hổ là phần tử tri thức, trong lòng tựa như gương sáng. Còn không phải sao… Nghe nói dựa theo bối cảnh của trò chơi, thì Huyền Từ là hòa thượng trong thời kỳ Bắc Tống, mà Hoàng Dược Sư lại là hiệp khách trong thời kỳ Nam Tống… Nói về vai vế, Vương Viễn thật sự không thể nói đạo lý.
“Dược huynh nói không sai, hòa thượng chẳng có tên nào tốt đẹp, thịt hắn luôn đi, ta có thể giúp ngươi một tay, chết trong tay hai người chúng ta, thì đời này của hắn cũng đáng giá.”
Âu Dương Phong lúc khác không nói, nhưng lúc này đi ra chính là bỏ đá xuống giếng.
“Lão Hoàng này!”
Vào thời khắc mấu chốt, rốt cuộc vẫn là Hồng Thất Công trượng nghĩa. Thấy Hoàng Dược Sư và Âu Dương Phong định khởi binh hỏi tội, mới vội vàng nói: “Tiểu hòa thượng này là bạn của bang chủ Cái Bang ta, hơn nữa nhỏ tuổi không hiểu chuyện, ngươi đừng học Lão Độc Vật, danh tiếng của lão đã thối như vậy rồi, có mất mặt hay không cũng như nhau, còn ngươi chính là người đọc sách.”
“Ăn mày thối, ai không biết xấu hổ? Muốn đánh nhau sao?” Âu Dương Phong tức giận.
“Tới đây, đánh thì đánh! Phụt!” Hồng Thất Công xắn tay áo, dựng ngón giữa và nhổ nước miếng với Âu Dương Phong.
Mắt thấy hai người định giống như trẻ con, một lời không hợp là đánh nhau, Hoàng Dược Sư tối sầm mặt mũi nói: “Đây không phải là Hoa Sơn, hai người các ngươi ở đây cãi nhau làm gì! Coi nơi này của ta là gì hả?”
Rốt cuộc Hồng Thất Công và Âu Dương Phong vẫn còn hiểu chút lễ nghĩa, thấy chủ nhà khó chịu, hai người đang cãi nhau chí chóe lập tức im lặng dần.
Hoàng Dược Sư tiếp tục nhìn chằm chằm vào Vương Viễn rồi bảo: “Âu Dương huynh và Thất Công đều là người được ta mời tới, là khách của ta. Nhưng ta cũng không mời ngươi, ngươi tới đây làm gì? Ta và phương trượng Huyền Từ của các người không quen biết!”
“Ta tìm người!”
Vương Viễn nghĩ một chút rồi thành thực đáp.
Muốn cứu người trên Đào Hoa Đảo, nhất định phải qua cửa ải Hoàng Dược Sư này. Với thân phận và tu vi của ông ta, khôn vặt không có tác dụng, nói láo vẫn không bằng nói thật, ít nhất sẽ không làm mất điểm ấn tượng.