Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 647: Chương 646: Bản lĩnh nhất Ngũ Nhạc Hùng Phong

“Ầm!”

- 7221

Một chưởng của Vương Viễn trúng mục tiêu, dưới tình huống cộng thêm sát thương khi tấn công sau lưng, Sừng Sững Nghìn Trượng trực tiếp bị đánh đến tàn tạ.

“Má nó!”

Tất cả mọi người thấy Sừng Sững Nghìn Trượng ăn một chưởng mà ngắc ngoải sắp chết thì đồng loạt nhăn mày. Thiếu Lâm tự nổi danh phòng ngự cao tấn công thấp, nhưng hòa thượng trước mắt này chỉ thiếu chút nữa đã tiễn một nhân vật như thùng sắt về chầu trời trong chớp mắt. Cha mẹ ơi, nghe rợn hết cả người!

Chưởng lực hùng hậu của Vương Viễn khiến Sừng Sững Nghìn Trượng mất thăng bằng, lảo đảo bổ nhào về phía hai người Nhất Mộng Như Thị.

Ngay lúc Sừng Sững Nghìn Trượng sắp đâm sầm vào Nhất Mộng Như Thị, Vương Viễn đã tiến về phía trước một bước, duỗi tay ra, chộp lấy đai lưng của hắn ta, sau đó tay trái cũng thò ra, nâng người lên sử dụng một chiêu [Bá Vương Cử Đỉnh]. Cả người Sừng Sững Nghìn Trượng và tấm thuẫn của hắn ta đều bị Vương Viễn nhấc cao quá đỉnh đầu.

“Đi chết đi!”

Vương Viễn dùng lực, phần eo dùng sức, xoay người vung lên một phát, Sừng Sững Nghìn Trượng nhất thời bị ném bay ra ngoài, lao thẳng về phía mấy người Ngũ Nhạc Hùng Phong.

[Thích Già Trịch Tượng Công]

Nặng Như Thái Sơn và Ngưỡng Trông Núi Cao thấy thế, vội vàng tiến lên giơ hai tay ra, định đỡ lấy đồng đội.

Nhưng chớp mắt khi đôi tay cả hai đụng vào Sừng Sững Nghìn Trượng, bọn họ chỉ cảm thấy có một cỗ lực cực mạnh truyền đến đầy bản thân lùi về sau bốn năm bước mới ổn định lại được, mà lùi thêm bước nữa chính là vực sâu thăm thẳm.

- 1142

- 904

Hai giá trị sát thương đồng thời nhảy lên trên đầu hai người.

Nặng Như Thái Sơn và Ngưỡng Trông Núi Cao quay đầu nhìn vách núi sau lưng, sau đó đưa mắt nhìn nhau, không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh.

Hòa thượng này quả thực mạnh một cách thái quá, may mà nội công của cả hai hùng hậu nếu không chớp mắt vừa rồi đã bị Sừng Sững Nghìn Trượng hất xuống vách núi đi đời nhà ma rồi.

Cùng thời điểm Vương Viễn và Sừng Sững Nghìn Trượng quấn lấy nhau, hai người Cao Sơn Lưu Thủy và Lưu Thủy Cao Sơn đã vung xích sắt đến trước mặt Mario và Hồi Xuân.

Chỉ nghe “soạt!” một tiếng, xích sắt đã quấn lấy tay phải của Mario và con rối.

Cao Sơn Lưu Thủy và Lưu Thủy Cao Sơn cùng lùi về sau một bước, dùng sức thình lình kéo xích sắt một phát, Mario và Hồi Xuân lập tức bị kéo thẳng về nửa bên kia chiến tuyến.

[Thánh Hỏa Thúc Phược] !

Ma Giáo là nơi tập hợp những người giỏi khống chế và có lực bộc phát cao, tay trái chuyên điều khiển xích sắt, tay phải dùng loan đao. [Thánh Hỏa Thúc Phược] chính là một chiêu trong “Thánh Tâm Phần Thiên Quyết” của Ma Giáo, khóa sắt vung đến đâu có thể khóa chặt mục tiêu ở vị trí đó, sau khi tóm được mục tiêu thì kéo lại trước người, lúc này tay phải dùng loan đao tụ lực giơ lên chém xuống đoạt mạng, đơn giản thô bạo lại cực kỳ hiệu quả.

Hai người Cao Sơn Lưu Thủy đều là cao thủ cấp cao trong Ma Giáo, dùng chiêu này tất nhiên là xuất thần nhập hóa.

Sau khi kéo Mario và Hồi Xuân đến gần mình, cả hai đồng loạt nhấc loan đao, chém vào cổ hai con mồi.

