Virtus's Reader

## Chương 153: Khởi Trình

Hỏi thăm Sở Phàm, cũng không phải thật sự trông cậy vào hắn lên đài chiêu thân, bất quá thuận miệng nhắc tới.

Bây giờ xem ra, ngược lại là không thể không suy xét nhân tuyển thê tử tương lai cho nhị ca này của mình rồi, tránh cho tên này thật sự tìm một nữ nhân kỳ kỳ quái quái thành thân.

_“Lát nữa nên viết thêm vài nét vào trong thư, để đám người Sở Thiên phí chút tâm tư...”_

Đang nghĩ ngợi, liền liếc thấy trên đài lại có thêm một người.

Tư Dạ.

Ôn Khả Nhân lập tức đứng lên, Ôn Phù Sinh vẫn là một bộ dáng lão mưu thâm toán, hoàn toàn không vì thế mà lay động.

Sở Thanh bĩu môi, cảm giác huyền cơ hẳn là xuất hiện ở ngày hôm qua sau khi gặp qua Sang Thanh.

Ôn Phù Sinh và Tư Dạ không biết đã nói chuyện gì, tiểu tử này cuối cùng cũng nghĩ thông suốt rồi.

_“Đi thôi, không có kịch để xem nữa rồi.”_

Sở Thanh lắc đầu, dẫn Sở Phàm rời đi.

Sở Phàm nạp mộn:

_“Đây không phải còn chưa trần ai lạc định sao?”_

“Thứ Ôn Phù Sinh muốn chỉ là một thái độ của Tư Dạ, nay hắn đã đưa ra thái độ rồi, hạ định quyết tâm.

“Bất luận võ công hắn cao thấp ra sao, đại hội tỷ võ chiêu thân hôm nay, đều sẽ không có người nào có thể thắng được hắn.

_“Cho dù có... cũng phải là không có.”_

Với võ công của Ôn Phù Sinh, muốn giúp Tư Dạ gian lận một chút, quả thực là quá đơn giản.

Hơn nữa hắn suy đoán, cho dù cuối cùng thật sự là cái tên Công Tôn Võ kia thủ thắng, hắn cũng không thể nào đem chất nữ nhà mình gả cho hắn.

Còn về sau đó khiên xả như thế nào, Sở Thanh liền không biết.

Dù sao tỷ võ chiêu thân là kế nhất thạch nhị điểu của Ôn Phù Sinh, nay mục đích đạt thành, cũng coi như là trần ai lạc định.

Sở Phàm không biết những quanh co lòng vòng trong đó, bất quá Sở Thanh đã nói như vậy, hắn liền nghe như vậy.

Sự thật cũng quả nhiên giống như Sở Thanh dự liệu.

Trận tỷ võ chiêu thân này, cuối cùng lấy Tư Dạ thắng xuất mà kết thúc, coi như là một kết cục giai đại hoan hỉ.

Đến tận đây tất cả náo nhiệt của Lạc Trần Sơn Trang, toàn bộ kết thúc, các lộ cao thủ nhao nhao cáo từ.

Trong đó Hạ Vãn Sương tới tìm Sở Thanh một chuyến, Sở Thanh viết cho nàng ‘thư giới thiệu’, nàng cầm ‘tài chính khởi động’ Sở Thanh đưa cho nàng, khởi trình tiến về Thần Đao Thành.

Về vấn đề của cô nương này, đến đây cũng coi như là cáo nhất đoạn lạc rồi.

Hai ngày sau đó, trước là Hoa Cẩm Niên cáo từ rời đi... Chuyện Thiên Cơ Lệnh, chẳng vớt vát được chút chỗ tốt nào, mạc danh kỳ diệu đánh một trận, nay Lạc Trần Sơn Trang cũng không có náo nhiệt để xem, dứt khoát liền đi, tiếp tục lãng tích thiên nhai đi.

