“Đinh Lão Tiên, ngươi chết không được tử tế đâu!” Bôi Mạc Đình giận dữ.
“Nhưng ta là nữ...” Tống Dương sờ cằm lẩm bẩm.
“Vậy gọi ngươi là mẹ!” Mario cười cực kỳ đáng khinh, không lúc nào không nghĩ tới việc chiếm lợi của người khác.
“Cút đi!”
Vương Viễn đương nhiên sẽ không đưa ra loại yêu cầu gây rối như vậy. Hắn nhảy xuống khỏi lôi đài, xua tay giải tán mọi người, nói với Bôi Mạc Đình: “Kỳ thật ta cũng không có chuyện gì đặc biệt muốn ngươi làm. Nhưng sắp tới ta muốn làm một vài chuyện, thiếu một người giúp đỡ, ngươi đi theo ta đi!”
“Đi làm gì thế?”
Nghe Vương Viễn bảo không bắt mình gọi Ba, Bôi Mạc Đình thở dài nhẹ nhõm, hỏi lại.
“Trộm đồ!”
Vương Viễn nói.
“Trộm gì thế?”
“Cửu Âm Chân Kinh!”
“Ta vẫn nên đi gọi Ba đi.” Bôi Mạc Đình sững sờ trong chốc lát, cuối cùng hạ quyết tâm.
[Cửu Âm Chân Kinh] đấy, con lừa ngốc chết tiệt này thật đúng là biết mơ tưởng! Đồ chơi đó là thứ mà người chơi giai đoạn hiện tại có thể mong ước sao?
Sau Hoa Sơn Luận Kiếm, tung tích Cửu Âm Chân Kinh đã không còn là bí mật...
Quyển kinh này chia làm hai phần Thượng Hạ. Quyển hạ nằm trong tay một trong Thiên Hạ Ngũ Tuyệt - Hoàng Dược Sư. Quyển thượng thì nằm trong tay lão ngoan đồng Chu Bá Thông.
Hoàng Dược Sư mạnh thế nào, người chơi đương nhiên biết rõ.
BOSS trên cấp 180 chỉ có vài người, Hoàng Dược Sư chính là một trong số đó. Đừng nói hai người chơi như Vương Viễn và Bôi Mạc Đình mới hơn cấp 50, cho dù là Đông Phương Bất Bại cấp 200 đích thân đến, cũng không dám nói chắc bản thân có thể thắng được Hoàng Dược Sư.
Còn Chu Bá Thông, đây là tồn tại còn hung mãnh hơn Hoàng Dược Sư mấy lần...
Muốn lấy Cửu Âm Chân Kinh ở trong tay hai người này, quả thực là chán sống.
Gọi một tiếng ba, chỉ là mặt dày vứt bỏ tôn nghiêm mà thôi, sẽ không có tổn thất mang tính thực chất.
Còn đi tìm hai cao thủ tuyệt đỉnh kiếm chuyện, con mẹ nó khác gì tự đi tìm đường chết.
Đắc tội loại BOSS này rồi, về sau làm sao lăn lộn trong trò chơi được nữa?
Chu Bá Thông còn dễ nói chuyện, nhiều nhất chỉ là chán ghét ngươi, không chơi với ngươi nữa (kỳ thật Chu Bá Thông đáng sợ hơn đấy, lão từng đuổi giết Cừu Thiên Nhận). Còn người rảnh rỗi như Hoàng Dược Sư, làm ra chuyện đuổi giết vạn dặm cũng không phải lạ.
“Mẹ nó, lão Ngưu ngươi bớt mơ mộng đi!”
Không chỉ Bôi Mạc Đình, những người khác khi nghe Vương Viễn đánh chủ ý lên [Cửu Âm Chân Kinh] đều hoảng sợ. Hòa thượng này chỉ có chuyện mọi người không dám nghĩ, chứ không có chuyện hắn không dám làm.
Mới cấp 50 hơn, mà đã nghĩ đi trêu chọc đại BOSS cấp cao nhất rồi.
“Các ngươi suy nghĩ nhiều quá!”
Đương nhiên Vương Viễn biết mọi người suy nghĩ gì, vì thế cười giải thích: “Kỳ thật quyển thượng hạ của Cửu Âm Chân Kinh đều có hai phần! Phần trong tay Hoàng Dược Sư và Chu Bá Thông đều là bản gốc...”
Vương Viễn nói tin tức mình có được từ chỗ Huyền Từ cho mọi người nghe một lần.
“Cho nên, quyển hạ bản sao ở trong tay Hắc Phong Song Sát? Còn quyển thượng ở phái Cổ Mộ?”
