Khi mà cuộc so tài kết thúc thì những Tiên Khí Sư khác bên trong sân còn không biết là đang có chuyện gì xảy ra.
Lúc trước tất cả mọi người đều tập trung tinh thần, cũng không có thời gian phân tâm quan sát đến những người khác ở xung quanh.
Nhưng bây giờ không gian so tài đã được thu dọn đi, những Tiên Khí Sư bên trong ào ào đi ra.
Vừa đi, còn vừa hỏi nhau.
"Đồ Khâm đại sư hoàn thành được bao nhiêu thế?"
"Đúng vậy, đại sư hoàn thành được bao nhiêu?"
Những Tiên Khí Sư này hiện nay vẫn đang chú ý đến Tiên Khí Sư cửu phẩm nổi tiếng nhất.
Ngay cả hai vị Tiên Khí Sư bát phẩm cũng đã sáp lại gần.
Đối mặt với ánh mắt tha thiết chờ của mọi người, Đồ Khâm đại sư được mọi người quay quanh khẽ hấc cằm.
Hắn lạnh lùng nói: "Hôm nay phát huy sơ sơ nên cũng chỉ hoàn thành được ba nghìn sáu trăm tám năm loại tổ hợp."
Lão đầu này cũng rất thành thạo việc làm màu.
Rõ ràng là đang khoe khoanh, nhưng lại cố ý nói ra bằng một cái giọng tiếc nuối và hiệu quả cũng là rất tốt.
Hắn không ngờ là tất cả những Tiên Khí Sư khác ở bên cạnh đều lộ ra vẻ vô cùng khâm phục.
"Trời ạ, cao như vậy sao?"
"Vậy là đều đã phá vỡ kỷ lục của các khóa trước rồi phải không?"
"Đó là điều đương nhiên, đúng thật là lợi hại, xứng đáng là Tiên Khí Sư cửu phẩm!"
"Ấn tượng, ấn tượng..."
Ngay cả hai vị Tiên Khí Sư bát phẩm bên cạnh hắn cũng đang tỏ vẻ vô cùng tâm phục khẩu phục.
Mà những Tiên Khí Sư bát phẩm khác ở đằng xa cũng chỉ có thể lén lút thở dài.
Trong số bọn họ có người làm được hai nghìn bảy trăm, hai nghìn tám trăm, đều là những người cạnh tranh mạnh mẽ nhất từ trước đến nay.
Nhưng khi đối mặt với Tiên Khí Sư cửu phẩm thì cũng chỉ có thể yên tâm mà nhận thua.
"Cuộc thi vốn là sự nhận biết các tài liệu, đây là bài học đầu tiên cho mỗi một Luyện Khí Sư nhập môn."
Đồ Khâm tràn ngập sự đắc ý vừa chậm rãi bay ra không gian so tài vừa dạy bảo cho mọi người.
"Đây là kiến thức cơ bản của các ngươi không vững chắc."
"Phải biết dù có là tầng lầu cao vạn trượng thì cũng cần phải có nền móng kiên cố vững chắc..."
Tất cả những Tiên Khí Sư khác đều đang chăm chú lắng nghe, gật đầu liên tục giống như học sinh vậy.
"Đại sư chỉ dạy rất đúng!"
"Lời nói của đại sư làm cho người ta được mở mang tầm mắt."
"Có cảm giác là con đường dày đặc sương mù ở trước đó đều đã bị thổi cho tan hết, đột ngột hiểu ra!"
Cách nói chuyện của Đồ Khâm đại sư nói thật ra thì quá cổ lỗ sĩ, nhưng bọn họ dường như vẫn đang ra sức nịnh hót giống như nghe vừa được một thứ nhận thức chính xác gì đó.
Đây chính là Tiên Khí Sư cửu phẩm.
Có thể nói với hắn một câu thôi thì sau này quay về cũng có thể kiêu hãnh rồi.
Đoàn người cứ đi theo sau lưng đại sư như rập khuôn, thậm chí cũng không dám vượt qua hắn.
Chuyện này dường như cũng là phép tắc của luyện khí giới.
Chỉ tiếc là có người lại không tuân theo khuôn phép này.
