## Chương 109: Nhất Đao Nhất Kiếm
Ý nghĩ trong lòng Hoa Cẩm Niên không ai hay biết, hán tử kia một chưởng ấn Biên Thành xuống xong, ngẩng đầu lên lần nữa, Ôn Nhu đã rời khỏi vị trí, chạy ra phía sau Sở Thanh.
“Hiền điệt nữ, cháu chạy cái gì chứ?
_“Trình bá bá chẳng lẽ còn có thể hại cháu hay sao?”_
Nói đến đây, hắn bước lên một bước, còn muốn bắt tiếp.
Chỉ bất quá cái bắt này của hắn, lại không phải nhắm vào Ôn Nhu, mà là Sở Thanh.
Lúc trước có Biên Thành che chở Ôn Nhu, nay Ôn Nhu lại chạy ra phía sau Sở Thanh, rất hiển nhiên đây là bị coi thành chỗ dựa rồi.
Hán tử này hiểu rõ, hôm nay mình muốn mang Ôn Nhu đi, phi phải đem hai tòa ‘chỗ dựa’ này dọn đi không thể.
Sở Thanh đang gắp thức ăn, cái bắt này đến trước mặt, hắn mày hơi nhíu, chiếc đũa thuận thế xoay chuyển, Huyết Đao Đao Pháp ứng thủ nhi xuất (tiện tay đánh ra), lấy thẳng cổ tay người tới.
Hán tử kia vốn chưa từng để Sở Thanh vào mắt, nhưng một chiêu này thật sự xuất hồ dự liệu.
Đũa làm đao dùng, tự nhiên chém không đứt cổ tay.
Nhiên mà dựa vào thân phận của mình, nếu là bị hắn dùng đũa quất một cái lên cổ tay.
Đó cũng là nhan diện tẫn thất (mất hết mặt mũi).
Lúc đó cổ tay xoay chuyển, hai ngón tay muốn đi kẹp lấy chiếc đũa kia.
Lại không ngờ Sở Thanh biến chiêu càng nhanh, chiếc đũa bỗng nhiên tuột tay, xoay quanh cổ tay hán tử kia một vòng, hắn thuận thế lượn một vòng tiếp lấy chiếc đũa, đồng thời chưởng thế ép xuống.
Đây là một chiêu trong Kim Ô Đao Pháp, vốn là lúc thi triển đao pháp, lợi dụng chuôi đao và cổ tay để tháo bỏ binh khí của đối thủ.
Bất quá nay Sở Thanh dùng chính là đũa, tự nhiên không có thuận tiện như vậy.
Nhưng dưới một ép này, bàn tay vốn muốn kẹp lấy chiếc đũa của hán tử kia, lại chọc vào trong đĩa, kẹp lấy một sợi thịt.
Sở Thanh ngẩng đầu cười một tiếng:
“Trình phó đường chủ nhật lý vạn cơ (trăm công nghìn việc), hôm nay chớ không phải là tới quá vội vàng, chưa kịp ăn cơm?
_“Không bằng ngồi xuống cùng nhau?”_
_“Hảo tiểu tử!”_
Vị Trình phó đường chủ này hừ một tiếng, rụt bàn tay về, đem sợi thịt kia đưa vào trong miệng:
_“Mùi vị cũng được, đao pháp này của ngươi có chút môn đạo, không phải lộ số của Thái Dịch Môn, Thôi Pháo Trượng cũng dạy không ra đệ tử như ngươi, ngươi là người phương nào?”_
_“Tiện danh không đủ treo răng, Trình phó đường chủ vẫn là chớ có nghe ngóng thì hơn.”_
Sở Thanh nhạt nhẽo mở miệng:
“Ngươi tới nơi này tìm Ôn Nhu muốn làm gì, chúng ta kỳ thực đều biết.
“Bất quá ngươi đã còn treo một khối vải che sỉ, vậy dường như cũng không cần thiết xé rách da mặt, không bằng Trình phó đường chủ vạch ra đạo lý, chúng ta định cái chương trình.