Mọi người nghe vậy đều hiểu ra.
“Gần như có thể nói là vậy!” Vương Viễn tiện tay lấy ra một tấm da người quơ quơ trước mặt mọi người: “Nhưng mà, quyển hạ hiện tại đã ở trong tay ta, ta chỉ cần quyển thượng.”
“Ngươi giết Hắc Phong Song Sát rồi à?” Nhìn thấy quyển hạ của [Cửu Âm Chân Kinh] trong tay Vương Viễn, mọi người cảm thấy có chút quái dị.
“Không! Đây là người khác đưa cho!” Vương Viễn nói.
“Đưa? Thật hay giả vậy? Đây chính là tuyệt học đấy? Người nọ là cha ngươi hả!”
Mọi người kinh ngạc nói.
Tuyệt học cho dù là bản thiếu cũng vẫn là tuyệt học, huống chi Cửu Âm Chân Kinh còn là nội công, nếu không phải có quan hệ cực kỳ thân thiết, thì sao có thể đưa một vật trân quý như thế.
“Ừ!”
Vương Viễn gật đầu: “Là cha ta...”.
“Chậc chậc chậc... Cha ngươi là chủ tịch Long Đằng hả...”
Mọi người nghe vậy, cảm thán không thôi.
Hòa thượng này tu vi cao thâm, thực lực cường hãn, không chỉ có hai công pháp Cái Thế Thần Công trong tay, còn có một đống công pháp linh tinh hiếm có. Bây giờ lại còn có người đưa tặng tuyệt học, nói hắn không phải con trai ruột của công ty trò chơi, thì ai tin cho nổi.
“Đừng nói giỡn nữa!”
Thấy mọi người càng nói càng lạc đề, Vương Viễn vội vàng kéo chủ đề lại nói: “Cho nên, Bôi Tử phải đi phái Cổ Mộ với ta một chuyến!”
“Chuyện này...”
Bôi Mạc Đình có hơi khó xử: “Nói thật, bình thường ngươi hay giúp ta làm nhiệm vụ, hiện giờ ta cũng nên đi với ngươi mới phải. Nhưng... ngươi ngay cả nhiệm vụ cũng không có, thuần túy là đoạt lấy... Chuyện này không dễ làm đâu!”
Bôi Mạc Đình tìm Vương Viễn giúp đỡ đều là sau khi nhận được nhiệm vụ mới nhờ. Cho dù BOSS có mạnh mẽ tới đâu, thì ở trong trạng thái nhiệm vụ cũng sẽ yếu đi ba phần... Không có khả năng vượt qua phạm vi có thể ứng phó của người chơi.
Nhưng Vương Viễn thì khác, tên này vốn không có nhiệm vụ trong người, đi phái Cổ Mộ lấy [Cửu Âm Chân Kinh] hoàn toàn xuất phát từ lòng tham. Không có trạng thái nhiệm vụ mà gặp NPC hay BOSS trong tình huống này, thì đều là trạng thái chân thực.
Phái Cổ Mộ là nơi như thế nào? Là một trong chín môn phái lớn... chưởng môn hiện tại là Lâm Triều Anh, mặc dù không có võ công trác tuyệt như Hoàng Dược Sư hay Chu Bá Thông, nhưng cũng là cao thủ cấp bậc chưởng môn, người chơi đệ tử cao thủ dưới trướng cũng nhiều như mây. Đi phái Cổ Mộ lấy [Cửu Âm Chân Kinh] có độ khó không thua gì đi Tàng Kinh Các của Thiếu Lâm tự lấy [Dịch Cân Kinh] đâu.
Nếu tất cả mọi người đều đến cấp 100, còn có thể miễn cưỡng thử một lần. Nhưng bây giờ mọi người chỉ mới cấp 50 mà thôi, còn muốn đi thử loại chuyện này không phải tỏ rõ đi tìm đường chết à...
Trò chơi được cải biên từ tiểu thuyết, mặc dù thời đại này người chơi chịu đọc tiểu thuyết không còn nhiều, nhưng không phải không có người đã đọc nguyên tác. Phàm là người đã đọc, có ai không biết nơi cất giấu công pháp tuyệt học, người thiết kế trò chơi cũng không phải tên ngốc, nơi để tuyệt học chắc chắn có cơ quan cực mạnh.
Ví dụ như [Cửu Dương Thần Công] ở trong tay của một lão hòa thượng quét rác, [Dịch Cân Kinh] lại nằm trong tay một hòa thượng nhà bếp của Thiếu Lâm tự... Cho dù là người chơi đã đọc qua nguyên tác cũng không thể tìm thấy những công pháp này.