Tiếp theo thì là Biên Thành và Mạc Độc Hành mang theo Sở Phàm ba người cùng nhau cáo từ, bọn họ là muốn về Thái Dịch Môn, đem chuyện Thiên Cơ Cốc bẩm báo sư môn.

Theo lý mà nói, Ôn Nhu cũng nên đi theo bọn họ cùng nhau trở về.

Nhưng chuyến này của Ôn Nhu vốn chính là bị Ôn Phù Sinh triệu hồi, ở nhà chưa được hai ngày đã đi, chưa khỏi quá mức không gần nhân tình.

Liền dứt khoát để Ôn Nhu lưu lại, bồi tiếp Ôn Phù Sinh thêm vài ngày, sau đó chọn ngày về sư môn là được.

Theo người bên Lạc Trần Sơn Trang dần dần tản đi, Sở Thanh cũng chuẩn bị cáo từ rời đi.

Tìm được Ôn Phù Sinh, đem ý đồ đến nói rõ, Ôn Phù Sinh cũng không có lưu khách, chỉ là nói với Sở Thanh:

_“Chuyện Tiểu Hàn Cốc, ngươi định phải để ở trong lòng.”_

Sở Thanh khoát khoát tay:

_“Ôn trang chủ lời này nói ra, vãn bối rất bận rộn, chuyện Tiểu Hàn Cốc, nếu ta tiện đường, nhất định sẽ đi một chuyến.”_

Ôn Phù Sinh sững sờ, cái này cùng nói xong không giống nhau a.

Hắn nộ mục nhìn về phía Sở Thanh:

_“Có ý gì?”_

Sở Thanh xoa xoa tay:

_“Cái này không có chỗ tốt sự tình, luôn khiến người ta ký ức không đủ sâu sắc...”_

_“Vậy ngươi muốn chỗ tốt gì?”_

Ôn Phù Sinh suýt chút nữa tức cười.

_“Tiền tài thì, tại hạ không thiếu, bất quá ta thấy môn võ công Tiên Hồn Chỉ kia của Ôn trang chủ, cũng coi như không tồi, không bằng ngài đem nó truyền thụ cho ta?”_

Sở Thanh nháy nháy mắt với hắn.

Ôn Phù Sinh cười ha hả:

“Tốt tốt tốt, thì ra ngươi là nhìn trúng Tiên Hồn Chỉ.

_“Chuyện này đơn giản...”_

_“Ngài đáp ứng rồi?”_

Sở Thanh sững sờ, cảm giác lão đầu này chưa khỏi quá mức thống khoái.

Liền nghe Ôn Phù Sinh nói:

_“Đáp ứng, tự nhiên đáp ứng! Ngươi chỉ cần cùng Nhu nhi thành thân, một thân võ công của ta, khuynh nang tương thụ!”_

_“... Ngài đây chẳng phải là vẫn không đáp ứng sao?”_

_“Nói nhảm!”_

Ôn Phù Sinh cả giận nói:

“Tiên Hồn Chỉ chính là bí truyền của Lạc Trần Sơn Trang ta, không bao giờ truyền ra ngoài.

“Võ công bực này, trừ phi ngươi trở thành người một nhà của Lạc Trần Sơn Trang ta, nếu không, lão phu sao có thể dạy ngươi!?

_“Ngươi nếu không nguyện ý cưới, vậy thì đổi điều kiện khác!”_

_“Keo kiệt bủn xỉn...”_

Sở Thanh bĩu môi:

_“Đã như vậy, vậy đổi điều kiện khác cũng thành.”_

_“Điều kiện gì?”_

“Ta muốn ở trong phạm vi thế lực của Lạc Trần Sơn Trang ngài, mở một cửa tiệm.

