Virtus's Reader
Bần Tăng Chả Ngán Ai Bao Giờ

Chương 765: Chương 764: Tâm tư nhỏ của Biển Trời Một Màu

Nói tới đây, Biển Trời Một Màu lại đột nhiên cười hì hì nói với mọi người: “Phi Vân Đạp Tuyết kia có tiền như vậy, ván này chúng ta nhất định phải biểu hiện hết sức, không cần giữ lại thực lực.”

“Hả? Ý của đội trưởng là sao?”

Người trong Bên Bờ Hải Hà nghe vậy thì không hẹn mà cùng lộ ra vẻ cười sâu xa.

“Khà khà!”

Biển Trời Một Màu cười đều nói: “Chỉ có đánh bọn họ tới ngoan ngoãn, mới có thể cho đại thiếu gia kia biết, cái gì gọi là chiến đội chuyên nghiệp. Đến lúc đó y qua tài trợ cho chúng ta, chẳng phải là chuyện vui mừng sao?”

“Đội trưởng anh minh, đội trưởng anh minh!”

Chúng cao thủ trong Bên Bờ Hải Hà đều giơ ngón tay cái với Biển Trời Một Màu.

Làm một đoàn đội “con trai cưng của mẹ” nhiều năm như vậy, đám người Bên Bờ Hải Hà không có nguyện vọng gì khác ngoài việc đổi mẹ thành cha. Chỉ là khổ nỗi thực lực kim chủ sau lưng Bên Bờ Hải Hà quá hùng hậu, đãi ngộ cho đoàn đội khác xa chiến đội. Hiện tại chỉ có loại cấp bậc đại gia như Phi Vân Đạp Tuyết mới có lực tranh giành nhất.

Nếu bọn họ biểu hiện xuất chúng, nếu Phi Vân Đạp Tuyết chịu tài trợ... Cuộc đời này của Bên Bờ Hải Hà coi như sống không uổng.

Không thể không nói, tuy Biển Trời Một Màu thích tự cho là thông minh, nhưng tư duy logic thì vẫn chuẩn.

Chiến đội chuyên nghiệp đương nhiên phải dùng thành tích để nói chuyện, chỉ có thực lực mạnh mẽ mới có thể kéo được tài trợ. Chỉ có loại quỷ ích kỷ muốn chiếm lợi bán đoàn đi như Nước Chảy Hoa Trôi mới có thể cố ý thua trận đấu, lấy lòng đối phương.

Đương nhiên, đây cũng là do thực lực không cho phép. Nếu Tranh Đoạt Trung Nguyên thực sự có thực lực thì sẽ không loạn thành như vậy, Nước Chảy Hoa Trôi cũng không cần phải dùng biện pháp tà môn ngoại đạo để kéo tài trợ.

Chỉ bằng một điểm này, đám người Tranh Đoạt Trung Nguyên kia thua cũng không oan uổng chút nào.

“Wey wey... Các ngươi đừng có lạc quan như vậy chứ...”

Thấy đám người Biển Trời Một Màu kia ngay cả hậu sự lúc sau cũng đã suy tính kỹ càng, Lý Tiêu Dao đen mặt nói: “Có hiểu kiêu binh tất bại không hả, tên Ngưu Đại Xuân kia cũng không phải người thường đâu.”

“Ngưu Đại Xuân?”

Biển Trời Một Màu nghe được ba chữ kia, nhất thời tức không có chỗ trút nói: “Không nhắc tới hắn thì ta cũng quên. Lúc trước tiểu tử kia ở trước cửa sân thi đấu nói chúng ta là cái gì?”

“Nói chúng ta là tiểu đội vô danh!”

Những người khác trong Bên Bờ Hải Hà hùa theo nói.

“Chỉ bằng những lời này, vào trận đánh chết hắn cũng không đủ!”

Biển Trời Một Màu vỗ vai Lý Tiêu Dao nói: “Tiêu Dao à, không phải anh em đây nói ngươi, chỉ với một thân bản lĩnh này của ngươi, vì sao lại luôn không có một chút tự tin nào của cao thủ nhỉ? Ta thừa nhận tên Ngưu Đại Xuân kia cùng cô nương tên là Hoành Hành Vô Kỵ thực lực không tầm thường. Nhưng ngươi đừng quên, thể thao điện tử không phải là trò chơi của một người, chỉ với hai người cao thủ kia, cho dù thực lực có mạnh hơn nữa, thì có thể có tác dụng gì chứ?”

“Ta chính là sợ ngươi quá mức khinh địch. Ngươi đừng quên, tên Ngưu Đại Xuân kia có thể một chọi năm...” Lý Tiêu Dao nói.