Đồ Khâm bỗng nhiên thấy một bóng người từ bên cạnh mình bay qua, cũng không thèm quay đầu lại một chút nào, hoàn toàn cũng không hề dừng lại.
Đột nhiên hắn có chút không vui.
Mình đang chỉ dạy ở đây mà lại có người dám không giữ thể diện cho mình như vậy sao?
Ngay sau đó, hắn lập tức phát hiện ra hình bóng kia có phần khá quen thuộc, không phải là Thiên Tiên trước đây được rất nhiều người chú ý đó sao?
Hắn cũng giống vậy, không có ấn tượng quá tốt với Thải Anh.
Chỉ coi nàng là một tên hề đi lòe thiên hạ.
Vì vậy hắn ung dung giễu cợt một câu: "Cuối cùng một vài người cũng tự biết mình, biết xấu hổ sau trận so tài nên vội vàng chạy trốn."
Mọi người rối rít cười to.
"Ha ha ha!"
"Thiên Tiên mà vẫn còn biết mất thể diện, thật là hiếm thấy!"
"Nếu ta là nàng thì cả đời này chắc cũng không còn mặt mũi để ra ngoài gặp người khác nữa."
Sau đó, bọn họ chợt phát hiện biểu cảm của những người đứng xem ở bên ngoài kia có phần hơi kỳ lạ.
Vừa có phần đồng tình, lại vừa có phần buồn cười.
Không nằm ngoài dự đoán, ba vị Ma Đế cũng bay xuống.
Nhưng điều càng làm cho những Tiên Khí Sư bất ngờ hơn là, trong đó lại chỉ có hai vị đi về phía Đồ Khâm đại sư, vị còn lại thì bay về hướng Thiên Tiên đó.
U Huyết Ma Đế và Kim Tinh Ma Đế đi tới trước mặt Đồ Khâm, đồng thời thở dài một cái.
Sau đó nặn ra vẻ tươi cười trấn an nói: "Đại sư, một trận thành bại không thể hiện được cái gì đâu."
"Không sai, tiếp sau đó còn có ba trận nữa, ngươi vẫn còn có cơ hội để lật ngược tình thế."
"Vừa rồi sự phát huy của ngươi có vẻ không được như bình thường..."
Những lời này là có ý gì?
Đồ Khâm nhíu đôi chân mày lại, lộ ra vẻ không vui.
Trước đó lão phu nói phát huy không được tốt lắm chẳng qua là cố ý làm ra vẻ khiêm tốn, giả bộ mà thôi.
Các ngươi thật sự cho là sự phát huy của ta không được như bình thường sao?
Lại còn một trận thành bại, chẳng lẽ bản thân ta đang là cái tên đứng đầu lúc này mà vẫn còn tồn tại sự thất bại sao?
Còn chưa chờ cho hắn kịp mở miệng, một tấm bia đá to lớn trong sân chậm rãi dâng lên trên bầu trời.
Bất ngờ là ghi chép bên trên đó chính là thứ hạng thành tích trận đấu vừa rồi của nhóm Luyện Khí.
Ở trên thứ hạng đó, hơn năm mươi nghìn Tiên Khí Sư vào sân thì ở trận đấu đầu tiên cũng đã có hơn mười nghìn người bị loại bỏ vì phạm lỗi.
Trong số bốn mươi nghìn người được thể hiện ra thì có đến mười vị ở hạng ba, tất cả đều là Tiên Khí Sư bát phẩm.
Nhưng mà Đồ Khâm đại sư... cũng chưa phải là cao nhất.
Chính hắn cũng không nhịn được dụi mắt một cái, cẩn thận nhìn thêm một lần nữa.
Không sai, phía trên tên hắn còn có số thứ tự của một người khác - 537.9.1.
Thải Anh báo danh hai nhóm, vì vậy cũng có hai số thứ tự.
537 là đại diện của chiến khu Lâm Minh, trong này số một ở trước là thể hiện cho nhóm Hỗn Độn, và số chín ở chính giữa lúc này là thể hiện của nhóm Luyện Khí.
Còn về số một ở cuối cùng đó, là biểu hiện cho việc nàng cũng là người đầu tiên của chiến khu Lâm Minh đăng ký thành công vào nhóm Luyện Khí.