_“Cửa tiệm tạm thời giao cho người của ngài tới kinh doanh, đợi đến khi ta có nhân tuyển thích hợp, lại để người tới tiếp thủ.”_

_“Chỉ vậy thôi?”_

Ôn Phù Sinh mày liễu khẽ nhíu, tiếp theo nói:

_“Ngươi mở cửa tiệm là giả... Thực chất là có mưu đồ khác đi?”_

_“Ngài quản ta mưu đồ cái gì, tóm lại không phải đồ Lạc Trần Sơn Trang của ngài, cứ nói có đáp ứng hay không đi.”_

Sở Thanh bưng chén trà, gạt gạt lá trà bên trong, ngữ khí có chút mạn bất kinh tâm.

_“Được, đây bất quá là chuyện nhỏ.”_

Ôn Phù Sinh gật đầu đáp ứng.

_“Vậy cứ như thế...”_

Sở Thanh uống ngụm trà xong, đứng dậy:

_“Ta một lát nữa liền đi, không cần tiễn, chúng ta cứ thế cáo biệt.”_

Ôn Phù Sinh hừ một tiếng:

_“Đừng có xú mỹ, ai thèm tiễn ngươi.”_

Lúc nói xong, Sở Thanh đã đi ra khỏi cửa lớn.

Đồ đạc của hắn không nhiều, ngoại trừ một chút y phục lương khô ra, chủ yếu là tro cốt của Lệnh Bắc Thần cần phải cẩn thận để ý.

Chỉnh lý xong xuôi, cõng bọc hành lý liền chuẩn bị rời đi.

Chỉ là vừa mở cửa phòng, liền thấy bên ngoài đang đứng một đám người.

Ôn Khai Nguyên, Ôn Bình Sách, Tư Dạ Tư Thần Ôn Khả Nhân... cùng với một đám đệ tử Lạc Trần Sơn Trang tự phát tới tiễn.

Ánh mắt Sở Thanh trong đám người chuyển một vòng, liền nghe Ôn Khai Nguyên nói:

_“Tam công tử thế này liền không tử tế rồi, muốn đi cũng không cùng chúng ta chào hỏi một tiếng?”_

_“Ha ha ha.”_

Sở Thanh cười một tiếng:

“Có lao nhị gia quải tâm rồi, chuyện nơi đây đã xong, tiếp tục ở đây ăn chực uống chực, luôn là không tử tế.

_“Trước đó đã cùng Ôn trang chủ chào hỏi qua rồi, liền không muốn kinh động mọi người.”_

Tư Dạ lúc này không còn bộ dáng cao lãnh lúc mới gặp, khẽ giọng nói:

“Tương tụ mặc dù thời gian không dài, nhiên mà tam công tử đối với Lạc Trần Sơn Trang ta đại ân đại đức, quả thực là vô dĩ vi báo.

_“Giang hồ nhiều hung hiểm, chỉ mong công tử nhiều phần cẩn thận, bất luận gặp phải khốn cảnh gì, đều có thể ngộ nạn thành tường.”_

_“Có lòng rồi.”_

Sở Thanh ôm quyền, nhìn thoáng qua Ôn Khả Nhân đứng bên cạnh Tư Dạ.

Chuyện của hai người còn chưa trần ai lạc định, không biết sau này có còn ba chiết hay không, ít nhất từ trước mắt mà xem, cũng coi như không tồi.

Ôn Bình Sách còn muốn trước khi Sở Thanh đi, kéo hắn kết bái một chút.

Cuối cùng bị Ôn Khai Nguyên khuyên can.

Một đoàn người tiễn Sở Thanh một đường đi tới cửa Lạc Trần Sơn Trang, trước Trích Tinh Hồ cáo biệt.

Có người mang tới ngân phiếu, có người dâng lên lương khô...

Sở Thanh nhất nhất nhận lấy, ôm quyền nói:

_“Được rồi, tống quân thiên lý chung tu nhất biệt, các vị, chúng ta hậu hội hữu kỳ!”_

_“Tam công tử đi đường bảo trọng!”_

_“Tam công tử nhớ thường xuyên trở về thăm.”_

_“Hiền đệ lần sau tới, định phải cùng ta kết bái!”_

Phất tay, cùng mọi người cáo biệt.