“Ha ha ha, đó là Vạn Thánh Vô Cương!”

Biển Trời Một Màu cười ha ha nói, ý không cần nói rõ cũng biết - Vạn Thánh Vô Cương bị một chọi năm, đó là bởi vì bọn hắn không cần mặt mũi, nhận tiền bán độ. Bên Bờ Hải Hà chúng ta há lại là người vô liêm sỉ như vậy?

“Con mẹ ngươi!”

Tính cách tên Biển Trời Một Màu phải nói là thẳng như ruột ngựa, nói chuyện không biết giữ ý. Thời điểm hắn ta nói tới bốn chữ Vạn Thánh Vô Cương còn cố ý nâng cao giọng, sợ đối thủ trước kia của mình không nghe được. Người bên phía Vạn Thánh Vô Cương nghe thấy lời này của Biển Trời Một Màu thì sắc mặt tối đen, hận không thể dùng một quyền đánh chết tên vô liêm sỉ này.

Chỉ riêng việc kéo thù hận này, Biển Trời Một Màu rất giống Vương Viễn.

Đều đáng đánh đòn, đều kiêu ngạo giống nhau.

Sau khi nghỉ ngơi giữa trận nửa giờ, trận đấu lại bắt đầu, trên sàn đấu lóe ánh sáng, hai chiến đội bị truyền tống vào trong sân.

Dựa theo quy củ, trong trận chung kết cuối cùng này, chiến đội Một Đám Ô Hợp là sân nhà.

Quyền lựa chọn bản đồ cảnh tượng trận đầu thuộc về Một Đám Ô Hợp.

Giống như lúc trước, sau khi Phi Vân Đạp Tuyết lên sân khấu thì vẫn chọn Tứ Phương Trận bản đồ thi đấu đơn như trước.

“Xem ra đối phương vẫn tự tin như vậy!”

Thấy Phi Vân Đạp Tuyết chọn bản đồ tiêu chuẩn, Biển Trời Một Màu nói với Lý Tiêu Dao: “Trận đấu thứ nhất, chắc chắn phải nắm chắc. Hòa thượng kia là cao thủ mạnh nhất trong đội ngũ, đương nhiên sẽ là người đầu tiên lên sân. Ngươi sẽ đánh với hắn!”

Biển Trời Một Màu là có chút tự cho mình thông minh, nhưng không phải người tự đại mù quáng. Hắn ta nhiều lần nói ngoài miệng là khinh thường Một Đám Ô Hợp, chỉ để ổn định quân tâm mà thôi... Kỳ thật trong lòng hắn ta vẫn khá là kiêng kỵ đối thủ trước mắt.

Nhất là đối với Vương Viễn.

Tuy nói Vạn Thánh Vô Cương bị nghi ngờ là nhận tiền bán độ, nhưng là cao thủ đỉnh cấp, Biển Trời Một Màu cũng nhìn ra được, đại hòa thượng đối diện có thực lực bất phàm. Mặc dù nói một chọi năm thì có hơi quá, nhưng để một chọi một mà nói... trong giới cao thủ chuyên nghiệp đỉnh cấp, thật sự là không có ai có thể chắc chắn thắng được hắn. Giờ phút này Biển Trời Một Màu đương nhiên muốn để cho Lý Tiêu Dao đáng tin cậy nhất lên để lấy một điểm. Giống như lời hắn ta đã nói, phải nắm chắc, một điểm cũng không thể để mất.

“Ừ!”

Lý Tiêu Dao mỉm cười gật gật đầu, sau đó đã chuẩn bị chiến đấu xong.

Mà bên phía Một Đám Ô Hợp, Vương Viễn suy tư một chút nói với Tống Dương: “Đối diện đều là cao thủ, hơn nữa chưa từng chân chính giao đấu với đội ngũ chúng ta, chênh lệch cụ thể bao nhiêu cũng không rõ ràng lắm. Ngươi đi dò xét một chút!”

Vương Viễn suy tính xâu xa, hắn biết thực lực của người chơi Một Đám Ô Hợp kém xa tuyển thủ Bên Bờ Hải Hà, về phần kém bao nhiêu, trong lòng Vương Viễn chưa có ước lượng cụ thể.

Trong tình huống này thì phải thử. Nhưng thực lực thấp lên thì không được, lên là đi chết, chắc chắn không biết được rốt cuộc đối thủ mạnh bao nhiêu, thực lực quá mạnh mẽ cũng không ổn. Như Vương Viễn thực lực cao bao nhiêu, trong lòng người Một Đám Ô Hợp cũng không biết rõ, nhìn hắn đi lên thoải mái đánh, người khác cũng không học được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!