Mà ở sau số thứ tự, tên nàng cùng với thành tích cũng là vô cùng chói mắt.
Thải Anh - 9000!
Đồ Khâm trợn mắt nhìn.
Giống như hắn đã thấy được cảnh tượng hoang đường nhất ở trên thế gian này, ngay cả miệng cũng không tự chủ được mở ra mà quên khép lại.
9000?
Vậy có nghĩa là người hạng nhất kia chỉ trong mười năm phút đồng hồ đã có thể thể hoàn thành được toàn bộ tài liệu sao?
Đó là yêu quái phải không?
Những Tiên Khí Sư lục phẩm, thất phẩm hay bát phẩm ở đằng sau lưng hắn cũng đều đã nổ tung nồi.
"Điều này làm sao có thể chứ?"
"Hoàn thành 9000 loại, đây là chuyện lần đầu tiên ta được nghe thấy!"
"Cái này căn bản không phải là chuyện mà năng lực của con người có thể làm được đúng không?"
"Nghĩ cũng không dám nghĩ..."
"Đúng vậy, cái tên Thải Anh đó là thần thánh phương nào chứ?"
"Chẳng lẽ còn lợi hại hơn so với Đồ Khâm đại sư sao?"
Câu nói sau cùng kia thật sự đã kích động sâu sắc đến bản thân Đồ Khâm.
"Thải Anh?"
"Thải Anh là ai?"
Hắn hung hăng nghiêng đầu qua, ép buộc mình không được xem bảng danh sách kia nữa.
Mà là gắt gao trợn mắt nhìn hai vị Ma Đế ở trước mặt, biểu hiện dữ tợn tưởng chừng như là muốn ăn thịt người luôn vậy.
Không còn phong độ của một cao nhân tiên phong đạo cốt trước đó nữa.
U Huyết Ma Đế và Kim Tinh Ma Đế cũng không hề thấy ngạc nhiên, bọn họ rất hiểu tâm trạng của Đồ Khâm đại sư.
Khóa trước so tài, cái tên đoạt được vị trí đầu tiên đều là Tiên Khí Sư bát phẩm.
Lần này một vị Tiên Khí Sư cửu phẩm hiếm thấy như hắn ra sân, ánh đèn đều chiếu lên trên người hắn, gọi là cái nhìn của mọi người ở đây đều hướng về hắn vẫn còn là nhẹ.
Thậm chí có thể nói sự xuất hiện của hắn ở đây chính là vinh hạnh cho cái Đại hội Giảng Đạo này.
Không phải là hắn đến tranh giành cái tên đứng đầu, mà là cái tên đứng đầu chờ hắn tới lấy.
Kết quả trận đấu đầu tiên vừa mới kết thúc, làm màu cũng đã làm rồi, khoác lác cũng đã nói xong rồi.
Bây giờ lại phát hiện ra hạng nhất không phải là hắn, có thể tưởng tượng được sẽ không còn mặt mũi xuống đài nữa rồi.
"Chao ôi, đại sư bớt giận."
"Đây chẳng qua cũng mới là trận đầu mà thôi, ngươi không cần quan tâm, không phải tiếp theo còn có ba trận nữa sao..."
Bọn họ vẫn vô cùng coi trọng Đồ Khâm như cũ, dù sao vị này là cũng thật sự là cửu phẩm Tiên Khí Sư.
Đừng nói đến hạng nhì, coi như hắn có lỗi lầm bị loại bỏ khi so tài, vậy cũng không thay đổi được thành tựu luyện khí của bản thân hắn.
Nhưng mà lúc này Đồ Khâm không thể nghe lọt tai những lời khen đó.
Hắn chỉ nghiến răng nghiến lợi nói: "Lão phu chỉ muốn hỏi các ngươi, Thải Anh là ai?"
"Chính là nàng."
Hai vị Ma Đế từ từ né người để nhường tầm mắt.
Đồ Khâm định tình nhìn lại, một lần nữa lại thấy được hình ảnh của bóng dáng quen thuộc kia.
Chỉ là vào lúc này, gương mặt của Tiểu Tước yêu còn đang mỉm cười với Thái Ách Ma Đế đứng bên cạnh.