_“Cũng tránh cho ầm ĩ quá lớn... Không dễ thu thập.”_
Trình phó đường chủ híp cặp mắt to như chuông đồng nhìn Sở Thanh, bỗng nhiên ha ha cười to:
“Thú vị, thú vị!
_“Trình Thiết Sơn ta đã hồi lâu chưa từng thấy qua người trẻ tuổi thú vị như vậy rồi.”_
Hoa Cẩm Niên nghe được lời này, nhịn không được liếc nhìn Trình Thiết Sơn trước mắt một cái, chỉ cảm thấy mí mắt từng trận giật giật.
Cái tên Trình Thiết Sơn này mặc dù không tính là cao minh, nghe qua bình bình vô kỳ, nhiên mà người này xác thực là phó đường chủ Thiết Huyết Đường.
Tích niên lúc Thiết Huyết Đường còn chưa đạt tới trình độ như hiện nay, từng suýt chút nữa bị một thế lực tên là Hồng Vân Cốc phúc diệt.
Hồng Vân Cốc này phi bỉ tầm thường, quật khởi cấp tốc, cốc chủ võ công cao cường, bất quá công phu vài năm, đã ẩn ẩn có tư thế quét ngang lục hợp.
Ngay cả đại đường chủ Thiết Huyết Đường Thiết Lăng Vân đều ở trong giao phong với Hồng Vân Cốc bị vây công, dẫn đến thân thụ trọng thương.
Cuối cùng xoay chuyển càn khôn lại là Trình Thiết Sơn.
Kẻ này bằng vào sức một người, xông thẳng vào Hồng Vân Cốc, một trận chiến kia đánh cho máu chảy thành sông, xác chất thành núi.
Trình Thiết Sơn càng là lấy một đôi thiết chưởng, ngạnh sinh sinh vặn xuống thủ cấp của cốc chủ Hồng Vân Cốc.
Khiến cho Hồng Vân Cốc danh táo nhất thời, từ đó trừ danh giang hồ.
Trình Thiết Sơn cũng mượn một trận chiến này thành danh, người trong giang hồ xưng hắn là ‘Hồng Vân sơn trung khách, Thiết chưởng độ giang lai’, đã là bởi vì một trận chiến Hồng Vân Cốc kia, cũng là bởi vì một đôi thiết chưởng này của hắn, thật sự phi bỉ tầm thường.
Đương nhiên, sau chuyện này cũng có người nói, Trình Thiết Sơn sở dĩ có thể làm được chuyện này, là bởi vì cốc chủ Hồng Vân Cốc lúc trước liền đã bị thương.
Còn có người nói... Chuyện này căn bản cũng không phải là một mình Trình Thiết Sơn làm.
Hồng Vân Cốc quật khởi, rất nhiều thế lực đều coi nó thành cái gai trong mắt cái đinh trong thịt.
Cố thử một trận chiến kia kỳ thực là đa phương liên hợp, chỉ là cuối cùng đem Trình Thiết Sơn đẩy ra, để hắn thành danh.
Nhưng bất luận kết quả ra sao, danh tiếng của người này cũng là như mặt trời ban trưa, tiểu Hoa Lang mình ở trước mặt bực nhân vật này, thật sự là không đáng nhắc tới.
Cho dù là Tưởng Thần Đao của Thần Đao Đường, đứng ở trước mặt người này, cũng phải thấp hơn một cái đầu.
Tam công tử này đối mặt với bực nhân vật này, dĩ nhiên còn có thể thong dong tự tại như vậy, ngược lại khiến người ta khâm phục.
_“Nói như vậy, Trình phó đường chủ là đáp ứng rồi?”_
Sở Thanh buông bát đũa xuống, nhìn Trình Thiết Sơn:
_“Vậy liền mời Trình phó đường vạch ra chương trình là được.”_
_“Được.”_
Trên mặt Trình Thiết Sơn liễm đi tư thái cợt nhả:
“Đã ngươi thú vị như vậy, nếu là không cho ngươi cơ hội, há chẳng đáng tiếc?