Sở Thanh xoay người, bước chân xoay chuyển, thân như thanh yên phi nhứ, chớp mắt bôn phó phương xa.

Đám người Ôn Khai Nguyên một mực đưa mắt nhìn thân hình Sở Thanh biến mất, lúc này mới xoay người đi về phía Lạc Trần Sơn Trang.

Ôn Bình Sách nhìn xem trái phải, kỳ quái hỏi:

_“Nhu nhi sao không tới?”_

Ôn Khai Nguyên cười cười:

_“Đừng quản những thứ này, ta đi tìm đại ca trước.”_

Hắn đi trước một bước vào Lạc Trần Sơn Trang, đi thẳng tới viện tử của Ôn Phù Sinh.

Ôn Phù Sinh lúc này đang ngồi trước cửa sổ uống trà, lá vàng đầy trời, lạc diệp bay lả tả, lọt vào trong bệ cửa sổ, bị hắn cầm trong tay cẩn thận quan sát đường vân bên trong.

Ôn Khai Nguyên lúc này bước vào trong phòng, Ôn Phù Sinh khẽ giọng hỏi:

_“Đi rồi?”_

_“Ừm.”_

Ôn Khai Nguyên gật gật đầu, chỉ là dục ngôn hựu chỉ.

_“Có lời gì, trực tiếp nói là được, chớ có ấp a ấp úng.”_

_“... Cứ như vậy để Nhu nhi đi theo rồi?”_

Ôn Khai Nguyên có chút rối rắm nói:

“Dù sao cũng là nam chưa hôn nữ chưa gả, tam công tử mặc dù võ công cái thế, làm người lỗi lạc, không đến mức khi vu ám thất.

_“Nhưng chung quy là thiếu niên nam nữ... Triều tịch tương xử, thiên trường nhật cửu, khó tránh khỏi sẽ có chút vấn đề.”_

_“Có thì có thôi.”_

Ôn Phù Sinh hừ một tiếng:

_“Lão phu hiện nay, không lo lắng có, chỉ lo lắng không có!”_

_“...”_

Ôn Khai Nguyên trừng lớn hai mắt, cái gì gọi là lo lắng không có?

Đó chính là khuê nữ ruột của huynh!

Cứ như vậy phóng nhậm để tiểu tử xấu xa mang đi rồi, sao thoạt nhìn huynh còn rất đắc ý?

Ôn Phù Sinh bĩu môi, có một số lời ngược lại là không tiện nói...

Quan trọng là tiểu tử kia hoạt bất lưu thủ, ngoài miệng đáp ứng muốn đi Tiểu Hàn Cốc, ai biết cuối cùng có đi hay không?

Mình bởi vì cấm lệnh của Quỷ Đế, không rời khỏi Lạc Trần Sơn Trang được.

Nếu như tiểu tử kia dương phụng âm vi, sau này mình đi đâu tìm hắn?

Thay vì ở đây đảm kinh thụ phạ, còn không bằng để khuê nữ đi theo cùng... Ngày ngày nhìn một tiểu mỹ nhân hoạt sắc sinh hương ở bên cạnh, thời thời khắc khắc nhắc nhở hắn nhất định phải đi Tiểu Hàn Cốc.

Nếu như có thể phát sinh chút gì đó, vậy càng là hỉ văn lạc kiến rồi.

Một thiếu niên cao thủ có thể bằng vào một chút giao tình với Ôn Nhu, liền nguyện ý xuất thủ giúp đỡ Lạc Trần Sơn Trang đối địch với tồn tại như Thiên Tà Giáo.

Nhìn thế nào khuê nữ nhà mình cũng không thiệt!

Hơn nữa, một khi quan hệ tọa thực, liền không tin hắn có thể thấy chết không cứu!

Ôn Phù Sinh lão mưu thâm toán, sẽ không làm mua bán lỗ vốn, chỉ tiếc, những lời này không thể nói với Ôn Khai Nguyên.

