“Thật không?”
Thương Khung Thần Cái cười lạnh nói: “Bạn bè? Ngưu Đại Xuân ấy hả?”
“Điều này... Sao ngươi lại biết?” Trong lòng Đạo Khả Đạo cả kinh, y lập tức trả lời theo bản năng. Nhưng tin nhắn này vừa đăng lên đã ngầm thừa nhận chuyện này là sự thật.
“Ngưu Đại Xuân? Đó không phải là người của Một Đám Ô Hợp à?”
“Không sai, chính là kẻ đã đánh bại Đạo Khả Đạo, đánh thắng chiến đội của bang hội chúng ta trước đó!”
“Tại sao sau khi trận đấu kết thúc, lão Đạo lại đi gặp hắn trước?”
Bên trong Hồng Hoa hội lập tức trở nên náo động, người nào người nấy đều dấy lên sự nghi ngờ.
Thương Khung Thần Cái nhìn mọi người chất vấn ở kênh bang phái, y không khỏi mỉm cười. Rất nhiều chuyện chỉ cần đưa ra một vài từ ngữ then chốt, sẽ có người thay ngươi tưởng tượng ra cả một bài văn, cũng không cần bản thân phải ra tay.
Đạo Khả Đạo thắng Một Đám Ô Hợp bốn ván liên tiếp, cuối cùng lại thất bại trong tay Vương Viễn – chuyện này cũng không hề kỳ quái, bởi vì cao thủ so chiêu đều sẽ có thắng bại.
Có điều sau khi ngươi bại trận lại ngay lập tức đi gặp đối thủ của ngươi, chuyện như vậy thì lại vô cùng kỳ lạ... Chắc không phải là Đạo Khả Đạo bỏ công nhưng không bỏ lực, cố ý thua một ván cuối cùng đấy chứ? Không ai có thể khẳng định được điều này!
Đương nhiên, điều khiến cho Thương Khung Thần Cái cảm thấy hoảng sợ chính là, cái tên Vương Viễn này đúng là quá nham hiểm, trận đấu vừa mới kết thúc mà đã có thể hẹn Đạo Khả Đạo ra ngoài... Con mẹ nó, nếu vừa rồi y không đồng ý, chỉ cần nói việc này ra để người chơi của Hồng Hoa hội biết được, cho dù là y cũng khó mà bảo vệ được Đạo Khả Đạo.
Bang hội lớn không phải là các đoàn thể nhỏ, mọi người ngậm đắng nuốt cay làm ra tài nguyên, cuối cùng lại đi nuôi một tên phản đồ? Hội trưởng là cái rắm gì, khiến ông đây khó chịu thì ông đây sẽ trực tiếp rời hội!
“Ngươi... Các ngươi nói bậy!”
Dù công phu của Đạo Khả Đạo rất cao, nhưng miệng lưỡi lại cực kỳ kém... Lúc này bị nghìn người chỉ trỏ, dù y có trăm cái miệng cũng không thể nào biện bạch được, lời giải thích rất nhanh đã bị nước bọt của những người chơi khác trong Hồng Hoa hội nhấn chìm.
Cho dù là ở thời điểm nào, kẻ phản bội chính là kẻ khiến mọi người ghét nhất. Bên trong kênh bang của Hồng Hoa hội, mọi người càng nói càng tức tối, càng nghĩ lại càng giận, mùi thuốc súng cũng càng ngày càng tăng, thậm chí đã có người còn đề nghị đuổi giết Đạo Khả Đạo một trăm lần cho hả giận trước đã...
Thương Khung Thần Cái thấy bầu không khí đã không sai biệt lắm, y vội vàng ra hiệu cho mọi người im lặng, sau đó ung dung thong thả nói: “Lão Đạo à, chuyện này là do ngươi không tử tế trước. Chúng ta đang chơi trò chơi, cũng không phải là bán mình, muốn đi thì cứ việc đi, hà cớ gì phải làm ra mấy chuyện như vậy chứ?”
“Ta không phải, ta không hề, đừng có nói bừa!” Đạo Khả Đạo vội la lên.
“Ngươi làm thế nào để khiến chúng ta tin tưởng ngươi đây?” Thương Khung Thần Cái thản nhiên nói: “Chuyện đã đến nước này, ta cũng không thể nói gì hơn, nên làm như thế nào chính ngươi tự nhìn nhận lại rồi làm đi.”
Đạo Khả Đạo cũng không phải là tên ngốc, nếu đã nói đến mức này, tất nhiên y đã hiểu rõ bản thân đang ở trong tình cảnh nào, tiếp tục ở lại sao? Đạo Khả Đạo còn không mặt dày đến mức này, giải thích sao? Chắc chắn sẽ không có người nghe lọt vào tai.