“Như vậy đi... Hôm nay ta mang theo người đông, liền một đao một kiếm bên người này.
“Hai người bọn họ võ công học chưa tới nhà, miễn cưỡng có thể kham một trận chiến, ngươi nhất nhất cùng bọn họ tỷ thí, thắng bọn họ, liền có thể cùng ta đọ sức một chút.
“Bất quá, để tránh ngươi nói ta khi dễ ngươi, truyền ra ngoài đối với danh tiếng của lão tử không tốt.
“Hai người chúng ta đến lúc đó liền lấy ba chiêu làm hạn định.
“Trong vòng ba chiêu, nếu là ta không bắt được ngươi, ta xoay người liền đi!
_“Trái lại, Ôn Nhu này phải đi theo ta, để ta tới bảo vệ nàng về Lạc Trần Sơn Trang.”_
Biên Thành mày hơi nhíu, nhìn hai người một đao một kiếm kia, cuối cùng lại gật đầu với Sở Thanh.
Mạc Độc Hành thì lắc đầu:
_“Hắn không thể một người độc chiến, ta... Ô ô ô...”_
Lời phía sau chưa kịp nói ra khỏi miệng, đã bị Biên Thành bịt miệng lại.
Sở Thanh thì nhìn về phía Ôn Nhu, dò hỏi ý kiến của nàng.
Dù sao cũng là lấy vị đương sự này làm tiền đặt cược.
Ôn Nhu thì khẽ vuốt cằm:
_“Chàng cẩn thận.”_
_“Ừm.”_
Sở Thanh đứng dậy:
_“Trong khách sạn chỗ quá nhỏ, chúng ta ra ngoài tỷ thí.”_
_“Tiểu tử.”_
Trình Thiết Sơn lạnh lùng mở miệng nói:
_“Quyền cước vô nhãn, ngươi có thể nghĩ kỹ rồi hẵng nói, nếu là không cẩn thận mất đi tính mạng...”_
_“Tử sinh hữu mệnh, phú quý tại thiên.”_
Sở Thanh nhạt nhẽo mở miệng:
_“Ta đã thụ nhân chi thác, đương trung nhân chi sự (nhận sự ủy thác của người, phải tận trung với việc của người).”_
_“Tốt, là một hán tử!”_
Trình Thiết Sơn ha ha cười to:
_“Đi, ra ngoài tỷ thí!!”_
Một đám người rầm rầm rộ rộ ra khỏi khách sạn, người của Thiết Huyết Đường càng là đem hai bên đường phố chặn lại, nhường ra khoảng trống ở giữa.
Hoa Cẩm Niên khẩn trương đi theo bên cạnh Biên Thành, thò đầu ra nhìn nói:
“Biên huynh, vị tam công tử này rốt cuộc là người phương nào?
_“Vừa rồi xem hắn cùng Trình Thiết Sơn nói chuyện, khí thế nửa phần không rơi, rõ ràng tuổi còn trẻ, sao lại giống như cũng là một phương hào cường vậy?”_
Biên Thành ngưng vọng trong sân, nghe vậy cũng là trong lòng nhe răng.
Sở Thanh mặc dù không phải một phương hào cường, nhưng nếu nói như vậy, dường như cũng không có vấn đề.
Dù sao Tưởng Thần Đao đều là vong hồn dưới chưởng của hắn, cao thủ của Thiên Tà Giáo cũng chết dưới phi đao của hắn... Bực cao thủ này, muốn xưng bá một phương, cũng không khó khăn gì.
Chỉ là nay hắn cũng vô tâm cùng Hoa Cẩm Niên nói tỉ mỉ, liền thấy Sở Thanh đứng ở trên đường dài, trong tay xách theo một thanh đơn đao.
Mâu quang quét qua trên người hai người một đao một kiếm kia:
_“Hai vị ai xuất thủ trước?”_
Hai người một đao một kiếm liếc nhau một cái, liền thấy người dùng đao kia mí mắt sụp xuống, giống như ủ rũ cúi đầu.