Mặc cho Ôn Khai Nguyên ở đó hoài nghi, có phải đại ca nhà mình đầu óc bị tặc tử của Thiên Tà Giáo đánh hỏng rồi hay không...

Sở Thanh rời khỏi Lạc Trần Sơn Trang, liền một đường đi về phía Bắc.

Đi được chừng hai mươi dặm, liền ngồi trên tảng đá lớn ven đường nghỉ ngơi.

Ngẫu nhiên từ trong hành trang lấy ra chút đồ ăn, ăn uống cùng nước trong.

Đợi một lát, thấy tiểu tặc trốn trong bóng tối còn không ra, liền bất đắc dĩ cười một tiếng:

_“Nàng còn không ra, ta liền đi đây.”_

Ôn Nhu cõng bọc hành lý nhỏ của mình, chậm rãi từ bên mép rừng đi ra, hoãn bộ đi tới bên cạnh Sở Thanh, một đôi mắt to chớp cũng không chớp nhìn hắn:

_“Sao chàng biết là ta đi theo?”_

Chuyện đi theo Sở Thanh, nàng không nghĩ tới có thể giấu giếm được.

Sở Thanh võ công bực nào, có người đi theo phía sau, hắn há có thể không biết?

Nhưng tại sao lại đốc định là mình như vậy?

“Bọn họ đều tới tiễn ta, chỉ có nàng không tới... Tự nhiên là có mưu đồ lớn hơn.

“Từ khi rời khỏi Lạc Trần Sơn Trang, liền có người một mực đi theo.

_“Cho dù ta dùng khinh công bỏ lại, đồng thời xóa đi dấu vết của bản thân, vẫn có thể đuổi theo... Trừ nàng ra, còn có ai có bản sự như vậy?”_

Sở Thanh đưa tay điểm một cái lên mi tâm Ôn Nhu:

“Không ở nhà bồi tiếp cha nàng nhiều hơn, đi theo ta làm gì?

_“Chuyện ta sắp làm tiếp theo, khá là nguy hiểm...”_

_“Hành tẩu giang hồ, làm gì có bình bình an an, vạn sự thuận toại?”_

Ôn Nhu khẽ giọng nói:

_“Hơn nữa, là cha bảo ta đi theo.”_

_“... Cha nàng tâm nhãn thật là hỏng bét.”_

_“Ừm.”_

Ôn Nhu gật đầu lia lịa:

_“Tam ca nói đúng.”_

_“...”_

Sở Thanh nhìn chiếc áo bông nhỏ lọt gió này, trong nhất thời dở khóc dở cười.

Bất quá nói đi cũng phải nói lại, một đường đi tới hiện tại, mặc dù nói thời gian chung đụng không tính là quá dài, đột nhiên phân ly thật đúng là có vài phần không nỡ.

Khoan hãy nói tính tình cô nương Ôn Nhu này rất khiến người ta thư thái, quan trọng nhất là còn rất dễ dùng.

Quả thực chính là một cái radar hình người...

Vốn tưởng rằng sau chuyện Lạc Trần Sơn Trang, nàng sẽ lưu lại trong sơn trang làm bạn với Ôn Phù Sinh.

Sở Thanh cho dù luyến tiếc Thiên Hương Khứu Thể, cũng không thể khiến người ta phụ nữ phân ly.

Nay nàng đã tự mình lựa chọn đi theo mình, vậy ngược lại cũng không có tất yếu phải đưa nàng trở về.

Còn về trong lòng Ôn Phù Sinh nghĩ như thế nào, Sở Thanh hơn phân nửa là có thể đoán được.

Chỉ là nhìn Ôn Nhu, Sở Thanh chép chép miệng:

_“Cha nàng cũng thật nỡ...”_

_“Tại sao không nỡ?”_

Ôn Nhu nghiêng đầu nhìn Sở Thanh.