Võ Đang được gọi là môn phái 5: 5 đâu phải để đó cho có, Mario tay nhanh mắt lẹ, nhấc tay trái lên chặn lấy cổ tay Cao Sơn Lưu Thủy, đồng thời nghiêng thắt lưng, đòn công kích của Cao Sơn Lưu Thủy lập tức chệch hướng. Mario ngửa mặt ra sau, tránh thoát đường đao đang chém vào cổ mình rồi bất ngờ sử dụng [Hư Thực Chưởng] dán vào Cao Sơn Lưu Thủy.

Đúng vậy, chính là dán… Niêm Tự Quyết của phái Võ Đang, bất kể gặp phải kẻ mạnh hay yếu hơn mình, đều khiến đối thủ phải lãng phí hơn tiếng rưỡi đồng hồ…

Hồi Xuân còn thô bạo hơn, Mario bị kéo mất bản thể, còn bản thể của Hồi Xuân chính là Độc Cô Tiểu Linh.

Thấy con rối của mình bị người ta bắt đi, Độc Cô Tiểu Linh vừa động suy nghĩ, điều khiển Hồi Xuân phát động Băng Sương tấn công Lưu Thủy Cao Sơn.

Loan đao của Lưu Thủy Cao Sơn còn chưa đến đã chạm mặt với một luồng khí lạnh.

Cao thủ như Sơn Hà Vô Dạng cũng không dám đón đỡ hàn khí của Hồi Xuân huống chi công pháp “Thánh Tâm Phần Thiên Quyết” của Ma giáo vốn có thuộc tính Hỏa, bị thuộc tính Băng khắc chế, cứng rắn đón đỡ thì làm sao Lưu Thủy Cao Sơn có hể ngăn được, lập tức bị Hồi Xuân đông đá tại chỗ.

“Con rối này đúng là lợi hại!”

Hồi Xuân vừa ra tay đã đánh đối thủ mất cả sức chiến đấu, khán giả rối rít khen hay.

Nhưng Bách Chiến Vô Địch lại thở dài bảo: “Một Đám Ô Hợp chung quy vẫn chỉ là cao thủ nghiệp dư, kiểu gì vẫn có khoảnh cách nhất định với cao thủ chuyên nghiệp.”

Đúng là vậy thật, tình huống trước mắt nhìn thì như Một Đám Ô Hợp chiếm thế thượng phong nhưng người sáng suốt đều nhìn ra được Ngũ Nhạc Hùng Phong đã đạt được mục đích của mình thông qua lần hành động vừa rồi.

Bởi vì mục tiêu của Ngũ Nhạc Hùng Phong không phải là Vương Viễn, cũng không phải Mario mà là trận hình của Một Đám Ô Hợp và người được trận hình bảo vệ ở chính giữa.

Trận hình tròn thiên về phòng ngự, cần tất cả mọi người thu hẹp trận hình, không đổi vị trí, một khi có lỗ hổng ở một hướng nào đó, cả trận hình sẽ tự sụp đổ dần dần.

Giờ phút này ba người Vương Viễn đứng hàng trước đã bị đối thủ quấn lấy kéo ra khỏi vị trí ban đầu, trận hình của Một Đám Ô Hợp đã bị đối phương cưỡng chế phá vỡ.

Người chơi khống chế là điểm mấu chốt của đấu đoàn đội, chỉ cần giết Nhất Mộng Như Thị và Trường Tình Tử, không có nhân vật thiên về khống chế, cho dù Một Đám Ô Hợp có sử dụng trận hình tròn một lần nữa cũng chẳng có bất cứ ý nghĩa nào.

Đường Đậu ở bên cạnh thấy đồng đội phá vỡ trận hình thành công thì không để lỡ bất cứ một giây phút nào, nắm lấy chủy thủ vòng ra sau lưng Nhất Mộng Như Thị, hai tay nắm chặt chuôi đao, thình lình tiến về phía trước một bước, đâm vào lưng mục tiêu.

“Cụp!”

Ngay lúc Đường Đậu muốn đâm trúng giữa lưng Nhất Mộng Như Thị, đột nhiên bên tai truyền tới thanh âm cạm bẫy, cùng lúc đó dưới chân cũng trầm xuống, chủy thủ trong tay lại càng không thể tiến tới trước nửa phần.

Bản thân Đường Đậu cũng hiện ra trong không khí.

“Không tốt! Có cạm bẫy!”

Đường Đậu biết bản thân đã trúng cơ quan, trong lòng hoảng sợ.

Nhưng cao thủ vẫn là cao thủ, chỉ thấy hai chân y dùng lực, giãy khỏi cạm bẫy dưới chân, chủy thủ lại tiếp tục đâm về phía trước, lao thẳng tới giữa lưng Nhất Mộng Như Thị.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!