Người dùng kiếm kia thì bước lên một bước:
“Người trẻ tuổi không biết trời cao đất rộng... Vọng tưởng bọ ngựa đấu xe.
“Lại không biết, thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân.
_“Ta có một kiếm...”_
Hắn lời nói đến đây, bỗng nhiên chỉ cảm thấy trước mắt hoa lên, sát na ý thức được không ổn, phong mang dĩ nhiên xuất vỏ.
Liền nghe đinh một tiếng vang, đao kiếm va chạm chỉ trong một sát.
Kiếm khí lẫm liệt kia còn chưa kịp phát kình, liền đã bị một đao này chém cho liên tục lui về phía sau. _“Nói nhảm thật nhiều.”_
Sở Thanh cất bước tiến lên, đơn đao trong tay cuồn cuộn mà tới, thi triển thình lình là một môn Kim Ô Đao Pháp kia.
Đao thế như tầng tầng điệp lãng, cuồn cuộn tựa Trường Giang đại hà.
Kiếm khách đối diện kia chỉ cảm thấy nghẹn khuất đến cực điểm, kiếm ý của hắn còn chưa phát tán, đối phương liền đã xuất thủ, nay một chiêu đắc thủ, đắc lý bất nhượng nhân (được lý không nhường người).
Từng đao từng đao từ tứ diện bát phương mà tới, chiêu thức khi thì tinh xảo, khi thì quỷ kỳ.
Ba đao đầu tiên hắn còn đang suy nghĩ làm sao biến chiêu, có thể chuyển bại thành thắng.
Sau ba đao, hắn liền chỉ còn lại công phu chống đỡ, không còn sức đánh trả.
Thậm chí, từng tia từng sợi hàn khí theo đối phương từng đao từng đao thi triển, dần dần xâm nhập vào trong kinh mạch.
Càng đánh thân hình của hắn liền càng thêm cứng ngắc, cảm giác tốc độ nhấc kiếm so với bình thường chậm hơn rất nhiều...
Đến lúc này, Sở Thanh kỳ thực dĩ nhiên thắng rồi.
Nhiên mà hắn hết lần này tới lần khác còn không dừng tay, xuất thủ cũng không hướng về phía yếu hại mà chào hỏi, chuyên môn nhắm vào thanh kiếm trong tay kiếm khách kia.
Trong lúc nhất thời tiếng vang đinh đinh đinh đinh không dứt bên tai, rốt cuộc, người nọ không còn nắm chắc trường kiếm trong tay nữa, bị Sở Thanh một đao hất bay ra ngoài, người cũng bị cỗ lực đạo này đánh cho bay ngược ra sau.
Thân hình trượt lùi về phía sau mấy trượng xa, lúc này mới miễn cưỡng đứng vững.
Liền nghe Sở Thanh hỏi:
_“Ngươi bây giờ còn có một kiếm sao?”_
Sắc mặt kiếm khách kia lúc xanh lúc trắng, cuối cùng thở hắt ra một hơi:
_“Là ta bại rồi.”_
Sát na này trong đầu hắn nổi lên rất nhiều ý niệm.
Muốn chỉ trích Sở Thanh đánh lén, muốn nói mình không có thi triển ra bản lĩnh chân chính...
Nhưng những lời này ở trong đầu xoay chuyển một vòng xong, lại toàn bộ nuốt trở về.
Thắng chính là thắng, bại chính là thất bại rồi.
Mình bằng vào thanh kiếm trong tay, đều không chống đỡ được sự đánh lén của đối phương, lại có cái gì tốt để nói?
Mình ở dưới thế công như vậy của đối phương, ngay cả bản sự ép đáy hòm đều không thi triển ra được, chẳng lẽ không nên trách cứ chính là mình còn chưa tới nhà sao?
Tâm tư này cuồn cuộn một phen xong, bỗng nhiên liền cảm thấy thông đạt rồi.