Mọi chuyện đã rơi vào đường cùng, Đạo Khả Đạo cắn răng, lựa chọn rời khỏi bang hội.
“Con mẹ nó! Chạy kìa! Có cần đuổi giết y không?”
Đạo Khả Đạo đã rời khỏi bang hội, thành viên của Hồng Hoa hội vẫn không có ý định bỏ qua cho y.
“Coi như hết!”
Thương Khung Thần Cái nói: “Nói thế nào cũng là anh em với nhau một khoảng thời gian, nếu y đã muốn tìm một công việc tốt hơn ở nơi khác như thế, chúng ta cũng không cần thiết phải đuổi tận giết tuyệt... Huống chi thực lực của Đạo Khả Đạo cũng không yếu. Nguyên nhân của việc này cũng là bắt nguồn từ ta, ta không muốn mọi người phải chịu tổn thất, thuê Đạo Khả Đạo mất một trăm lượng vàng là lấy từ quỹ của bang hội, bây giờ ta sẽ bù lại số tiền đó!”
Nói xong, Thương Khung Thần Cái quyên góp vào tài khố của bang phái một trăm lượng vàng.
Người chơi của Hồng Hoa hội thấy thế, tất cả đều đồng loạt lên tiếng tán thưởng: “Không hổ là bang chủ! Coi trọng nghĩa khí cực kỳ!”
...
“Thế nào rồi?”
Bên trong khách sạn, Phi Vân Đạp Tuyết cực kỳ cẩn thận hỏi Vương Viễn.
“Đã giải quyết xong! Đếm ngược từ năm đến một đi!” Vương Viễn vẫy tay, ra hiệu Phi Vân Đạp Tuyết mau đếm ngược.
“Ngưu Đại Xuân! Ngươi đúng là rất nham hiểm!”
Phi Vân Đạp Tuyết vừa mới đếm xong năm số, đã nghe thấy một giọng nói chứa đầy sự tức giận truyền tới từ cửa chính. Ngay sau đó bóng dáng của Đạo Khả Đạo đã một lần nữa xuất hiện ở bên trong khách sạn.
“? ?”
Vương Viễn ra vẻ mù tịt chả hiểu gì, nói: “Ngươi nói vậy là có ý gì?”
“Vì sao ngươi lại hẹn ta tới đây vào lúc này!” Đạo Khả Đạo nói với vẻ oán trách: “Giờ thì hay rồi, Hồng Hoa hội nói ta cấu kết với Một Đám Ô Hợp, khiến ta ngay cả một chỗ dung thân cũng không có.”
“Ha ha! Không sao cả, bất cứ lúc nào Một Đám Ô Hợp chúng ta cũng đều hoan nghênh ngươi!” Vương Viễn cười nói.
“Làm như vậy chẳng phải chứng minh ta thật sự cấu kết với Một Đám Ô Hợp sao?” Đạo Khả Đạo tiếp tục nói với vẻ tức giận.
“Lẽ nào ngươi không gia nhập Một Đám Ô Hợp, bọn họ sẽ không nghi ngờ ngươi?” Vương Viễn hỏi ngược lại, sau đó lại nói: “Nói không chừng sau khi việc này bị truyền ra ngoài, những bang phái khác sẽ coi ngươi là gián điệp của Một Đám Ô Hợp cũng nên ấy!”
“Con mẹ nó!”
Đạo Khả Đạo tức đến nổ phổi: “Vậy ngươi nói phải làm sao bây giờ?”
“Gia nhập Một Đám Ô Hợp chứ sao...” Vương Viễn chỉ về phía mình, nói: “Có thực lực!” Nói xong bèn nắm chặt nắm tay to bằng bao cát của mình.
Sau đó hắn lại chỉ về phía Phi Vân Đạp Tuyết nói: “Có tiền!”
Vừa vặn Phi Vân Đạp Tuyết cũng vô cùng nhàm chán lấy ra biểu tượng hội viên Tâm Duyệt.
“Có đúng là một nghìn lượng vàng không đó?” Đạo Khả Đạo suy nghĩ một lúc, sau đó hỏi.
“Ha ha!”
Phi Vân Đạp Tuyết lại móc ra một tấm ngân phiếu đưa tới trước mặt y: “Nếu lấy được danh hiệu “Đệ nhất thiên hạ”, sẽ có thêm tiền thưởng!”
“Được rồi!” Đạo Khả Đạo trừng mắt nhìn Vương Viễn, muốn nói lại thôi nói: “Coi như là vì tiền!”