_“... Thôi vậy.”_

Sở Thanh khoát khoát tay:

_“Đến cũng đến rồi, vậy chúng ta đi?”_

_“Ừm.”_

Hai người nói đi là đi, thu thập bọc hành lý, tiếp tục đi về phía Bắc.

Bọn họ nay cũng không vội vã, cho dù Sở Thanh muốn đối phó Nghiệt Kính Đài, cũng cần một khế cơ thích hợp, đều không phải chuyện gấp gáp.

Cố thử một đường thả hành thả khán, tín mã do cương, lề mề trọn vẹn hai ngày, mới đi ra khỏi địa giới Lạc Trần Sơn Trang.

Đến tận đây chính thức bước vào phạm vi thế lực của Thiết Huyết Đường, đi về phía trước không xa nữa, liền là một tòa tiểu trấn.

Tiểu trấn tên là Thiết Hoàn Trấn.

Sở Thanh và Ôn Nhu không phải dựa theo lộ trình bình thường mà đi, nếu không khoảng cách Lạc Trần Sơn Trang gần nhất, hẳn là Định Tinh Thành.

Lúc đó Thiết Lăng Vân sở dĩ có thể trong thời gian nửa đêm, khoái mã gia tiên chạy tới Thiên Tinh Sơn, chính là bởi vì bọn họ lúc đó đang ở Định Tinh Thành.

Định Tinh Thành vốn dĩ không gọi là Định Tinh Thành, chỉ là sau khi thế lực Thiết Huyết Đường bao trùm, lúc này mới đặt tên cho nó là Định Tinh Thành, Thiết Lăng Vân chủ đả chính là một cái... không bắt được ngươi, ta cũng phải ác tâm ác tâm ngươi.

Cái tên này ý vị nhắm vào Thiên Tinh Sơn, quả thực là quá nặng rồi.

Chỉ là Ôn Nhu ngược lại không có tự giác gì bị nhắm vào, trái lại nhìn cái gì cũng cảm thấy hưng trí bừng bừng.

Cuối cùng dứt khoát ở khách sạn của Thiết Hoàn Trấn này mở hai gian phòng, chuẩn bị ở đây nghỉ ngơi một đêm.

Lúc ăn tối, Sở Thanh liền thấy Ôn Nhu đang cầm một cái túi tiền tung lên chơi.

Có chút nạp mộn:

_“Túi tiền này ở đâu ra?”_

Nhìn màu sắc, không phải loại mà Ôn Nhu sẽ thích.

Ôn Nhu đưa nó cho Sở Thanh:

_“Lúc trước nhặt được... Vẫn chưa tìm được người mất.”_

Sở Thanh nhận lấy, đang định nói chuyện, liền nghe một tràng tiếng bước chân đến gần, quay đầu liền thấy một đám người bước vào cửa lớn khách sạn.

Người cầm đầu thoạt nhìn chừng năm mươi tuổi, mặc dù biểu tình bình hòa, nhưng vẫn có thể từ giữa mi vũ của hắn, nhìn ra một cỗ lệ khí.

Đám người phía sau ăn mặc quang tiển, giống như là chạy giang hồ làm mua bán... Nhưng đa phần đầy mặt hoành nhục, không giống thiện loại.

Sở Thanh mặc dù tự vấn không nên dĩ mạo thủ nhân, nhưng nhìn đám người này lại cảm thấy, không dĩ mạo thủ nhân đều có lỗi với tôn dung của bọn họ.

Không chỉ riêng Sở Thanh, không ít người trong khách sạn đều dùng ánh mắt cảnh giác nhìn về phía đám người này, lại vội vàng cúi đầu ăn uống.

_“Hả? Địa giới của Thiết Huyết Đường, sao lại chạy tới một đám sơn phỉ?”_

Một thanh âm bỗng nhiên từ trong góc truyền đến, Sở Thanh nhịn không được tuần thanh vọng khứ, liền thấy một thư sinh lạc phách chừng ba mươi tuổi, đang ngưng vọng trước cửa đầy mặt khó hiểu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!