Sau đó liền xoay người đối với Trình Thiết Sơn khom người thi lễ:
_“Phó đường chủ, đợi đến khi trở về Thiết Huyết Đường xong, thuộc hạ liền tự đi lĩnh phạt.”_
_“Có sở đắc (thu hoạch) gì không?”_
Trình Thiết Sơn ngồi ở trên chiếc ghế thái sư không biết ai chuyển tới cho hắn, trong bàn tay to lớn bóp lấy một cái chén trà, chén trà vốn không nhỏ, dưới sự làm nền của đôi tay kia của hắn, lộ ra vẻ phá lệ nhỏ nhắn xinh xắn.
_“Có.”_
Kiếm khách kia nói thẳng.
_“Vậy bại cũng đáng giá.”_
Trình Thiết Sơn ngẩng đầu nhìn về phía Sở Thanh, sắc mặt không còn mảy may gợn sóng nào nữa.
Đến mức, ai cũng nhìn không ra, giờ này khắc này trong lòng hắn rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì.
_“Hảo đao pháp.”_
Đao khách phía sau Trình Thiết Sơn lúc này bước lên một bước, vừa đi vừa nói:
_“Chiêu thức tinh diệu, chính kỳ tương hợp, dường như không phải một lộ, mà là hai bên kết hợp, hiếm có chính là, trong đao pháp không có sơ hở rõ ràng, hàm tiếp (kết nối) gãi đúng chỗ ngứa.”_
Hắn mỗi một bước bước ra, đao ý trên người liền cường thịnh hơn một phần.
Vừa đi, vừa nói, quanh thân trên dưới đao ý lượn lờ, phảng phất chỉ cần bước chân vào phạm vi đao ý bao phủ, liền sẽ phải chịu một đao chí mạng của hắn.
_“Các hạ cũng có một đao?”_
Đao phong của Sở Thanh chỉ xéo mặt đất, có thể nhìn ra dấu vết trong đao pháp của mình, quả nhiên là hành gia lý thủ (người trong nghề).
Đoạn thời gian này tới nay, Sở Thanh chưa từng nhàn rỗi.
Không ngừng đi cân nhắc võ công của bản thân, những cái nào có thể dung hợp, những cái nào cần lấy trường bù đoản...
Kim Ô Đao Pháp và Huyết Đao Đao Pháp đều là đao pháp cực kỳ hiếm có, nếu là có thể dung hợp cái xảo của Kim Ô, cái kỳ của Huyết Đao, tự sáng tạo ra một môn đao pháp hoàn toàn mới, tất nhiên có thể nâng cao một bước.
Nại hà chuyện này nói thì dễ, thật muốn làm được lại khó.
Cho tới nay, Sở Thanh cũng bất quá là đem hai môn võ công tháo gỡ thỏa đáng, dưới tình huống cần thiết có thể vô phùng hàm tiếp (kết nối không kẽ hở) hai môn đao pháp không lưu lại sơ hở rõ ràng.
Khoảng cách tự sáng tạo một môn, kém đâu chỉ mười vạn tám ngàn dặm?
Mí mắt sụp xuống của đao khách kia, bỗng nhiên nhấc lên.
Giống như có hai đạo phong mang từ trong con ngươi lóe lên một cái:
“Hắn có một kiếm, không thể mà phát.
_“Ta lại có một đao... Liền mời quân thử một lần!”_
Phong mang trong con ngươi này vừa nổi lên, giống như dẫn xuất đao ý quanh thân, thương lang một tiếng, đơn đao xuất vỏ.
Vô tận đao mang liền từ trong vỏ đao này chảy ra.
Một sát na, Sở Thanh phảng phất đưa thân vào đại mạc hoang lương.
Mạn thiên phong sa là đao, liệt nhật chước chước là đao, vô tình thiên địa cũng là đao!
_“Hảo đao!”_
Sở Thanh bỗng nhiên vung đao, đao phong lưu chuyển giữa đao ý, đao thế xuyên thoi trong đao khí.
Đinh đinh đinh, đinh đinh đinh!
Đao của Sở Thanh cùng đao khí va chạm, dĩ nhiên phát ra thanh âm giống như thực chất.
Thân hình hắn tiến lên một bước liền xuất thủ một đao, chỉ là mỗi một đao xuất thủ, chiêu thức của hắn lại sẽ xuất hiện biến hóa khác nhau.
Mỗi một lần biến hóa xong, bước chân tiến về phía trước của hắn, đều càng thêm nhẹ nhõm.
Trước sau bất quá ba năm bước, Sở Thanh dĩ nhiên phá hết đao ý cuồn cuộn này.
Phong mang vừa triển, dừng lại ở trước mặt đao khách kia ba tấc.
Ngưng ý, chỉ thế, phân hào bất lậu (không lọt một ly).
Mà đao khách đối diện kia, thì không biết từ lúc nào, đao phong dĩ nhiên quy vỏ.
_“Hảo đao.”_
Hắn đồng dạng mở miệng, nói hai chữ, sau đó mí mắt lại sụp xuống đi trở về.
Sở Thanh nhìn bóng lưng hắn một cái:
_“Vì sao?”_
Vấn đề này của hắn hỏi không đầu không đuôi, nhiên mà bước chân của đao khách kia dừng lại, quay đầu liếc nhìn Sở Thanh một cái, nhếch miệng cười một tiếng:
_“Nhìn hắn không sướng đã lâu, vừa rồi sướng rồi.”_
_“...”_
Sở Thanh một trận cạn lời.
Đao pháp của đao khách này cực kỳ cao diệu, hắn xuất thủ cũng không có tâm tranh thắng, Sở Thanh tự nhiên cũng không có tất yếu hạ tử thủ.
Mà ở sát na đao khách kia xuất đao, Sở Thanh giống như là nhìn thấy thiên địa rộng lớn, cùng với vạn thiên biến hóa của đao pháp.
Bởi vậy, hắn mỗi một bước tiến lên, chiêu thức vốn khó mà dung hợp, liền sẽ mượn đao ý của đối phương dung hợp một phần.
Khoảng cách ba năm bước này, đã tiết kiệm cho Sở Thanh ba năm năm minh tư khổ tưởng.
Cho nên Sở Thanh mới hỏi hắn, vì sao muốn giúp mình.
Chỉ là lời không thể nói quá rõ ràng, dù sao Trình Thiết Sơn còn ngồi ở đó mà.
Kết quả nhận được là... Mình vừa rồi xuất thủ đánh kiếm khách kia, khiến hắn xem rất sướng?
Đây cũng là một quái nhân.
Sở Thanh lắc đầu cười một tiếng, đem đơn đao thu vào trong vỏ đao, một đao một kiếm này đều là cao thủ, chỉ bất quá phen tương tranh này là điểm đáo vi chỉ (chỉ đến thế là dừng), song phương ai cũng không có buông tay buông chân, duy trì da mặt kia chưa từng xé rách.
Chỉ là như vậy, khó tránh khỏi có chút đáng tiếc.
Hắn giương mắt nhìn về phía Trình Thiết Sơn:
_“Trình phó đường chủ, đến lượt ngươi rồi.”_
Trình Thiết Sơn sờ sờ cằm, cao thấp đoan tường Sở Thanh.
Ngón tay ở trên cằm dùng sức ma sát một hồi xong, lúc này mới vù một cái đứng lên:
“Nghe đồn gần đây thế hệ trẻ tuổi xuất hiện một vị cao thủ...
“Trên Thiên Hạ Nhất Phẩm Đại Hội sơ hiển phong mang, sau đó càng là giúp đỡ Long Thương Phương Thiên Duệ kia, tranh đoạt Thần Đao Đường.
“Trong một đêm, giết người đầy đồng, đao đều mẻ lưỡi mất mấy thanh.
_“Tiểu tử... Người này, nên không phải là ngươi chứ?”_